Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Thái t.ử quét một cái nhìn về Lâm Thận Chu, ánh mắt có phần khinh miệt:

 

“Lo chuyện của ngươi đi, đã chọn Giang nhị cô nương thì tránh xa Giang đại cô nương ra, ta cũng không muốn nhìn thấy ngươi.”

 

Nói xong, hắn quay sang nhìn ta, nói:

 

“Hôm nay trong Vách Tường có người rảnh, lần trước Giang đại cô nương mời ta dùng cơm, hôm nay nên đến lượt ta mời Giang đại cô nương.”

 

“Trên phố Phương Tiền có một quán Khai Phong, đồ ăn ở đó khá ngon, Giang đại cô nương có thể chiếu cố tới dùng bữa không?”

 

“Được.”

 

Ta đáp, kéo theo Oanh Nhi, lên xe ngựa.

 

Ánh mắt Lâm Thận Chu chằm chằm dõi theo lưng ta, khiến ta có cảm giác bị thiêu đốt khó chịu.

 

Nhưng rất nhanh, Giang Uyển Sương bắt đầu làm ầm với hắn ta, hắn ta không còn thời gian để nhìn ta nữa, phía sau vang lên tiếng hắn ta vừa vội vừa lúng túng an ủi Giang Uyển Sương. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

6

 

“Xin lỗi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Xe ngựa đi xa, Thái t.ử Hạc Thư bỗng lên tiếng.

 

“Điện hạ không cần xin lỗi, hôm nay điện hạ đã ra tay giải nguy cho ta, ta phải cảm ơn điện hạ mới đúng.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ta đáp.

 

Hạc Thư nói: “Ý ta là, quán Khai Phong kia thật ra chẳng ngon chút nào, dở c.h.ế.t đi được, thôi đừng đến nữa.”

 

Nghe vậy, ta hơi sững người, rồi nhanh chóng hiểu ra ý hắn.

 

Hắn vừa ra tay bảo vệ ta, chỉ là không chịu nổi Lâm Thận Chu bạc tình vô nghĩa trước, rồi cùng người mới sỉ nhục ta sau.

 

Những lời hắn nói với Lâm Thận Chu cũng chỉ là lúc nóng giận, chứ không xuất phát từ tấm lòng thật.

 

Hôm nay Lâm Thận Chu nói đúng một câu, hắn là Thái tử, làm Thái t.ử phi, ta không có tư cách.

 

Nói quán Khai Phong dở, chỉ là cách nói khéo, không muốn dính dáng quá nhiều tới ta.

 

“Điện hạ, ta hiểu.” 

 

Ta nghiêng đầu nhìn hoa văn trên khung cửa sổ xe, nhẹ nhàng nói: 

 

“Điện hạ yên tâm, tuy ta không có người dạy dỗ, nhưng cũng biết điều độ, trong lòng không có những ý nghĩ sai trái, tuyệt đối không mơ tưởng những thứ không thuộc về mình.”

 

“Điện hạ định đi đâu? Ta sẽ nhờ xe đưa điện hạ, đường tới Giang phủ chỉ còn một con phố, ta và Oanh Nhi đi bộ về cũng được.”

 

“Nàng hiểu lầm ý ta rồi.” 

 

Thái t.ử Hạc Thư nói: 

 

“Ý ta là, quán Khai Phong kia khó ăn, nhưng ngoài thành có một quán ăn, hương vị núi rừng có một vẻ đặc biệt, nàng có muốn đi thử không?”

 

“À?” 

 

Ta ngẩn người quay lại, vừa hay nhìn thẳng vào mắt Hạc Thư.

 

Trong ánh mắt hắn, dường như chứa đựng muôn ngàn lời muốn nói.

 

“Nếu trong lòng ta có ý nghĩ sai trái thì sao?” 

 

Ta bối rối đáp.

 

“Ngài là Thái tử, trong lòng ngài sao lại có ý nghĩ sai trái?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sao lại có một cô nương ngốc như vậy chứ?” 

 

Hắn thở dài, nói: 

 

“Một nam nhân theo sau một nữ nhân cả nửa ngày, bảo vệ nàng ấy an toàn, lại còn ra tay bênh vực nàng ấy trước mặt nam nhân khác, ngoài việc nam nhân đó trong lòng có ý nghĩ sai trái với nàng ấy, nàng nghĩ còn có lý do nào khác không?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

À? Chẳng phải vì cảm thấy có lỗi sao? 

 

Chẳng phải vì hắn tốt bụng sao?

 

Đối diện với ánh mắt cháy rực của hắn, ta không dám nói ra hai câu đó.

 

Ta không biết phải đáp lại hắn thế nào.

 

Hắn là Thái tử, địa vị của chúng ta khác nhau trời vực. 

 

Hơn nữa, ta vừa mới bị Lâm Thận Chu làm tổn thương.

 

Hắn nhìn ta một lúc, không đợi ta trả lời, lại rút mắt nhìn về phía trước.

 

Ta thở phào.

 

Ta nghĩ hắn có lẽ đã bỏ cuộc.

 

Nhưng ta nhanh chóng nhận ra, không phải.

 

Hắn ngồi đó, thanh nhã tự giữ, giọng nói trong trẻo mà điềm tĩnh, kể về nguồn gốc ý nghĩ sai trái của hắn:

 

“Ta có bốn người đồng môn, Lâm Thận Chu là một trong số đó. Nhiều năm trước, ta không thích tính cách của hắn, nhạy cảm, dễ nổi nóng, nhưng rồi một ngày nọ, hắn trở nên hòa nhã. Trong những giờ rảnh rỗi trò chuyện, ta mới biết hắn quen một cô nương họ Giang.”

 

“Kể từ khi quen Giang cô nương, tính cách hắn trở nên ổn định hơn, mối quan hệ với cữu cữu ta, Uy Ninh Hầu, cũng dần cải thiện, việc học hành cũng tiến bộ hơn.”

 

“Lúc đầu, khi hắn nhắc đến Giang cô nương, ta chỉ tò mò nghe qua, nhưng về sau, ta lại mong hắn có thể nhắc nhiều hơn trong lúc trò chuyện.”

 

“Trong miêu tả của hắn, Giang cô nương giống như một bụi cỏ mạnh mẽ mọc trên vách đá cheo leo. Ta tự nghĩ, sinh lực mạnh mẽ thế này, giá mà ta cũng được quen Giang cô nương thì tốt biết bao.”

 

“Nhưng suy nghĩ này, không nên có, ta là Thái tử, là thái t.ử của một nước, không nên tham lam người yêu của biểu đệ mình.”

 

“Ta chôn ý nghĩ sai trái trong lòng, tưởng nó sẽ từ từ mục nát, biến mất, nhưng ai ngờ Lâm Thận Chu không trân trọng, lại cho hạt giống trong lòng ta cơ hội bén rễ nảy mầm.”

 

“Giang đại cô nương, lòng ta không trong sáng, nàng có đuổi ta đi không?”

 

Cái này… làm sao ta dám…

 

Hắn là Thái tử, lại từng giúp ta.

 

Nhưng ta cũng không thể đồng ý với hắn.

 

Ta không tốt đẹp như hắn nói, ta chỉ là một cô nương mồ côi cố gắng sinh tồn trong thế gian này.

 

Vị trí Thái t.ử phi, còn rất nhiều quý nữ tranh nhau, không đến lượt ta.

 

Hơn nữa, cho dù ta đồng ý, Hoàng hậu cũng sẽ không cho phép hắn cưới một người thê t.ử không thể giúp đỡ gì cho hắn.

 

Ta thành thật nói với hắn những suy nghĩ của mình.

 

Hắn im lặng rất lâu, rồi nói: 

 

“Quán ăn ngoài thành đó, hương vị thật sự rất tuyệt, Giang đại cô nương, đi thử đi.”

 

7

 

Ta không ngờ quán ăn mà Thái t.ử Hạc Thư nói đến lại nằm ngay cạnh rừng đào.

 

Hoặc phải nói, rừng đào ấy cùng quán ăn đó vốn dĩ là sản nghiệp của Hạc Thư.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu