Nỗi đau bị kẻ mình tin tưởng lừa gạt, ào ạt trào ra.
Người chẳng phải cỏ cây, ai mà không có tình cảm.
Bao năm nay chúng ta sáng tối kề bên, nào thể nói cắt là cắt?
Mấy năm trước, ta bỗng dưng xuyên tới thế giới này, vừa mở mắt đã là khởi đầu thê lương: nhà trống không, phụ mẫu mất sớm.
Hai mẫu ruộng ít ỏi cũng bị cặp thúc thẩm hà khắc chiếm đi.
Ta cõng gùi tre bước trên núi lạnh căm căm, trong lòng chửi ông trời một trận.
Ta tuy thích lịch sử, nhưng đâu có muốn xuyên vào cổ đại!
Ăn chẳng đủ, quy củ lại nhiều, rốt cuộc ai muốn xuyên cơ chứ? Website TruyenLau.com
Ta tức tối đá mạnh một cái, “Á” một tiếng, nước mắt suýt thì trào ra.
TruyenLau
Đây là đá trúng sắt à?
Cúi xuống nhìn, đâu phải sắt, mà là một người.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhìn quanh một vòng, sống lưng ta lạnh buốt.
Trong tuyết, còn có mấy t.h.i t.h.ể mặc y phục dị tộc nằm ngổn ngang.
Ta bịt chặt miệng, sợ hãi lùi lại vài bước.
Phản ứng đầu tiên: đụng phải hiện trường g.i.ế.t người, phải chạy mau!
Nhưng người kia mặc giáp tướng sĩ triều ta, hơi thở tuy yếu ớt nhưng vẫn còn.
Ta lưỡng lự.
Người ta nói nam nhân bên đường không thể nhặt, nhưng hắn trông như một vị tướng quân, ắt hẳn là vì chống giặc man di mà bị thương thế này.
Đây là anh hùng giữ nước, ta thật sự nỡ để hắn c.h.ế.t rét ở đây sao?
Đi được vài bước, ta lại cắn răng, quay lại.
Miệng lẩm bẩm:
“Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Xem như tích đức đi.”
“Bồ Tát phù hộ, xin đừng để ta nhặt phải con sói mắt trắng…”
Thế là, chẳng nhặt được bàn tay vàng nào, mà nhặt về một người hấp hối.
Ta phải tốn bao nhiêu sức lực mới kéo được hắn về nhà, lại còn mời đại phu.
Khi hắn tỉnh, ánh mắt mờ mịt như cừu non mới sinh, trong veo ngây ngốc.
Hỏi hắn sao bị thương, lắc đầu.
Nhà ở đâu, lắc đầu.
Tên gọi gì, vẫn lắc đầu.
Hắn ngơ ngác ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt phụ thuộc, giống như một con thú non lạc lối.
Nhìn vết thương trên đầu hắn, ta đau cả thái dương.
Xong rồi, chắc là va hỏng đầu, thật sự thành ngốc rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tỷ tỷ ơi, đừng bỏ ta…”
Hắn rụt rè nắm vạt áo ta, đuôi mắt đỏ hoe, đáng thương vô cùng.
“Thôi được thôi được.”
Ta thở dài, xoa mái tóc rối tung của hắn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Đã nhặt được ngươi trong tuyết, thì gọi ngươi là… A Bạch nhé.”
Xin lỗi, ta vốn đặt tên rất tệ.
Nhưng cái tên này lại hợp quá.
Hắn nghe hiểu, mắt cong cong không chút phòng bị, giống như đóa hoa dại bất ngờ nở rộ trong gió xuân.
Khoảnh khắc đó, dù lòng ta chỉ nghĩ làm sao kiếm tiền sống vững ở nơi này, nhưng vẫn bị nụ cười trong trẻo ấy chạm nhẹ vào tim.
Từ đó, trong nhà có thêm một nhân khẩu.
Đêm đầu tiên hắn tỉnh, nửa đêm đã mang tới cho ta một cú sốc lớn—lén bò lên giường ta.
Ta hoảng hồn, tưởng trong nhà có kẻ háo sắc, suýt nữa rút d.a.o găm giấu dưới gối mà đ.â.m hắn.
Còn hắn thì sao, đôi mắt ướt át nhìn ta, vô tội uất ức:
“Tỷ tỷ, ta sợ…”
Ngươi sợ cái búa ấy!
Ta mới là người phải sợ đây!
Ta trợn mắt nhìn hắn, nhưng lại lo đuổi đi rồi hắn lại lén quay lại, đành trải cho hắn một chỗ nằm dưới đất.
Ta hung hăng cảnh cáo:
“Nam nữ bảy tuổi chẳng chung giường. Ngươi lớn thế này rồi mà nửa đêm leo lên giường một cô nương, thật là quá đáng!”
Hắn là kẻ ngốc, nhưng ta thì không.
Ranh giới nên có, tuyệt đối không thể vượt qua.
Muốn ngủ giường ta?
Không cửa đâu!
4
Ta mỗi ngày đều dẫn theo tiểu ngốc tử trồng trọt nuôi gà, phát tài làm giàu.
Hắn tuy ngốc, nhưng lại đặc biệt nghe lời ta, ta bảo đi về đông tuyệt không dám bước sang tây, sức lực lại lớn kinh người, làm việc chưa từng biết mệt.
Ta khai hoang trồng rau phía sau nhà, hắn liền ở ngay bên cạnh cắm đầu cắm cổ cuốc đất.
Ta lên núi hái thuốc, hắn đeo gùi sát gót theo sau, gặp chỗ núi dốc khó đi, liền đưa tay ra đỡ ta thật vững vàng.
Hắn còn có tài b.ắ.n cung cực kỳ lợi hại, mỗi khi b.ắ.n trúng con mồi, sẽ hớn hở chạy đến trước mặt ta như khoe bảo bối, ánh mắt sáng rực rỡ, nụ cười rạng rỡ như nắng.
Về sau ta mở cửa tiệm ở trấn trên, hắn cũng từng bước từng bước theo sau, thân hình cao lớn che chắn cho ta khỏi những ánh mắt không thiện ý.
Có tiền rồi, ta thường mua mứt hoa quả để dỗ hắn vui.
Hắn nâng gói giấy dầu trong tay, cẩn thận l.i.ế.m lớp đường bên ngoài, vị ngọt khiến cả gương mặt hắn giãn ra, rạng ngời như đứa trẻ.
Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.