Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Rèm xe ngựa đi đầu được vén lên, ta nhìn thấy Thái t.ử ngồi bên trong, sắc mặt tái nhợt.

 

Nước mắt ta lập tức trào xuống.

 

Hắn mỉm cười nói với ta: 

 

“Uyển Lạc, ta không còn sức kéo nàng lên, nàng có thể tự trèo lên được không?”

 

“Được.” 

 

Ta nói, rồi dưới sự đỡ giúp của Oanh Nhi, leo lên xe ngựa của Thái tử.

 

Hắn đưa tay lau nước mắt ta, nói: 

 

“Hai năm không gặp, vẫn dễ khóc như vậy.”

 

“Bị thương ở đâu? Sao bị thương? Sao không dưỡng cho khỏi hẳn ở Dự Châu rồi hãy về?” 

  TruyenLau.com

Ta dồn dập hỏi.

 

Hắn nắm lấy tay ta, nghiêm túc đáp: 

 

“Bị thương ở chỗ bụng. Trận chiến ở Vịnh Nguyệt Lượng, tên thủy khấu đầu lĩnh bỏ mặc thuộc hạ chạy trốn, ta đuổi theo, không cẩn thận trúng tên của hắn. Bị thương khá nặng, nếu dưỡng thương ở Dự Châu, ta sợ nàng sẽ lo lắng.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Hắn phải đau đến mức nào chứ!

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ta vừa đau lòng cho hắn, vừa nói với hắn: 

 

“Sống sót trở về là tốt rồi. Vết thương của chàng, chúng ta ở Vân Châu từ từ dưỡng, dưỡng tốt rồi hãy về kinh.”

 

“Uyển Lạc, ta suýt c.h.ế.t rồi.” 

 

Thái t.ử nhìn ta, giọng trầm xuống:

 

“Mũi tên đó vốn nhắm vào tim ta, chiếc gương đồng nàng tặng đã đỡ cho ta một chút, mũi tên lệch đi một tấc. Suýt nữa là đ.â.m vào tim phổi, không thể cứu được.”

 

“Uyển Lạc, là nàng đã cứu ta.”

 

Lại nguy hiểm đến như vậy sao?

 

Ta không kiềm được, nước mắt lại rơi xuống, ta hối hận nói: 

 

“Sớm biết vậy, lúc đó ta đã xin hai đạo phù hộ cho chàng rồi!”

 

Phong tục bản địa Vân Châu là: bằng hữu tặng một chiếc gương đồng, còn người thân hoặc người trong lòng thì tặng hai chiếc. 

 

Nếu khi đó ta tặng hắn hai chiếc gương đồng, chẳng phải hắn sẽ bị thương nhẹ hơn, ít chịu đau đớn hơn sao?

 

“Uyển Lạc.” 

 

Hắn nghe ta nói vậy, liền vui mừng lên: 

 

“Nàng nói vậy, có phải là nàng đồng ý lấy ta rồi phải không?”

 

“Phải.”

 

Ta gật đầu.

 

10

 

Thái t.ử dẫn đại quân đóng ở ngoài thành Vân Châu, còn chàng thì ở lại Vân Châu dưỡng thương.

 

Ta nhìn thấy vết thương của chàng, lúc ấy mới biết một mũi tên kia hiểm ác đến mức nào.

 

Nhưng tinh thần của chàng lại rất tốt, mỗi ngày đều có vô số chuyện muốn nói với ta.

 

Ta khó khăn lắm mới tranh thủ được chút thời gian để xem sổ sách, vậy mà chàng cũng phải ngồi ngay bên cạnh. 

 

Khi ấy ta mới biết vị Thái t.ử điện hạ dũng mãnh trong miệng tướng sĩ và bá tánh thực ra lại dính người đến nhường nào.

 

Một tháng sau, tin từ kinh thành truyền đến, xảy ra biến cố.

 

Bệ hạ bệnh nguy kịch.

 

Vết thương của Thái t.ử vẫn chưa lành hẳn, nhưng chàng không thể tiếp tục ở lại Vân Châu, đành phải dẫn đại quân vội vã quay về kinh.

 

Ta không làm được gì khác, chỉ có thể mỗi ngày nấu thêm những món bổ khí huyết gửi cho chàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đêm trừ tịch hôm đó, chúng ta đã trở lại kinh thành.

 

Thái t.ử sắp xếp người đưa ta về Giang phủ, còn bản thân thì vào cung diện thánh.

 

Hơn hai năm không trở về, kinh thành đã thay đổi rất nhiều.

 

Vừa ngồi xuống ở Giang gia, Trương ma ma đã vội vã đến gặp ta.

 

“Thế t.ử gia… không, bây giờ phải gọi là Hầu gia rồi. Suốt một năm nay, mỗi ngày ngài ấy đều đến Giang phủ một chuyến, hỏi thăm tin tức của cô nương.” 

 

Trương ma ma nói với ta: 

 

“Cô nương, người và Hầu gia… thật sự không còn cơ hội nào sao?”

 

“Giang Uyển Sương đâu?” 

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta hỏi.

 

Trương ma ma lắc đầu: 

 

“Giờ nàng dọn vào Hầu phủ rồi, nhưng không danh không phận, Hầu gia cũng không thật sự cưới nàng. Sau khi cô nương rời kinh thành khoảng một năm, nhị lão gia và nhị phu nhân bị đưa vào ngục theo thánh chỉ, nghe nói là dính dáng đến mưu phản.”

 

Ta gật đầu, tỏ ý đã rõ, rồi ta nói với bà ấy:

 

“Trương ma ma, sau này nếu Lâm Thận Chu còn đến, bà đừng để hắn bước vào cửa. Ta đã quyết định lấy Thái t.ử rồi.”

 

Trương ma ma vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: 

 

“Được được được, cô nương yên tâm, lão nô nhất định không để hắn vào.”

 

Sắp xếp sơ qua một chút, ta ngủ lại trong khuê phòng của mình từ hai năm trước.

 

Hôm nay là đêm trừ tịch, nhưng vì Bệ hạ bệnh nguy, cả kinh thành đều chẳng có lấy chút náo nhiệt của ngày lễ.

 

Thỉnh thoảng chỉ nghe vài tiếng pháo văng vẳng truyền đến.

 

Đêm ấy, ta không ngủ yên được.

 

Sáng hôm sau, ta vừa tỉnh dậy thì nghe bên ngoài có chút náo động.

 

“Chuyện gì thế?” 

 

Ta gọi Oanh Nhi vào hỏi.

 

“Là Lâm Hầu gia.” 

 

Oanh Nhi bực bội nói: 

 

“Hắn nghe tin cô nương đã về, liền liều mạng xông vào. Gia đinh không cản nổi, thị vệ Thái t.ử để lại đang đối đầu với hắn.”

 

Giọng ta lạnh đi: “Gỡ chuông phải là người buộc chuông. Đợi ta rửa mặt chải đầu xong, ta sẽ ra gặp hắn.”

 

Năm đó là hắn ta tự mình phụ bạc ta, chọn Giang Uyển Sương, bây giờ còn giả vờ si tình gì nữa!

 

Ta rửa mặt, vấn tóc, rồi bước ra ngoài viện.

 

Khi nhìn thấy Lâm Thận Chu, hắn ta đã thay đổi rất nhiều, cả người sắc bén hơn trước vô cùng.

 

Ta lạnh lùng nhìn hắn ta, nói:

 

“Lâm Hầu gia, Giang phủ của ta nằm dưới chân thiên tử, không phải vườn sau của Uy Ninh hầu phủ nhà ngài.”

 

Hắn ta nhìn thấy ta, thần sắc lập tức hiện lên vui mừng, kích động nói:

 

“Uyển Lạcc, cuối cùng nàng cũng trở về rồi. Ta có lời muốn nói với nàng, chuyện năm đó… ta có nỗi khổ riêng.”

 

“Rồi sao nữa?” 

 

Ta hỏi.

 

Lâm Thận Chu ngẩn ra một lúc.

 

Ta nói tiếp: “Lâm Hầu gia, vật đổi sao dời, chuyện cũ nên cho qua. Đạo lý ‘thời đổi thế dời’, chắc ta không cần phải dạy ngài chứ?”

 

“Uyển Lạcc, lời này của nàng… là có ý gì?” 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu