Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Lâm Thận Chu thuở đầu đúng là cực kỳ chán ghét Giang Uyển Sương, nhưng từ sau lần nàng ta nhảy hồ trước mặt hắn ta, hắn ta liền bị nắm được nhược điểm, rồi cứ thế dọn hết mớ hỗn độn cho nàng ta.

 

Ta biết cứ để vậy thì không ổn, cho đi quá nhiều thì sẽ nảy sinh tình cảm.

 

Vì thế, ta lại hẹn gặp Lâm Thận Chu.

 

Ta không nói ta biết hết những chuyện đó, mà chỉ bảo hắn ta:

 

“Ta nghĩ rồi, dù sao thúc thẩm và cả nhà họ cũng là người ruột thịt của ta. Thúc thẩm không ra gì, nhưng Uyển Sương thì tốt.”

 

“Ta muốn chuyển hai cửa hàng dưới danh nghĩa ta sang tên Uyển Sương, để nàng ấy quản lý, cũng coi như giúp giảm bớt gánh nặng của nàng ấy.”

 

Ta nghĩ, ngày Giang Uyển Sương sống khá lên, Lâm Thận Chu sẽ không còn lý do để giúp nàng ta nữa.

 

Nghe ta nói vậy, Lâm Thận Chu rất vui, hắn ta nói:

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Uyển Lạc, nàng thật tốt bụng, ta không nhìn lầm người.”

 

Trong lòng ta dù có chút đắng chát, nhưng cuối cùng vẫn thấy yên tâm phần nào.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thế nhưng, ngay chiều hôm đó, Giang Uyển Sương đã đến tìm ta.

 

Nàng ta khóc trước mặt ta, nói rằng nàng ta đã yêu Lâm Thận Chu, nàng ta không cầu làm thê t.ử của hắn ta, chỉ xin ta cho phép nàng ta làm thiếp.
TruyenLau.com
 

Nàng ta nói:

 

“Muội rơi xuống nước là do Lâm thế t.ử cứu muội lên. Hắn đã chạm vào thân thể muội rồi, muội rời khỏi hắn thì cả đời này còn có thể gả cho ai?”

 

Nói xong câu ấy, nàng ta “phịch” một tiếng quỳ xuống trước ta.

 

Lâm Thận Chu, không xa phía sau chạy đến, vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh đó.

 

Sắc mặt hắn ta biến hoá mấy lần, cuối cùng không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào ta.

 

Ta cũng không mở miệng.

 

Giang Uyển Sương dập đầu lên phiến đá xanh “bốp bốp bốp”, nghe thôi cũng thấy đau, trên phiến đá in ra từng vệt m.á.u đỏ.

 

“Uyển Lạc tỷ tỷ, xin tỷ… Phụ mẫu muội giờ đã trả hết mọi thứ lại cho tỷ, tỷ giờ cái gì cũng có rồi, còn muội chẳng còn gì cả. Tỷ cho muội một con đường sống đi, muội sẽ không tranh với tỷ đâu.” 

 

Nàng ta vừa dập đầu vừa van nài.

 

Ta lạnh lùng nhìn nàng ta, giọng cứng lại, ta nói:

 

“Không được. Ta không đồng ý.”

 

Lâm Thận Chu liền nhíu chặt mày.

 

Ngay sau đó, Giang Uyển Sương ngất xỉu.

 

Lâm Thận Chu vội vàng bước tới ôm nàng ta dậy, hắn ta nhìn ta, thất vọng nói:

 

“Uyển Lạc, sao nàng lại không biết điều thiện như thế? Mọi khổ đau khi nàng phải chịu năm xưa không phải lỗi của Uyển Sương.”

 

“Nàng trút lên người nàng ấy, có ý nghĩa gì? Nàng ấy cũng nói là sẽ không tranh với nàng rồi, sao nàng lại một bước cũng không nhường?”

 

Tim ta đau nhói, ta bật cười lạnh:

 

“Nàng ta nói không tranh với ta? Nàng ta dùng cái gì để tranh với ta? Ta là độc nữ của Đại tướng quân Giang Thế An và danh môn quý nữ Trình Tô.”

 

“Làm Thế t.ử phi của chàng là ta gả cao, nhưng mang theo của hồi môn của cả hai nhà Giang – Lâm, cũng đâu tính là làm mất mặt phủ Uy Ninh Hầu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Còn nàng ta, Giang Uyển Sương có cái gì? Con gái của phường lưu manh, muốn làm Thế t.ử phi? Xem thử ai gật đầu cho nàng ta?”

 

Lâm Thận Chu lạnh giọng nói:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Không ngờ, nàng lại là một nữ nhân thế tục đến vậy.”

 

Hắn ta ôm Giang Uyển Sương rời đi.

 

2

 

Tối hôm đó, hắn ta đến xin lỗi ta.

 

Hắn ta nói:

 

“Uyển Lạc, đừng chấp nhặt nữa được không? Giờ nàng cái gì cũng có rồi, chuyện trước kia cũng nên buông xuống. Ta hy vọng sau này nàng có thể vui vẻ. Trong lòng ta, nàng thật sự rất quan trọng.”

 

Nha hoàn Oanh Nhi khuyên ta, nói ta càng cứng rắn thì càng đẩy hắn ta sang phía Giang Uyển Sương.

 

Ta và Lâm Thận Chu quen nhau bao nhiêu năm, từng là thanh mai trúc mã, nương tựa lẫn nhau, chúng ta từng là người hiểu đối phương nhất. 

 

Hắn ta đối với ta, luôn luôn tốt. 

 

Nếu vì chuyện này mà mất hắn ta, quả thật có chút đáng tiếc.

 

Vì thế ta mềm lòng, nói với hắn ta:

 

“Ta sẽ không cùng Giang Uyển Sương hầu một phu quân. Nàng ấy trẻ trung xinh đẹp, cũng không nên làm thiếp.”

 

“Hay là thế này: ta chuyển thêm vài cửa hiệu sang tên nàng ấy, rồi chàng thử xem có nho sinh nào chuẩn bị vào kinh ứng thí, nếu có ai nhân phẩm tướng mạo không tệ, thì hỏi xem có ai để ý Giang Uyển Sương không.”

 

“Nàng ấy gả qua làm chính thất, sau này nếu nho sinh đỗ tiến sĩ, nàng ấy cũng có thể làm một phu nhân tiến sĩ đàng hoàng.”

 

“Nàng không còn giận ta nữa sao?” 

 

Lâm Thận Chu vui mừng hẳn lên.

 

Ta nói:

 

“Chàng hôm nay thiên vị nàng ấy như vậy, nữ nhân nào mà không ghen giận? Nếu chàng đồng ý, chúng ta cứ làm thế. Nếu chàng không muốn, vậy chúng ta giải trừ hôn ước.”

 

Lâm Thận Chu lập tức tỏ thái độ:

 

“Dĩ nhiên ta đồng ý. Giang Uyển Sương thế nào đi nữa cũng không bằng vị trí của nàng trong lòng ta.”

 

“Ngày mai ta sẽ đi hỏi thăm, xem có nho sinh giỏi giang nào chưa đính hôn, đang muốn cưới thê t.ử tốt.”

 

Nghe hắn ta nói vậy, trong lòng ta cũng thoải mái hơn phần nào.

 

Ta nghĩ, chuyện này có thể xem như đã qua.

 

Thế nhưng, ngày hôm sau, ta liền nghe được tin Hoàng hậu nương nương nhận Giang Uyển Sương làm nghĩa nữ, và chỉ hôn nàng ta cho Lâm Thận Chu.

 

Hoàng hậu nương nương là cô mẫu của Lâm Thận Chu. 

 

Bà thương hắn ta mồ côi mẫu thân, luôn cưng chiều hắn ta, gần như chuyện gì hắn ta muốn bà cũng đáp ứng.

 

Vì vậy, việc nhận nghĩa nữ và chỉ hôn… đều là do Lâm Thận Chu cầu xin mà ra.

 

Rõ ràng tối hôm qua, hắn ta còn xin lỗi ta, hứa sẽ tìm một phu quân tốt để gả Giang Uyển Sương đi.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu