Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 14

15

 

Ngày ta gặp lại Tụng Nghi, trời nắng chan hòa.

 

Sứ thần Bắc Nhung run rẩy đưa nàng đến chỗ giáp ranh hai quân, cung kính đến mức gần như nịnh nọt. 

 

Nàng mày ngài giãn ra, da dẻ trắng ngần, tựa hồ chỉ sang Bắc Nhung làm khách một chuyến mà thôi. 

 

Lòng ta thoáng nhẹ nhõm, biết nàng ở Bắc Nhung hẳn chẳng chịu khổ cực gì.

 

“A Chi, Lục tỷ tỷ!”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Mắt Tụng Nghi sáng rực, xách váy chạy nhanh tới, như con én nhỏ về tổ, nhào vào lòng ta và Lục Yên.

 

“Tụng Nghi, vất vả rồi…”

  TruyenLau.com

Nàng ngẩng đầu, nụ cười rạng rỡ:

 

“Ta là công chúa Đại Càn, ai dám ức h.i.ế.p ta chứ?”

 

Đêm ấy, ba chúng ta chen chúc trong lều của Lục Yên, Tụng Nghi vừa nói vừa diễn tả sống động chuyện mình ở Bắc Nhung. TruyenLau

 

Nàng bảo, sau khi quan sát, nàng cố ý chọn vị Tam hoàng tử Bắc Nhung đã có người thương. 

 

Tam hoàng tử vốn chẳng thích nàng, ngay đêm tân hôn còn lạnh lùng cảnh cáo: hắn đã có người trong lòng, bảo nàng đừng si tâm vọng tưởng, càng sẽ không chạm vào nàng. 

 

Về sau hắn thậm chí chẳng thèm liếc nàng lấy một cái, mà cũng đúng như ý nàng.

 

Khi hai nước giao tranh, nàng cố tình làm ra vẻ si tình sâu nặng, thỉnh thoảng rơi lệ, ánh mắt đỏ hoe, khiến Tam hoàng tử áy náy. 

 

Quả nhiên hắn trúng kế, tưởng nàng yêu hắn say đắm. 

 

Hắn không chỉ bảo vệ nàng chu toàn, mà còn cho tâm phúc thân tín hộ vệ nàng.

 

Tụng Nghi ngẩng mặt:

 

“Tam hoàng tử ấy cũng thật nực cười, tưởng đâu ta yêu hắn đến mức không muốn về Đại Càn nữa cơ.”

 

Ta không nhịn được đưa tay xoa mái tóc nàng, cười:

 

“Tụng Nghi giỏi thật, biết dùng mỹ nhân kế rồi.”

 

Nàng hừ nhẹ, hờn dỗi gạt tay ta:

 

“Sao ngươi y như phụ hoàng mẫu hậu, cứ coi ta như trẻ con vậy.”

 

Lục Yên nhìn chúng ta đùa giỡn, ánh mắt vốn lạnh lùng cũng dịu lại.

 

Sứ thần từ kinh thành còn phải mất ít ngày nữa mới đến, nên chúng ta tạm thời lưu lại biên cương. 

 

Phong cảnh nơi này khác hẳn kinh thành: trường hà uốn lượn, hoàng hôn như dung chảy, nhuộm trời thành một màu vàng đỏ rực rỡ; sa mạc khói lẻ loi, gió hanh hơi khô. 

 

Chúng ta thay trang phục kỵ mã nhẹ nhàng, dưới ánh chiều tà, thỏa sức thúc ngựa phi nhanh.

 

Vài ngày sau, chưa thấy sứ thần, mà lại đợi được tin gấp từ kinh thành.

 

“Ngươi nói gì? Thái tử ca ca không phải con của phụ hoàng, lại còn tạo phản?” 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tụng Nghi kinh hãi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Người kia gật đầu.

 

Thái tử hiện nay không phải do hoàng hậu sinh ra. 

 

Sinh mẫu hắn c.h.ế.t vì băng huyết khi sinh nở, hoàng hậu thương xót nên đưa về danh nghĩa của mình nuôi. 

 

Hoàng thượng khó có con, các hoàng tử khác đều c.h.ế.t yểu, chỉ có thái tử là lớn lên bình an. 

 

Hoàng thượng dồn hết tâm huyết vào hắn, tuy hắn tư chất tầm thường nhưng miễn cưỡng cũng đủ làm một quân vương thủ thành. 

 

Nào ngờ, hắn lại là một kẻ “thế thân hoán tử” – con nhà khác tráo vào.

 

Mắt Tụng Nghi đỏ hoe:

 

“Vậy hoàng huynh thật sự của ta đâu? Còn sống không? Tìm lại được chưa?”

 

Người kia lắc đầu:

 

“Điện hạ bớt đau buồn. Hoàng tử thật đã mất rồi. Ngay khi chào đời đã c.h.ế.t non, bà đỡ khi ấy mê muội, tráo bằng cháu trai mình. Bà ta đã sợ tội tự vẫn, mọi manh mối đều đứt đoạn.”

 

Tụng Nghi gấp gáp hỏi:

 

“Phụ hoàng mẫu hậu thì sao? Giờ thế nào rồi?”

 

“Trong cung đại loạn. Loạn phản tuy dẹp yên, nhưng Hoàng thượng kinh hãi biết chân tướng, lại gặp biến cố lớn, giận quá công tâm, long thể lâm bệnh, e không lành.”

 

Tụng Nghi chao đảo, ta và Lục Yên vội dìu lấy nàng. 

 

Ba chúng ta nhìn nhau, chẳng cần nhiều lời, lập tức thu xếp hành trang, lên đường hồi kinh.

 

Dọc đường, ta an ủi nàng:

 

“Ta đã gửi thư cho thần y, đừng lo, Hoàng thượng phúc dày, chắc chắn sẽ bình an.”

 

Chúng ta gấp rút về tới kinh thành, vừa lúc thần y cũng tới. 

 

Tụng Nghi chẳng nghĩ ngợi nhiều, vội kéo thần y vào cung. 

 

Không ai biết nàng đã nói gì với Hoàng thượng, chỉ biết sau khi ra cung, nàng mang theo hai vò rượu đến tìm ta uống.

 

Trăng lạnh, sân vắng. 

 

Vài chén rượu nặng men xuống bụng, hơi men dâng lên, má ta nóng bừng, nhuốm sắc hồng. 

 

Tụng Nghi tựa lan can, thần sắc m.ô.n.g lung.

 

Ta nghe nàng thì thầm:

 

“Phụ hoàng bảo, trong triều toàn là tấu chương thúc ép lập trữ. Người không còn con trai, chỉ có thể chọn người trong tông thất.”

 

“Đám tông thất bề ngoài thì cung thuận, ngầm thì đã rục rịch từ lâu, coi long ỷ của phụ hoàng như vật trong túi.”

 

“Không còn con trai sao?” 

 

Ta ngửa đầu uống thêm một ngụm, mượn men say cười thấp giọng:

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu