6
Thẩm Thanh Từ mặc kệ gia nhân ngăn cản, sải bước xông vào, gương mặt tuấn tú âm trầm.
Hắn lạnh giọng trách mắng:
“Giữa ban ngày ban mặt, điện hạ lại dám phái người bắt cóc lương gia nữ tử giữa đường, thật sự ngày càng kiêu căng tùy hứng rồi.”
Tụng Nghi công chúa bị hắn mắng phủ đầu, liền ngây người, ủy khuất đến đỏ cả vành mắt.
“Thẩm Thanh Từ, chàng dựa vào cái gì mà nói ta như vậy? Ta chỉ muốn mời Giang cô nương đến nói chuyện thôi mà…”
Thẩm Thanh Từ cười lạnh một tiếng.
TruyenLau
“Có người tận mắt thấy người của điện hạ đánh ngất nàng, nếu không phải ta kịp thời nhận tin chạy đến, chẳng lẽ điện hạ còn muốn làm gì nàng nữa?”
TruyenLau.com
“Nếu điện hạ vì vi thần mà giận cá c.h.é.m thớt lên A Chi cô nương, vậy cứ nhằm thẳng vào vi thần đây.”
“Nhưng điện hạ đường đường là công chúa, lại ỷ thế h.i.ế.p người, lòng dạ hẹp hòi, hành vi thế này, thần nhất định phải tấu lên Hoàng thượng, xin Người nghiêm trị.”
Website TruyenLau.com
Đôi mắt sáng long lanh của Tụng Nghi ảm đạm hẳn đi, ánh lệ lấp lánh, toàn là tổn thương.
Nàng khẽ nói:
“Thì ra trong lòng chàng, ta chính là nữ tử không ra gì đến thế sao?”
Tình cảm mơ hồ trong sáng của nàng đối với hắn, trong mắt hắn lại biến thành trò tranh giành đố kị xấu xí thế ư?
Nước mắt không thể kìm giữ nữa, rơi xuống từng giọt to.
Thẩm Thanh Từ lại chẳng buồn nhìn nàng, đi thẳng đến trước mặt ta, đưa tay nắm lấy cổ tay ta.
“A Chi, ta đến đưa nàng đi.”
Ta nghiêng người tránh khỏi cái chạm ấy.
“Thẩm tiểu hầu gia, ngài có thể kịp thời đến cứu giúp, tấm lòng này ta rất cảm kích. Nhưng ngài không nên chưa phân rõ trắng đen đã vội gán cho công chúa tội danh khó nghe như thế.”
Ta quay sang nhìn công chúa, lên tiếng che chở:
“Chuyện này vốn dĩ chỉ là hiểu lầm, nếu công chúa thật sự có tâm hại ta, với thân phận địa vị của nàng, sao phải tốn công vòng vèo thế này? Lại càng không cần chờ đến lúc tiểu hầu gia đến đây làm anh hùng cứu mỹ nhân.”
Tụng Nghi ngẩng đôi mắt nhòe lệ nhìn ta, ánh mắt vừa cảm kích vừa ủy khuất.
Thẩm Thanh Từ nhíu mày, thần sắc phức tạp.
“A Chi, nàng không cần sợ. Hoàng thất thế lớn, nhưng phủ Vĩnh Ninh hầu cũng không phải nơi để người muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.t. Ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho nàng.”
Ta khẽ cười, hỏi hắn:
“Chẳng lẽ trong mắt hầu gia, nữ tử thì chỉ biết tranh giành ghen ghét, hãm hại lẫn nhau thôi sao?”
“Ta cùng công chúa điện hạ nói chuyện rất vui vẻ, vậy mà ngài xông vào chưa hỏi đầu đuôi, đã lấy ác ý lớn nhất mà suy đoán công chúa. Đây vốn là lỗi của ngài.”
Thẩm Thanh Từ sững sờ tại chỗ, bị ta chặn lời đến nghẹn họng.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Chẳng lẽ… thật sự là hắn sai rồi?
“A Chi, xin lỗi.”
Cuối cùng hắn thấp giọng nói.
“Ngài không cần xin lỗi ta.”
Ánh mắt ta dịu dàng rơi trên người Tụng Nghi công chúa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng khựng lại, không ngờ ta sẽ nói như thế.
Thẩm Thanh Từ như cảm thấy khó nói thành lời, mím chặt môi, cúi đầu không thốt thêm câu nào.
Tụng Nghi khịt khịt mũi, khẽ nói:
“Bản cung mới không cần hắn xin lỗi.”
“Thẩm Thanh Từ, từ hôm nay trở đi, bản cung sẽ không thích chàng nữa.”
Nàng quay đầu, gọi gia nhân đến, chỉ vào hắn mà nói:
“Đuổi hắn ra ngoài cho bản cung.”
Chẳng mấy chốc xung quanh chỉ còn lại ta và Tụng Nghi công chúa.
Ta nhìn gương mặt nhỏ nhắn khóc đến lem nhem như mèo hoa đáng thương mà lại đáng yêu, không nhịn được đưa cho nàng một chiếc khăn tay.
“Điện hạ lau mặt đi.”
Tụng Nghi nhận lấy khăn, hơi ngượng ngùng cúi đầu.
“Giang cô nương, là ta không tốt, dùng cách ngốc nghếch như vậy để mời cô nương đến, còn hại cô nương bị thương một trận…”
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ.
“Thẩm Thanh Từ nói cũng không sai, ta quả thật có chút tùy hứng.”
“Ta lại thấy, công chúa là một nữ tử rất tốt.”
Tụng Nghi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn ta.
Ta khẽ mỉm cười:
“Ngài xem, thân phận cao quý như vậy, nhưng cũng không vì thái độ lạnh nhạt của tiểu hầu gia mà trút giận lên ta.”
Nàng có chút không chắc chắn, khẽ hỏi:
“Cô nương thật sự nghĩ như thế sao?”
Ta mỉm cười gật đầu,
“Dĩ nhiên là thật.”
“Ta có mở vài cửa hàng ở Nam thành, nếu công chúa không chê, không bằng hôm nào đến dạo một chuyến.”
Tụng Nghi vừa khóc vừa cười, gật đầu thật mạnh.
7
Sau khi từ phủ công chúa trở về, có lẽ vì cảm thấy áy náy, Tụng Nghi lại sai người đưa tới mấy rương châu báu.
Ta không từ chối, đường hoàng nhận lấy.
Cũng chẳng phải ta tham lam những tài vật này, mà là ta hiểu, với Tụng Nghi, nếu ta cự tuyệt lời xin lỗi của nàng, ngược lại sẽ khiến nàng canh cánh trong lòng.
Chi bằng thản nhiên nhận lấy, sau này tìm cơ hội hồi lễ cũng được.
Chỉ là, vừa nghĩ đến Thẩm Thanh Từ, ta khẽ mím môi.
Đã đến lúc phải có một đoạn kết rồi.
Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.