Ngay từ khi quyết định lên đường, ta đã phái người mang theo số bạc lớn, đi trước đến kinh thành mua sẵn phủ đệ và cửa hàng.
Ta chưa bao giờ nghĩ mình là nữ xuyên không phi thường.
Từ khi đặt chân đến nơi này, ta luôn cẩn trọng thuận theo quy tắc ở đây.
Từ đầu ta đã chẳng định ăn nhờ ở đậu, càng không nghĩ sẽ sống trong phủ Vĩnh Ninh Hầu thâm sâu không lường được kia.
Chỉ là, ai ngờ những toan tính lo xa ấy, lại dùng đến nhanh thế này.
Hơn nữa, lại rơi vào tình cảnh khó xử thế này.
Ta nhào vào vòng ôm ấm áp hương bạc hà, nhắm mắt mệt mỏi, môi khẽ nhếch lên nụ cười khổ.
Rốt cuộc, vẫn chỉ còn lại một mình ta mà thôi.
5
Ngân Đan thương xót kéo ta ra, lấy khăn lau mặt cho ta. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cô nương đừng khóc, chúng ta không thèm để ý đến tên phụ bạc kia. Cô nương xem phủ đệ này lộng lẫy biết bao, kinh thành thì náo nhiệt, muốn gì chẳng có một lang quân tốt?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mấy nha hoàn cũng phụ họa theo, ríu ra ríu rít, giống như một bầy chim sẻ vừa ồn ào vừa trị kỷ.
Đang náo nhiệt, một con mèo nhỏ vằn xám từ ngoài cửa nhảy tọt vào, kêu một tiếng “meo~” đầy nũng nịu, cái đuôi vểnh cao, cọ cọ quanh chân ta.
Website TruyenLau.com
Tim ta mềm lại, ta cúi xuống ôm lấy cục lông nhỏ vào lòng, má dán sát vào bộ lông mềm mại ấm áp của nó, cọ đi cọ lại.
Con mèo vằn kêu gừ gừ, lông xù ấm áp, mọi phiền muộn trong lòng ta phút chốc tan biến tận chín tầng mây.
“A Lê, có nhớ ta không?”
“Meo~”
A Lê ngẩng cái đầu nhỏ lên, dùng chóp mũi ướt ướt cọ vào cằm ta, vừa ngọt vừa mềm.
Ta cong mắt cười ra tiếng, trong lòng cũng phấn chấn trở lại.
Những ngày tiếp đó, ta bận rộn đến mức chân không chạm đất, hoàn toàn ném chuyện ở hầu phủ ra sau đầu.
Ta vừa bước ra khỏi cửa tiệm, rẽ vào một con hẻm, thì sau gáy bất ngờ truyền đến một trận đau nhói.
Ta khẽ rên một tiếng, trước mắt tối sầm, thân thể mềm nhũn ngã xuống.
Không biết đã qua bao lâu, ý thức mới dần dần quay về.
Sau gáy đau đớn dữ dội, như bị vật nặng hung hăng nện xuống.
Rốt cuộc là ai?
Giữa ban ngày ban mặt mà cũng chơi trò bắt cóc đánh lén, không bỏ chút mê hồn dược thì thôi, lại nện thẳng vào cổ ta?
Đau quá đi, chấm điểm kém!
Ta cắn răng chịu đau, không vội mở mắt, chỉ vểnh tai lắng nghe.
Giọng nữ thanh thúy giận dữ vang lên:
“Bổn công chúa chẳng phải đã nói là mời nàng đến sao? Đồ ngu ngốc này, ai cho ngươi đánh ngất rồi trói người mang về hả?”
“Nếu để đám ngự sử cổ hủ kia biết được, nhất định sẽ chạy đến trước mặt phụ hoàng mẫu hậu cáo tội ta kiêu căng ngang ngược, bổn công chúa lại phải bị rầy la nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Công chúa?
Trong lòng ta sáng tỏ.
Nghe nói bệ hạ hiện tại con nối dõi không nhiều, đặc biệt là con gái thì chỉ có duy nhất một vị công chúa do hoàng hậu sinh ra, phong hiệu là Tụng Nghi, được cả đế hậu sủng ái vô cùng.
Nhưng vị cành vàng lá ngọc này, tìm ta, một nữ thương nhân, để làm gì?
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Tên gia nhân quỳ dưới đất run rẩy:
“Điện hạ bớt giận, nô tài tưởng rằng ý của người là muốn dạy dỗ nàng một chút, dù sao Thẩm Tiểu Hầu gia, hắn…”
“Đồ hỗn xược, bổn công chúa có phải loại người đó không?”
Tụng Nghi công chúa tức đến giậm chân, giọng kiêu ngạo mà non nớt:
“Còn không mau cởi trói cho Giang cô nương! Nhẹ tay thôi, nếu làm nàng đau, bổn công chúa tuyệt đối không tha cho các ngươi.”
Ta nhân lúc thích hợp khẽ mở mắt, vừa vặn chạm phải đôi mắt hoảng hốt của tên gia nhân đang lóng ngóng cởi dây.
Hắn giật mình, lắp bắp hô:
“Điện, điện hạ, nàng… nàng tỉnh rồi!”
Ta được đưa đến ngồi trong một đình nghỉ mát nhỏ xinh ở bên cạnh.
Tụng Nghi công chúa ngồi đối diện ta, một thân cung trang màu vàng nhạt lộng lẫy, dung mạo rạng rỡ xinh đẹp.
Nàng len lén liếc ta mấy lần, cố gắng bày ra dáng vẻ công chúa cao quý, nhưng giọng nói vì chột dạ mà ấp úng:
“Bản cung… bản cung chỉ muốn mời cô nương đến trò chuyện thôi… Ngươi, ngươi không bị thương chứ, còn đau không, có cần truyền Thái y đến xem không?”
Ta lắc đầu:
“Đa tạ công chúa quan tâm. Không biết công chúa mời dân nữ đến, là vì chuyện gì?”
Má nàng hơi ửng đỏ, ánh mắt tránh né, một lát sau mới nhỏ giọng:
“Bản cung nghe nói Thẩm Tiểu Hầu gia từ sau khi hồi kinh thì tâm thần hoảng hốt, còn vì ngươi mà cùng mẫu thân cùng chính thê sinh ra mâu thuẫn…”
“Bản cung thật sự rất tò mò, nên muốn nhìn thử xem, rốt cuộc là nữ tử thế nào mà khiến hắn nhớ mãi không quên.”
Thì ra là vì Thẩm Thanh Từ.
Ta khẽ than trong lòng, không ngờ ngay cả công chúa cành vàng lá ngọc cũng ngầm rung động vì hắn.
Vị tiểu công chúa này tuy hành sự có phần lỗ mãng, nhưng ánh mắt trong sáng, chẳng giống có ác ý gì.
Ta không kìm được khẽ mỉm cười, dưới ánh mắt hiếu kỳ của nàng, ta đem mọi chuyện từ đầu kể lại.
Tụng Nghi công chúa nghe đến nhập thần, hai tay chống cằm, mắt mở to tròn xoe.
Cuối cùng ta nói:
“… Cho nên, nay hắn đã là vinh hoa cao cao tại thượng của Vĩnh Ninh Hầu, đạo bất đồng thì chẳng thể chung đường. Công chúa không cần bận lòng, dân nữ với hắn đã không còn gì khác.”
Ánh mắt công chúa nhìn ta hoàn toàn thay đổi, trong đó mang theo vài phần tán thưởng cùng thương tiếc.
Nàng vừa định mở miệng nói thêm gì đó, thì ngoài đình bỗng truyền đến một tiếng quát trầm thấp:
“Tụng Nghi, người lại hồ nháo gì nữa đây?”
Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.