Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

“A Chi…”

 

Lời còn chưa dứt, ta đã giơ tay lên, hung hăng tát thẳng một cái vào mặt hắn.

 

“Thẩm Thanh Từ, đồ lừa gạt!”

 

“Ngày đó ta đã nói, cưới là thê, chạy theo là thiếp. Ngươi từng thề với trời, bảo rằng sau khi trở lại kinh thành gặp qua mẫu thân ngươi, nhất định sẽ cưới ta làm thê.”

 

Ta tức quá mà bật cười.

 

“Đây là chính thê mà ngươi nói đấy à? Bình thê cũng là thê tử, phải không?” TruyenLau

 

Thấy Thẩm Thanh Từ bị đánh, lão phu nhân tuy biết ta là ân nhân cứu mạng của con trai bà, nhưng trong lòng vẫn khó tránh nảy sinh bất mãn.

 

Bà hơi nheo mắt lại, giọng nghiêm nghị:

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Cô nương à, Thanh Từ tuy một lòng muốn báo đáp ân tình của cô nương, nhưng cũng không thể vì vậy mà không màng quy củ. Nữ tử trong thiên hạ này, ai lại không mong được cưới hỏi đường đường chính chính, làm chính thê?”

 

“Yên nhi vào cửa nhiều năm, quản lý gia vụ, hiếu thuận trưởng bối, với Hầu phủ và với Thanh Từ đều có đại ân. Căn bản không có đạo lý để bị thay thế.”

 

Nói rồi, bà khẽ vỗ tay Lục Yên, lại chau mày nhìn ta. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

“Nếu cô nương vào phủ, có thể làm bình thê đã là thể diện khó được. Đừng làm ầm ĩ nữa.”

 

Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu:

 

“Ta không cần cái gì thể diện cả, chỉ là căn bản ta không hề muốn gả cho Thẩm Thanh Từ nữa.”

 

Nhìn vẻ kinh ngạc sững sờ của Lục Yên, ta còn ngoan ngoãn nở một nụ cười, ngây thơ chớp mắt vô tội:

 

“Vị tỷ tỷ này, thật xin lỗi, ta ngày thường vốn chẳng thô lỗ hấp tấp như vậy đâu.”

 

“Chỉ là ta quá tức giận thôi. Trước khi mang ta về nhà, Thẩm Thanh Từ một chữ cũng chưa từng nhắc tới còn có một vị phu nhân đoan trang mỹ lệ như tỷ ở đây.”

 

Ta chỉ thẳng vào Thẩm Thanh Từ, cái miệng nhỏ lải nhải trách cứ:

 

“Tất cả đều do hắn! Khi đó hắn nói chắc như đinh đóng cột, cái gì mà ‘ân cứu mạng không gì báo đáp nổi, tất phải lấy thân đền đáp’.”

 

“Bây giờ xem ra, hắn phụ bạc tình nghĩa nhiều năm tỷ thủ tiết vì hắn, cũng phụ bạc ân tình ta cứu hắn, che chở hắn.”

 

Ta càng nói càng tủi, hốc mắt đỏ hoe.

 

“Hắn lừa dối ta như vậy, để ta thành kẻ phá hoại nhân duyên người khác, thật đáng giận vô cùng, ta mới lỡ tay đánh hắn một cái.”

 

Thẩm Thanh Từ bị ta tát lệch mặt, trên da nhanh chóng hằn dấu ngón tay. 

 

Hắn chẳng buồn nổi giận, chỉ vội vã muốn giữ lấy ta, trong mắt đầy hoảng loạn và hối hận.

 

“Không phải vậy, A Chi, nghe ta giải thích. Ta không cố ý gạt nàng, chỉ là sợ nàng nổi giận, không chịu theo ta trở về…”

 

“Sợ ta giận? Vậy bây giờ ta hết giận rồi chắc?”

 

Ta hất tay hắn ra, trong mắt toàn là thất vọng, như thể lần đầu tiên mới nhìn rõ con người hắn.

 

“Thẩm Thanh Từ, mắt ta không dung nổi hạt cát. Ngươi đã có chính thất, thì nên một lòng đối tốt với nàng, bù đắp khổ sở nàng chịu đựng suốt năm năm.”

 

Ta sinh ra dưới lá cờ đỏ, lớn lên trong gió xuân.

 

Nền giáo dục mà Tổ quốc dành cho ta, đâu phải để ta làm kẻ thứ ba trong hôn nhân của người khác.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cho dù đây là cổ đại, cho phép tam thê tứ thiếp.

 

Nhưng đó là việc mà một người có giá trị quan đúng đắn thời hiện đại tuyệt đối không thể làm được.

 

Ta khẽ gật đầu lễ phép với lão phu nhân và Lục Yên.

 

“Lão phu nhân, phu nhân, hôm nay ta đường đột tới cửa, thật sự là do tiểu hầu gia Thẩm Thanh Từ giấu giếm trước, chưa hề nói rõ sự thật với ta.”

 

“Ta đã có chỗ dừng chân ở kinh thành, sẽ không quấy rầy thêm.”

 

Nói xong, ta dứt khoát xoay người, nhấc váy đi thẳng ra chiếc xe ngựa hoa lệ chở chúng ta tới.

 

Ta giòn tan bảo phu xe:

 

“Phúc bá, chúng ta đi.”

 

Thấy ta muốn đi, Thẩm Thanh Từ hốt hoảng, vội bước lên chắn trước xe, đôi mắt đen gắt gao dán lấy ta.

 

Ngón tay hắn vô thức siết chặt, đốt ngón tay trắng bệch.

 

“A Chi đừng đi, trước tiên theo ta về phủ, có gì chúng ta từ từ nói, được không?”

 

Ta dứt khoát từ chối.

 

“Thẩm Thanh Từ, đừng làm cái trò mơ mộng hưởng tề nhân chi phúc. Nếu ngươi thành kẻ phụ bạc vô tình, ta khinh thường ngươi.”

 

Sau đó, ta còn thò nửa người ra, hướng về đám người như hóa đá ở cửa hầu phủ chớp mắt, dứt khoát phủi sạch quan hệ:

 

“Chiếc xe ngựa này là ta bỏ bạc ra mua, Phúc bá là lão bộc nhà ta, chẳng liên quan gì đến Thẩm Thanh Từ đâu nha.”

 

“Hắn mấy năm nay ở chỗ ta dưỡng thương, ăn của ta, uống của ta, mặc của ta, đều là bạc ta cực khổ kiếm ra.”

 

“Ta đã nhân nghĩa vẹn toàn, chẳng thiếu nợ gì Hầu phủ các người cả.”

 

Ta chui lại vào xe, cất giọng:

 

“Đi thôi.”

 

“Rõ, cô nương ngồi vững.” 

 

Phúc bá dõng dạc đáp, vung roi ngựa.

 

Ngựa hí dài, bánh xe lăn cót két, không hề luyến lưu mà rời xa vinh hoa của Vĩnh Ninh Hầu phủ.

 

3

 

Trở về căn nhà ta mua ở kinh thành, ta nhào thẳng lên chiếc giường gỗ lê khắc hoa, nức nở một tiếng, lăn một vòng, rồi vùi mặt vào chiếc gối mềm mềm mà dụi dụi.

 

“Cô nương sao vậy, hay là mẫu thân của Thẩm công tử khó đối xử?”

 

Ngân Đan dẫn theo mấy nha hoàn ùa lại, mặt đầy lo lắng.

 

Bọn họ là nha hoàn ta cẩn thận bồi dưỡng ở châu phủ, vừa trung thành vừa lanh lợi.

 

Ngân Đan là người tinh tế nhất, ngồi bên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

 

“Kinh thành quy củ lớn, cô nương chịu ủy khuất rồi.”

 

Ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn nàng, hốc mắt lập tức đỏ hoe, giống như một con thỏ nhỏ tội nghiệp.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu