Rõ ràng tối hôm qua, hắn ta còn nói Giang Uyển Sương không bằng ta trong lòng hắn ta.
Sao mới qua một đêm, hắn ta đã thay đổi rồi?
Ta không tin, nên ta đợi trước cổng phủ Uy Ninh Hầu, muốn đích thân hỏi hắn ta.
“Lâm Thận Chu, ta chỉ muốn hỏi chàng… Chàng thật sự không còn yêu ta nữa sao?”
Lâm Thận Chu lạnh giọng đáp:
“Đúng. Trước kia ta còn nhỏ, không hiểu chuyện, nên tưởng mình thích người như nàng. Giờ ta nghĩ thông rồi, Giang Uyển Sương so với nàng, mạnh mẽ hơn nhiều.”
“Nàng ta mạnh mẽ hơn ta ở chỗ nào?” TruyenLau.com
Ngón tay ta run lên.
Lâm Thận Chu nói:
Website TruyenLau.com
“Nàng ấy hiểu lễ nghĩa hơn nàng, nàng ấy hiền lành hơn nàng, nàng ấy… ngốc hơn nàng.”
Ta chật vật cúi đầu, loạng choạng xoay người rời đi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đủ rồi.
Hôm nay ta chịu nhục thế này… đã quá đủ rồi.
3
Ta không quay về Giang phủ, cứ mơ hồ mà chạy nhỏ, lảo đảo va vấp rồi ra khỏi thành.
Nha hoàn Oanh Nhi còn nhỏ tuổi, bị dọa sợ đến mất hồn mất vía, không biết phải làm gì, chỉ líu ríu bám sát sau lưng ta.
Ngoài thành cỏ cây rậm rạp, ta chưa đi được bao xa, vạt váy và giày tất đã bị sương đọng trên cỏ dại làm ướt đẫm.
Mặt trời tròn trông dần lên, xung quanh từ từ ấm áp, nhưng ta lại thấy lạnh đến cực điểm.
Ta không biết mình phải đi đâu, trong lòng trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ, đó là rời đi, rời khỏi Giang Uyển Sương và Lâm Thận Chu thật xa.
“Tránh ra, tránh ra!”
Phía trước vang lên tiếng quát và tiếng vó ngựa.
Ta ngẩn người đứng tại chỗ, mơ hồ ngẩng đầu nhìn.
Oanh Nhi lại bị con tuấn mã lao tới dọa đến phát khiếp, ôm lấy eo ta, liều mạng đẩy sang một bên.
Một roi dài quất đến, cuốn cả hai chúng ta hất vào bụi cỏ bên cạnh.
Ngay sau đó, mấy con tuấn mã phi nước đại mà lao qua.
Chưa bao lâu, bọn họ lại quay trở lại.
Là một nam nhân cao lớn mặc hạc choàng màu son, cùng vài thị vệ đi theo.
Thị vệ quát về phía chúng ta:
“Không muốn sống nữa à? Bảo tránh ra nghe không thấy sao? Muốn c.h.ế.t cũng đừng kéo công t.ử nhà ta xuống nước!”
Oanh Nhi vừa khóc vừa xin lỗi:
“Xin lỗi, là lỗi của nô tỳ, nô tỳ xin nhận tội với các vị quý nhân.”
Ta hoàn hồn lại.
Vốn là ta thất thần không kịp tránh, chẳng nên để Oanh Nhi chịu ủy khuất này.
Vì thế, ta kéo Oanh Nhi ra sau, cúi người hành lễ xin lỗi.
Thị vệ còn định mắng thêm vài câu, nhưng nam nhân cao lớn đó khoát tay ngăn lại.
Hắn mở miệng hỏi ta:
“Ngươi là tiểu thư nhà nào? Sáng sớm như vậy, chỉ mang theo một nha hoàn, định đi đâu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người này đúng là vô lễ, giọng điệu hỏi chuyện cao ngạo, như đang thẩm vấn phạm nhân.
Nhưng y phục hắn dùng kim tuyến bạc thêu thành, mũ buộc tóc trên đầu cũng đính trân châu thượng hạng, mày mắt nghiêm nghị, vừa nhìn đã biết xuất thân cực kỳ phú quý.
Loại người như vậy, tốt nhất không nên đắc tội.
Vì thế ta cúi mắt đáp:
“Ta là Giang Uyển Lạc, đích nữ của tiền Đại tướng quân Giang Thế An. Ta mang theo nha hoàn ra khỏi thành chỉ để dạo cho khuây khỏa. Khi dạo xong sẽ quay về.”
“Ngươi là Giang Uyển Lạc?”
Nam nhân nhíu chặt mày, liếc ta một cái, trong mắt mang vài phần xem xét:
“Ngươi chính là Giang Uyển Lạc đã đuổi thúc thẩm ruột và biểu đệ biểu muội của mình ra khỏi Giang phủ?”
Giọng điệu hắn nói câu ấy thật khó nghe, khiến lửa giận trong lòng ta lập tức bốc lên.
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, bật cười lạnh:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Vị công t.ử này, không biết lúc ngài đọc sách, tiên sinh có từng dạy ngài đạo lý ‘không biết rõ toàn cảnh thì đừng vội phán xét’ hay không?”
Oanh Nhi giận đỏ cả mặt, ưỡn cổ lớn tiếng nói:
“Nhị lão gia ham mê cờ bạc, khi lão gia nhà ta còn sống đã đoạn tuyệt quan hệ với ông ấy. Lúc lão gia và phu nhân qua đời, tiểu thư nhà ta mới năm tuổi, cả nhà nhị lão gia nhân cơ hội chiếm lấy Giang phủ, còn đuổi tiểu thư của chúng ta đi sống ở trang viện mười năm trời!”
“Một nhà như vậy, thưa quý nhân, nếu ngài thương xót họ, thì xin mời đưa họ về nhà ngài mà nuôi cho tốt!”
“Các ngươi lá gan thật to, trước mặt các ngươi chính là…”
Thị vệ lại quát lên đầy giận dữ.
Người nam nhân khoác hạc choàng lại một lần nữa phất tay ngăn y.
Hắn kinh ngạc hỏi ta:
“Người sống ở trang viện mười năm là ngươi sao?”
“Chẳng lẽ còn là ai khác?”
Ta hỏi lại hắn.
Trên mặt hắn lập tức thoáng qua một tia hối hận.
Rồi dưới ánh mắt khó tin của mấy thị vệ, hắn xuống ngựa, hướng về ta hành một lễ, nghiêm túc nói lời xin lỗi:
“Xin lỗi, là ta ngu dốt, đã mạo phạm.”
Hắn xoay người nói với vài thị vệ:
“Các ngươi về trước đi, báo với lão phu nhân rằng thứ bà để ta mang đến, ta đã đưa đến nơi rồi. Ta sẽ tới gặp bà sau.”
Mấy thị vệ vâng lệnh rời đi.
Hắn lại nhìn sang ta, vẻ thành thật:
“Giang cô nương muốn giải sầu, phía trước có một rừng đào, ta nguyện đi trước dẫn đường, cùng cô nương dạo một vòng.”
Thái độ hắn trước sau thay đổi lớn đến vậy, nếu ta còn nhìn không ra, vậy ta đúng là kẻ ngu.
Ta hỏi: “Ngài là bằng hữu của Lâm thế t.ử phải không?”
Hắn sững người một chút, khổ sở cười:
“Ta biểu hiện rõ ràng đến vậy sao?”
Ta lắc đầu, nói:
“Ta chỉ là một cô nương mồ côi, phụ mẫu đã qua đời nhiều năm, trong kinh thành cũng chẳng còn bao nhiêu nhà giao hảo với Giang gia.”
“Ngài biết chuyện của Giang gia, lại nhắc đến việc ta sống ở trang viên mười năm, ắt phải nghe từ miệng Lâm thế tử.”
“Công tử, có phải Lâm thế t.ử nói xấu tiểu thư nhà nô tỳ trước mặt ngài không?”
Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.