Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Nhũ mẫu chăm hắn khi còn nhỏ, sau khi xuất cung thì gia đình gặp nạn, mất kế sinh nhai, đến cầu hắn, liền được hắn giao cho rừng đào và quán ăn để cả nhà trông coi.

 

Nhũ mẫu và người nhà thấy Thái t.ử thì rất nhiệt tình, đối với ta cũng vô cùng thân thiện, nhanh chóng làm ra một bàn đầy món ăn dân dã.

 

Hương vị quả thật rất ngon.

 

Sau một bữa cơm yên tĩnh, Hạc Thư đưa ta về Giang phủ.

 

Ngay trước khi ta bước vào cửa, hắn đột nhiên gọi ta lại, nói:

 

“Lâm Thận Chu người này, trong xương có mấy phần ích kỷ. Giang đại cô nương, nàng cẩn thận một chút.”

 

“Vâng.” 

 

Ta gật đầu. “Đa tạ điện hạ.”

 

Ta đứng nhìn hắn rời đi.  Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Sau khi hắn đi khuất, ta quay người định về nội viện, thì nghe Oanh Nhi hành lễ phía sau ta:

 

“Lâm Thế tử.” Website TruyenLau.com

 

Ta quay đầu lại, liền thấy Lâm Thận Chu.

  TruyenLau

Sắc mặt hắn ta vô cùng khó coi, sải bước ép sát ta, mở miệng liền hỏi:

 

“Giang Uyển Lạc, nàng đang trả thù ta à?”

 

Ta ngây người.

 

Ta chỉ muốn tránh xa hắn ta, rồi sống cuộc đời của riêng ta. 

 

Chưa từng nghĩ đến chuyện trả thù.

 

Hắn ta lại nói:

 

“Vừa tách khỏi ta đã lập tức bám vào một người quyền thế hơn, nàng làm vậy, nàng xứng với ai?”

 

Ta xứng với ai? Ta cần phải xứng với ai sao?

 

Ta không muốn tranh cãi với kẻ ngu ngốc đó, quay người định đi.

 

Nhưng hắn ta lại ôm lấy eo ta, cằm đặt lên vai ta, giọng yếu xuống:

 

“Uyển Lạc, ta chịu thua rồi… nàng đừng đối xử với ta như vậy có được không? Bao nhiêu năm nay, chúng ta nương tựa lẫn nhau, ta không thể không có nàng.”

 

Nghe hắn ta nói “bao nhiêu năm nay”, lòng ta hơi chua xót, bàn tay đang đẩy hắn ta cũng khựng lại một chút.

 

Rồi ta nghe hắn ta nói tiếp:

 

“Uyển Lạc, chúng ta cứ như trước đây được không? Chỉ cần nàng đừng gây chuyện với Uyển Sương, chúng ta vẫn có thể như trước kia.”

 

Bốp!

 

Ta dốc sức đẩy hắn ta ra, một cái tát giáng thẳng lên mặt hắn ta.

 

“Lâm Thận Chu, ngươi thật khiến ta ghê tởm!” 

 

Ta run giọng quát lên. 

 

“Cút! Cút càng xa càng tốt!”

 

Lâm Thận Chu nhìn ta bằng ánh mắt rất đau lòng, cứ như… là ta phụ hắn vậy.

 

Điều đó càng khiến ta buồn nôn.

 

Ta xoay đầu, thấy then cửa tựa bên tường, liền chạy tới nhấc lên, vung về phía hắn.

 

Hắn ta không ngờ ta thật sự đánh, bị đập trúng một cái, đau kêu lên. 

 

Ta đang cơn giận bốc đầu, mặc kệ hắn ta sống c.h.ế.t, nhấc then cửa lên, nhằm thẳng trán hắn ta mà bổ xuống.

 

Hắn ta phản ứng kịp, né sang một bên, rồi lùi lại thật nhanh, chật vật bỏ chạy.

 

Sau khi hắn ta đi, ta chống then cửa mà thở dốc.

 

Oanh Nhi lo lắng:

 

“Cô nương, thủ đoạn của Lâm Thế tử, chúng ta đều biết. Nếu hắn cứ quấn lấy người như vậy, sau này người phải làm sao? Chẳng lẽ thật sự phải làm thiếp cho hắn?”

 

Không, dù có tự thủ thì ta cũng tuyệt đối không làm thiếp cho Lâm Thận Chu!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Oanh Nhi lại do dự nói:

 

“Cô nương, hay là cầu Thái t.ử điện hạ nghĩ cách đi. Thái t.ử lại thích người, hơn nữa còn là biểu ca của Lâm Thế tử, nhất định có cách khiến Lâm Thế t.ử ngoan ngoãn lại.”

 

Ta bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ lời Oanh Nhi nói.

 

Nàng nói không sai.

 

Chuyện này, ta vẫn phải nhờ Hạc Thư giúp.

 

Thời thế này không công bằng với nữ nhân, vừa tước đi qUyển Lạcp công danh, vừa dùng nữ giới – nữ đức để trói buộc chúng ta.

 

Nếu có thể cầu nam nhân giúp, ta cần gì phải làm khó bản thân, nhất định phải liều c.h.ế.t với Lâm Thận Chu chứ?

 

Ta về phòng lập tức viết một tấm bái thiếp, sai người gửi đến Đông Cung.

 

8

 

Ngày hôm sau, ta làm theo giao ước, đến rừng đào gặp Thái t.ử Hạc Thư. 

 

Vừa bước ra cửa, ta đã thấy Lâm Thận Chu đang tựa vào cột cửa.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Cô nương, xem ra Lâm thế t.ử định bám riết không buông rồi.” 

 

Oanh Nhi khẽ nói.

 

“Xúi quẩy!” 

 

Ta xoay người đi về phía cửa sau.

 

Ra khỏi hẻm sau, có một tiệm bánh bao nhân măng tươi, tiếng rao của ông chủ cùng mùi hương thơm phức theo gió bay đến.

 

“Mua mấy cái bánh bao đi.” 

 

Chân ta vô thức bước về phía đó.

 

Nào ngờ, vừa bước được hai bước, ta liền va phải Giang Uyển Sương.

 

Nàng ta dùng ánh mắt khinh miệt nhìn ông chủ đang dùng giấy da bò gói bánh bao cho nàng ta, còn nha hoàn bên cạnh thì không ngừng nịnh hót: 

 

“Tiểu thư, nếu thế t.ử gia biết người đích thân đến mua bánh bao cho ngài ấy, trong lòng nhất định sẽ rất cảm động.”

 

Ta chỉ biết thầm lắc đầu. 

 

Lâm Thận Chu từ nhỏ đã là người muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, bị hạ nhân trong phủ và hoàng hậu cô mẫu nuông chiều đến hư hỏng, sao có thể vì mấy cái bánh bao mà cảm động cho được.

 

Nhưng nàng ta đã ở đây, ta lập tức mất hết hứng ăn bánh bao.

 

Ta ra hiệu cho Oanh Nhi, xoay người định đi.

 

Giang Uyển Sương lại đưa tay chặn ta, hỏi: 

 

“Ngươi định đi đâu?”

 

“Ngươi quản ta đi đâu?” 

 

Ta bật cười, nhìn nàng ta nói: 

 

“Thịnh Kinh này bị ngươi mua đứt rồi chắc? Ta không được đi à?”

 

“Ta thấy ngươi định đến phủ Uy Ninh Hầu để níu kéo thế tử.” 

 

Giang Uyển Sương mồm miệng sắc bén nói: 

 

“Ngươi chính là còn lưu luyến thế t.ử gia!”

 

Nghe xem, nghe xem, thật buồn nôn!

 

Ta nhịn không được liếc mắt, nói: 

 

“Uyển Sương muội muội, nếu muội muốn mang bánh bao đi, thì đừng đến phủ Uy Ninh Hầu, chạy uổng công. Muội cứ mang thẳng đến cửa Giang phủ, đảm bảo thế t.ử của muội còn có thể ăn được bánh nóng hổi.”

 

“Ngươi có ý gì?”

 

Giang Uyển Sương giọng vừa the thé vừa bén nhọn mà chất vấn ta.

 

“Ý là ta tốt bụng nhắc nhở muội.” 

 

Ta xoay người, nhấc chân bước lên xe ngựa.

 

Xe ngựa rời khỏi đầu ngõ, phía sau liền vang lên tiếng Giang Uyển Sương phẫn nộ, rồi âm thanh ấy hướng về phía cổng lớn Giang phủ mà đi xa dần.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu