Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Nói xong, ta xoay người định trở vào phủ.

 

Nhưng Thẩm Thanh Từ đột nhiên đứng bật dậy, túm chặt lấy cổ tay ta, sức lực lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương ta.

 

“A Chi, sao nàng có thể tàn nhẫn vậy? Ta đối nàng một lòng chân thành, lẽ nào nàng không cảm nhận được?”

 

Ta đau đến hít mạnh một hơi, lạnh giọng:

 

“Buông tay.”

 

Ánh mắt ta khiến hắn như bị đ.â.m, lực đạo trong tay thoáng nới lỏng, nhưng vẫn không chịu thả ra.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“A Chi, là ta lỡ lời, nàng đừng giận… ta chỉ muốn nàng hiểu rõ quyết tâm của ta. Ta sẽ không để nàng chịu nửa điểm ủy khuất, xin nàng cho ta thêm chút thời gian, được không?”

 

Nhìn ánh mắt gần như cầu xin của hắn, ta bỗng thoáng thất thần.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chợt nhận ra, hắn thật sự đã khác.

 

Không, phải nói rằng, hắn vốn dĩ là con người như vậy.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nếu Thẩm Thanh Từ khi mất trí nhớ là một tờ giấy trắng, thuần khiết như suối trong núi rừng, thì sau khi khôi phục ký ức, hắn chính là một công tử vương hầu trong chốn cổ đại này.

 

Tự cho mình là đúng, kiêu ngạo quý tộc, vĩnh viễn chỉ để tâm tới cảm nhận của bản thân, luôn nghĩ chỉ cần hắn chịu hy sinh, người khác liền phải biết ơn tiếp nhận.

 

Nhưng hắn vốn không hiểu vì sao ta giận.

 

Không chỉ bởi vì hắn đã có thê thất, mà là vì hắn chưa bao giờ thực sự tôn trọng ta.

 

Trên đường về kinh, hắn giấu diếm chuyện hôn nhân.

 

Mấy ngày trước, lại chẳng nghe ta giải thích, đã vội trách mắng công chúa.

 

Giờ đây, hắn còn mượn cớ men say để ép ta đáp ứng.

 

Nghĩ thông suốt, trong lòng ta chút cảm tình cuối cùng cũng tan biến kỳ lạ.

 

Ta bỗng nhẹ nhõm, hoàn toàn buông bỏ hắn.

 

Ta khẽ nói:

 

“Thẩm Thanh Từ, ngài làm ta đau rồi.”

 

Hắn như bị bỏng, vội buông tay, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn, như thể đang đánh mất thứ gì quan trọng.

 

Ta xoa nhẹ cổ tay đỏ ửng, không buồn nhìn hắn nữa.

 

Sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp gáp, hắn dường như còn muốn đuổi theo, nhưng đã bị Ngân Đan dẫn gia đinh ngăn lại.

 

Một tia lý trí cuối cùng trong hắn cũng đứt đoạn, tức giận đến bật cười.

 

Đôi mắt từng ôn nhu tha thiết, giờ đã tối đen đáng sợ.

 

“Giang Chi, ta đã hạ mình đến mức này, nàng còn muốn thế nào?”

 

“Ta muốn ngài từ nay, cầu qua cầu, đường về đường.”

 

Ta không ngoảnh lại.

 

Khoảnh khắc Lục Yên trọng sinh, ta như cũng thoáng thấy kết cục của chính mình.

 

Nữ nhân xuyên qua trong câu chuyện của chủ mẫu, thì có thể có kết cục gì tốt đẹp chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đời thứ nhất Lục Yên kết cục thảm thương, căn nguyên tất ở hắn.

 

Việc cần dứt mà không dứt, ắt rước loạn lầm.

 

Giờ đây từ chối hắn, đau khổ chỉ có thể là hắn.

 

Ta rất ích kỷ, không muốn tự mình buồn khổ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Tốt, rất tốt.”

 

Hắn nghiến răng nói ra câu ấy, cuối cùng mất hết kiên nhẫn, vung tay áo bỏ đi.

 

“Giang Chi, nàng đừng hối hận!”

 

9

 

Sau trò hề hôm qua, ta mệt mỏi rã rời cả thân lẫn tâm. 

 

Hôm sau, ta liền đi đến chỗ hẹn.

 

Ta cố ý đến sớm nửa canh giờ, nhưng khi đến lại được chưởng quầy cho hay, Lục Yên đã đến trước rồi.

 

Ta theo tiểu nhị dẫn đường lên lầu, vừa đến cửa đã nghe thấy giọng Vân Chúc thấp giọng oán trách:

 

“Cô nương người thật là quá hiền rồi. Chuyện hôm qua đã làm ầm cả kinh thành, cô gia còn quỳ trước phủ đệ nàng ta. Nàng ta rõ ràng là giả bộ thanh cao bỏ đi, rồi lại câu dẫn cô gia, để cô gia hưu người. Hôm nay người thật không nên đến gặp nàng…”

 

Lục Yên nhíu mày, giọng lạnh lùng quát:

 

“Vân Chúc, ta thường ngày dạy ngươi ở sau lưng nói xấu người khác như vậy sao?”

 

Vân Chúc lập tức nín bặt, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ta đang đẩy cửa bước vào.

 

Nàng ta thoáng đỏ bừng cả khuôn mặt, vừa thẹn vừa giận, lại không chắc ta đã nghe được bao nhiêu.

 

Lục Yên ngẩng mắt nhìn ta, chỉ khẽ gật đầu:

 

“Giang cô nương, mời ngồi.”

 

Đợi ta ngồi xuống, nàng phẩy tay cho đám nha hoàn lui ra, trong nhã gian chỉ còn lại hai chúng ta.

 

Nàng không vòng vo, mở miệng liền nói thẳng:

 

“Cô nương… không phải Giang Chi trước kia, đúng không?”

 

Ta giật mình, không ngờ nàng lại trực tiếp như vậy. 

 

Ban đầu ta cho rằng nàng nói ta vốn chẳng phải thôn nữ, nhưng nghĩ lại, nàng đã từng sống lại, nên đã gặp qua Giang Chi thật sự.

 

Cái hận ý nồng nặc nàng dành cho ta, chứng tỏ kết cục bi thảm kiếp trước của nàng ắt hẳn liên quan đến Giang Chi.

 

Nếu quả thật là ta hại nàng, ta chắc sẽ mang gánh nặng lương tâm suốt đời.

 

May thay, nhìn thái độ hiện tại của nàng, Giang Chi trong đời trước tuyệt không phải ta.

 

Ta không hề phủ nhận, mà dùng giọng điệu tương tự đáp lại:

 

“Lục cô nương cũng chẳng phải vị chính thất phu nhân của hầu phủ ngày trước nữa rồi.”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, chắc chắn nói:

 

“Ngươi là người đã trọng sinh.”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu