Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 13

Ta nói.

 

“Cách lúc cô mẫu chỉ hôn ta với Giang Uyển Sương chưa đầy nửa tháng, sao lại là quá muộn?”

 

Khóe mắt Lâm Thận Chu đỏ bừng, đầy thất vọng:

 

“Uyển Lạc, ta không ngờ tình cảm giữa chúng ta, ngay cả nửa tháng cũng không chống nổi.”

 

“Lâm hầu gia, ngài cũng cảm thấy nửa tháng là thời gian rất ngắn, đúng không?”

 

Giọng ta trở nên lạnh lẽo, những tiếc nuối trong lòng cũng tan biến sạch sẽ trong khoảnh khắc ấy. TruyenLau.com

 

“Nếu ngài tôn trọng ta, thì ngay khi ta đứng chờ một đêm ngoài cửa Uy Ninh hầu phủ, ngài đã phải nói thật với ta, chứ không phải cùng Giang Uyển Sương hết lần này đến lần khác làm ta tổn thương.”

 

“Ngài chẳng qua là chắc chắn ta chỉ là một cô nhi, dễ dàng bị ngài nắm trong tay, ngài cược rằng ta sẽ không rời khỏi ngài. Đến khi ngài phát hiện cô nhi như ta cũng không phải không ai thích, thậm chí còn được Thái t.ử điện hạ để mắt, nên ngài mới gấp gáp hẹn ta đến Khai Nguyên Tự, định nói ra sự thật.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ta hít sâu một hơi, nói:

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Lâm hầu gia, có lẽ ngài yêu ta, nhưng tình yêu của ngài… quá cao cao tại thượng rồi.”

 

Còn Thái t.ử Hạc Thư thì khác, từ đầu đến cuối đều tôn trọng ta.

 

Chàng nghe được sự thật từ miệng Lâm Thận Chu, nên mới đưa hắn đến gặp ta, và trao quyền lựa chọn lại cho ta.

 

“Lâm hầu gia, xin hãy về đi.” 

 

Ta nói. 

 

“Từ nay, cũng đừng đến gặp ta nữa.”

 

Đã lỡ mất nhau rồi, lại hà tất cưỡng cầu.

 

Đôi mắt Lâm Thận Chu lạnh lẽo như nhuốm máu, hai chân đứng nguyên tại chỗ không chịu nhúc nhích.

 

Ta thở dài nói:

 

“Năm xưa đã dứt khoát ném sợi tơ hồng của Nguyệt Lão, thì giờ cũng hãy buông tay cho sảng khoái đi.”

 

Ta không nhìn hắn nữa, xoay người trở vào trong nhà.

 

12

 

Hạc Thư thấy ta trở về, lập tức bước nhanh hai ba bước tới, ôm ta vào trong lòng. 

 

Cánh tay chàng có chút run rẩy, như thể đang sợ hãi điều gì.

 

Ta trêu chàng:

 

“Đã không nỡ rời ta đến vậy, sao lại đưa hắn đến gặp ta?”

 

“Ta vốn không muốn để hắn gặp nàng.” 

 

Hạc Thư nói: “Nhưng ta suy nghĩ kỹ rồi, gặp một chút cũng tốt. Nàng biết rõ chân tướng năm ấy, thì sẽ biết, việc nàng bị phụ bạc, từ đầu đến cuối không phải lỗi của nàng, là hắn ngu muội. Nàng rất tốt, nàng vẫn luôn rất tốt.”

 

Hạc Thư nhìn ta đầy thâm tình, in một nụ hôn lên trán ta, rồi đến chóp mũi, rồi khóe môi.

 

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân lảo đảo rời đi của Lâm Thận Chu.

 

“Uyển Lạc, ngày mai gặp.” 

 

Hạc Thư nhìn ta bằng ánh mắt nóng rực mà nói.

 

Mặt ta ửng đỏ, cũng đáp lại chàng: 

 

“Ngày mai gặp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đến ngày hôm sau, ta đội phượng quan hà bội, bước về phía kiệu hoa đi đến Thái t.ử phủ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Thế nhưng, kiệu hoa còn chưa kịp xuất phát thì đã xảy ra chuyện.

 

Lâm Thận Chu với dáng vẻ chật vật chắn ngay trước mặt ta, chìa đôi tay đầy những vết thương nhỏ li ti, lộ ra một đoạn dây đỏ bẩn thỉu đến mức chẳng nhìn ra hình dạng, cầu xin ta:

 

“Uyển Lạc, nàng xem, dây tơ hồng của Nguyệt Lão, ta tìm lại được rồi.”

 

“Dây đỏ tìm về rồi, nàng có thể cho ta thêm một cơ hội nữa không?”

 

“Uyển Lạc, là ta không tốt, khi đó ta tưởng nàng chỉ có mình ta, nên mới không kiêng dè cảm xúc của nàng.”

 

“Ta tưởng, dù thế nào nàng cũng sẽ không rời ta.”

 

“Ta tưởng, ta có thể xử lý tốt mọi chuyện.”

 

“Là ta sai rồi, ta xin lỗi nàng, sau này ta nhất định sẽ thay đổi.”

 

“Cầu xin nàng, Uyển Lạc, nể tình ta tìm được sợi dây đỏ này, đừng gả cho hắn.”

 

“Ta có thể không làm Hầu gia nữa, ta sẽ đi cầu xin cô mẫu, ta đưa nàng rời kinh thành, cao chạy xa bay.”

 

“Chỉ cần nàng gật đầu, ta sẽ xử lý ổn thỏa mọi thứ.”

 

Hắn nói vô cùng chân thành, đến cuối gần như quỳ xuống trước mặt ta.

 

Ta lắc đầu nói:

 

“Lâm Hầu gia, ngài hiểu lầm rồi. Câu ta nói với ngài hôm qua, rằng người năm ấy dứt khoát vứt bỏ dây tơ hồng của Nguyệt Lão… không phải chỉ chuyện ngài vứt sợi này, mà là ta vứt sợi kia.”

 

“Xin ngài tránh ra, đừng làm trễ giờ lành của ta và Thái tử.”

 

Nói xong, ta vòng qua hắn, dưới sự đỡ đần của Oanh Nhi, bước lên kiệu hoa.

 

Lâm Thận Chu ngồi bệt xuống đất đầy tuyệt vọng, nhìn sợi dây trong tay, rồi bỗng ném nó đi, nhưng lại lăn lộn bò đến nhặt nó lên, dùng vạt áo lau sạch vết bẩn.

 

Trông rất đáng thương.

 

Nhưng trong lòng ta lại không có chút thương hại nào dành cho hắn.

 

Ngày trước ta thấy đời chưa nhiều, cho rằng tình sâu là điều khó có được. 

 

Về sau đến Vân Châu buôn gỗ, gặp nhiều người, trải qua nhiều chuyện mới hiểu rằng, có thứ tình sâu, rẻ hơn cả cỏ rác.

 

Kiệu hoa đi một vòng lớn quanh phố Thanh Tước, rồi dừng lại trước cổng Thái t.ử phủ.

 

Thái t.ử Hạc Thư mặc hỷ phục đỏ, đá cửa kiệu ra, bế ta xuống kiệu.

 

“Vết thương của chàng không sao chứ?” 

 

Ta khẽ hỏi chàng.

 

“Đã sớm không sao nữa, phu quân nàng bây giờ khỏe mạnh lắm!” 

 

Thái t.ử khẽ đáp.

 

Chàng ôm ta bước qua chậu lửa, cánh tay rắn chắc, bước chân vững vàng, xem ra vết thương đúng là đã khỏi hẳn.

 

Tim ta đập thình thịch, bên tai còn nghe được cả nhịp tim hơi dồn dập của hắn.

 

Ta âm thầm nói với chính mình: Uyển Lạc, đây là người ngươi đã chọn, là người ngươi muốn nắm tay đi hết đời này. Hai người phải nương tựa lẫn nhau, sống thật tốt quãng đời còn lại.

 

- Hoàn văn - 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu