Kế hoạch của nàng rất kín kẽ, nhưng trong đó, gã tra nam lại lẩn trốn êm đẹp.
Kẻ “não yêu đương” lúc nào cũng cho rằng nữ nhân hãm hại mình mới là thủ phạm gây nên bi kịch.
Nhưng thật ra, quyền lực và lựa chọn trong tay nam nhân mới chính là cây bút thẩm phán thật sự.
Chỉ cần nam nhân đủ kiên định, đủ gánh vác, thì bất cứ nữ nhân nào cũng chẳng thể lay động địa vị của thê tử.
Cho nên, Lục Yên từ đầu tới cuối, người mà nàng đáng hận nhất, chính là Thẩm Thanh.
Ta thấu hiểu, liền nói:
“Lục cô nương có cảm thấy mình đã hận sai người? Hoặc nên nói, đã bỏ sót kẻ đáng hận nhất không?”
TruyenLau.com
Lục Yên sững sờ, ngẩng mắt nhìn ta.
“Nữ xuyên không kia tuy đáng hận, nhưng nàng ta có thể ngang ngược như vậy, gốc rễ là vì Thẩm Thanh Từ cho nàng ta cơ hội, cho nàng ta quyền thế, dung túng cho ác hạnh của nàng ta.”
TruyenLau
Ta chỉ ra phố xá ồn ào bên ngoài cửa sổ:
“Ngươi xem những thương nhân kia, hàng hóa bày ra có hấp dẫn đến đâu, mua hay không chẳng phải vẫn là ở khách hàng sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Là Thẩm Thanh Từ đã chọn phản bội ngươi, hắn mới chính là nguồn cơn mọi khổ đau của ngươi. Bi kịch kiếp trước của ngươi, bảy phần tại hắn, ba phần mới ở thiếu nữ kia.”
Lục Yên lặng im thật lâu, sau đó khẽ nói:
“Ngươi nói đúng.”
“Trọng sinh trở về, ta chỉ nghĩ đến chuyện đối phó Giang Chi, giữ lấy vị trí của mình, chưa từng thật sự hận hắn.”
“Nếu ta hận hắn đến tận xương tủy, hẳn ta đã không chờ nổi mà muốn đẩy hắn vào chỗ c.h.ế.t.”
“Nhưng ta không làm, ta lại mong hắn sống, thậm chí sâu trong lòng, vẫn còn vương chút kỳ vọng buồn cười dành cho hắn.”
Nàng khẽ cười khổ, trong mắt có gì đó vỡ vụn dần, rồi lại từng mảnh từng mảnh ghép lại.
“Hôm qua hắn chật vật quay về phủ, vậy mà lại tìm đến ta, chắc nghĩ rằng ở chỗ ta có thể tìm được chút ôn tình, hoặc muốn diễn một màn phu thê thâm tình, để ngươi ghen tuông, hối hận không kịp.”
“Đáng tiếc, ta chỉ thấy ghê tởm, liền đẩy hắn ra ngoài.”
Sắc mặt nàng trở nên vi diệu:
“Sau đó nghe nói, hắn nổi giận, liền cùng vài người bằng ăn chơi kéo nhau đến Thu Nguyệt Lâu.”
Thu Nguyệt Lâu, chính là nơi ăn chơi nổi tiếng ở kinh thành, chốn ôn nhu hương đốt tiền.
Nghe vậy, ta chỉ cười nhạt không để tâm.
Ta đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, mang theo ý mời mọc:
“Lục cô nương, ngươi là chính thê bị phụ bạc, ta là ân nhân cứu mạng bị lừa gạt.”
“Danh tiếng với nữ nhân mà nói, nặng hơn cả tính mạng. Cùng một chuyện, rơi lên đầu nữ nhân thì ngàn người chỉ trích, thân bại danh liệt; còn với nam nhân, lại chỉ là một đoạn phong lưu, thêm vài lời chuyện trò lúc trà dư tửu hậu.”
“Cái quỳ gối hôm qua của Thẩm Thanh Từ, nhìn thì như thâm tình, nhưng thực ra hủy hoại cả thể diện của ngươi, cũng phá nát thanh danh của ta.”
“Hiện giờ, chúng ta đều bị vạ lây bởi thanh danh. Thay vì mỗi người đơn độc, chi bằng liên thủ.”
“Hắn đã hủy hoại chúng ta, vậy thì đừng trách chúng ta dẫm lên thanh danh hắn mà đi lên.”
Khói trà lượn lờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nửa khắc sau, một bàn tay mềm mại, ấm áp khẽ nắm lấy tay ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Cuối cùng, nàng nâng chén trà, chạm nhẹ vào chén ta.
Tiếng va chạm trong trẻo vang lên, giọng nàng lạnh lẽo:
“Lấy trà thay rượu, Giang cô nương, hợp tác vui vẻ.”
11
Từ trà lâu trở về, ta và Lục Yên rất nhanh đã có hành động.
Tiền bạc mở đường, chiều gió xoay chuyển nhanh hơn ta tưởng.
Cả kinh thành đều biết, Vĩnh Ninh hầu lừa gạt ân nhân cứu mạng, rõ ràng trong nhà đã có hiền thê mà ngoài phủ còn hứa hẹn hôn sự.
Người kể chuyện đem hắn dệt thành đoạn thoại mới, các tiểu thư quý nữ khi nhắc tới hắn đều khinh bỉ lắc đầu.
Ngay cả trên triều đình, tấu chương của ngự sử cũng lặng lẽ nhiều thêm mấy bản.
Thiếu niên năm nào áo gấm cưỡi ngựa oai phong, nay đã thành kẻ bạc tình mang tiếng xấu ở kinh thành.
Còn ta cùng Lục Yên, bất quá chỉ là hai nữ tử đáng thương bị gã tra nam lừa dối mà thôi.
Ngày Thẩm Thanh Từ khí thế hùng hổ xông tới, ta đang ngồi thảnh thơi trên ghế đá, gãi cái cằm lông mượt của A Lê.
Con mèo mướp nhỏ thoải mái đến phát ra tiếng “grừ grừ”, thân tròn vo mềm oặt như một cái bánh mèo.
Ta mí mắt chẳng buồn nâng, chỉ lười nhác nói:
“Thẩm tiểu hầu gia tùy tiện xông vào phụ đệ người ta như vậy, thật chẳng đáng yêu chút nào.”
Hắn gạt mạnh hộ vệ đang ngăn cản, trong mắt cuồn cuộn ý lạnh dữ tợn.
“Tại sao phải làm như vậy?”
Tại sao?
Ta cảm thấy buồn cười.
Chuyện này vốn do hắn mà ra, nay lại còn có mặt mũi tới hỏi ta vì sao phản kích?
A Lê hình như cảm nhận được khách tới bất thiện, lưng cong lại, toàn thân lông dựng đứng, đôi mắt tròn xoe trừng hắn, thấp giọng “xì” ra hơi cảnh cáo.
“Ngài xem, đến cả A Lê cũng không ưa nổi ngài, đủ thấy ngài chẳng hề khiến người ta thích.”
Ta xoa xoa cái đầu nhỏ đang dựng lông của A Lê, không muốn phí lời, chỉ hơi ngẩng cằm ra hiệu cho hộ vệ vốn đã sớm đề phòng từ bên cạnh.
“Tiễn khách.”
Chuyện này tuy náo động ầm ĩ, nhưng cũng nhanh chóng lắng xuống.
Người trong kinh lại có chuyện mới để bàn tán.
Chẳng đầy một tháng, một tin tức chấn động triều đình truyền đến.
Đại Càn và Bắc Nhung, sắp nghị hòa rồi.
Thiết kỵ Bắc Nhung hung hãn, đã thèm muốn vùng Trung Nguyên phồn hoa từ lâu.
Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.