“Chẳng phải còn Tụng Nghi của chúng ta đó sao?”
“Choang!!!”
Chén rượu trong tay nàng rơi xuống đất.
Tụng Nghi ngẩng nhìn ta, ánh mắt khẽ động.
Một lúc sau, chỉ đưa tay khẽ đặt lên môi ta:
“A Chi, ngươi say rồi.”
Hôm sau, nàng lại đến tìm ta, nói:
“Ta muốn thử.”
“Khi Bắc Nhung cầu thân, lũ đại thần ai cũng bảo công chúa hưởng bách tính cung dưỡng, tất nhiên phải vì nước mà hy sinh. Cứ như thể nữ tử sinh ra là để làm vật hiến tế vậy.”
Website TruyenLau.com
Mắt nàng lạnh băng:
“Khi đó ta đã nghĩ, dựa vào cáu gì? Vì sao từ xưa tới nay, đi cầu thân luôn là nữ tử? Vì sao giang sơn xã tắc chỉ có nam nhân gánh vác?”
Website TruyenLau.com
“Ngai vàng, nam nhân ngồi được, nữ nhân cớ gì không thể ngồi? Dòng m.á.u chảy trong ta, chẳng phải cũng là dòng m.á.u của phụ hoàng sao?”
“Ta vốn là con của phụ hoàng, chẳng phải sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ánh mắt thiếu nữ sáng rực, cháy bùng một tham vọng kinh thế hãi tục.
Ta rùng mình, sống lưng nổi gai, như thấy cánh cửa nặng nghìn năm của lịch sử đang bị một bàn tay mảnh mai kiên định đẩy mở.
Ta chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, ngơ ngẩn thốt:
“Ta giúp ngài, Tụng Nghi, ta sẽ giúp ngài.”
Ta lấy ra những thứ từng chẳng dám phô bày, cười:
“Tụng Nghi, ngài phải làm chỗ dựa cho ta nhé…”
Một tập thơ tinh tuyển khiến văn nhân thiên hạ đều cúi mình.
Khoai sắn… mang lại no ấm, chiếm được lòng dân.
Về võ tướng, Lục Yên thay ta thỉnh công, nói rõ thuốc nổ oai lực vô song chính do ta tạo ra.
Hoàng thượng đại hỉ, ban thánh chỉ phong ta làm An Quốc quận chúa, ban thực ấp ngàn hộ, thưởng đan thư thiết khoán.
Mà ta, kiên định đứng sau Tụng Nghi.
Ánh mắt Hoàng thượng cuối cùng rời khỏi đám tông thất hổ rình kia, dừng lại nơi nữ nhi rạng ngời của mình.
Bách quan tưởng người muốn theo tiền triều, dựng nên một trưởng công chúa có thực quyền.
Nhưng Hoàng thượng lại lộ ý để Tụng Nghi can dự việc triều chính, chúng thần mới bàng hoàng.
Một số ngự sử cổ hủ lấy c.h.ế.t can gián, ngay lập tức đập đầu vào cột, m.á.u văng lên bậc ngọc trắng xóa.
Hoàng thượng giận dữ, sấm vang chớp giật, hàng loạt quan lại bị trừng trị, ngục giam đầy nghẹt, m.á.u chảy thành sông ở Tây thị.
Tụng Nghi buồn bã tìm ta, nhìn thấy cảnh huyết quang do mình mà khởi, mắt nàng lộ vẻ không đành.
Ta chỉ bảo:
“Nữ nhân muốn lên ngôi, tất phải qua gió tanh mưa m.á.u. Muốn đội vương miện, phải gánh lấy trọng trách. Tụng Nghi, làm đế vương thì không thể nhân từ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng thượng cũng cố rèn luyện nàng.
Vài lần ám sát, ban đầu nàng hốt hoảng, sau chỉ lạnh mặt, dứt khoát c.h.é.m đầu thích khách.
Hoàng thượng chọn một người tông thất lập làm thái tử.
Tân thái tử vừa ngồi chưa lâu đã kiêu căng, dám chặn đường Tụng Nghi, cười nhạo:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Điện hạ cuối cùng cũng phải gả đi, cần gì nhọc tâm quốc sự? Nữ nhân mà, ở nhà dạy con hầu phu quân mới là phận.”
Tụng Nghi mỉm cười tiễn hắn, sau mới nói riêng với ta:
“Hắn thật ngu. Chẳng thấy phụ hoàng chưa từng cho hắn xem tấu, cũng không cho thực quyền gì sao? Một tấm bình phong thôi, hắn lại tưởng mình ngồi vững ngai thái tử.”
“Phụ hoàng chọn hắn, cũng chính vì sự ngu ngốc ấy. Đồ bỏ đi như thế, phế bỏ mới dễ.”
Thân thể Hoàng thượng như ngọn đèn cạn dầu, chỉ còn thần y kéo dài hơi thở.
Khi thấy Tụng Nghi rũ bỏ non nớt, bộc lộ uy nghi có thể chấn giữ đại cục, tâm người buông lỏng.
Nửa đêm, Hoàng thượng gắng sức hạ hai đạo thánh chỉ:
Một là phế bỏ thái tử ngu xuẩn.
Một là truyền ngôi cho hoàng nữ Tụng Nghi.
Thánh chỉ vừa đọc xong, người như trút ngàn cân, mang theo chút vui mừng thỏa lòng mà băng hà.
Tụng Nghi quỳ trước long sàng, đau đớn tiếp chỉ.
Trong triều vẫn còn kẻ chưa cam.
Tụng Nghi mặt lạnh, lấy g.i.ế.t gà dọa khỉ, kim giáp cấm quân ập vào như nước triều.
Văn võ bá quan khiếp đảm, mồ hôi lạnh túa ra.
Trong lặng im ngột ngạt, một lão thần run rẩy quỳ xuống trước.
Rồi toàn thể văn võ, đen kịt phủ phục.
Cuối cùng, bá quan ba quỳ chín khấu.
Lần này, tiếng hô vang dội thiên địa không còn là “Công chúa thiên tuế thiên thiên tuế”.
Mà là…
“Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!”
Thái dương xé mây rọi xuống long bào vàng rực.
Trong tiếng triều bái như núi gào biển thét, Tụng Nghi đứng trên bậc đế cao, nhìn xuống quần thần phủ phục.
Thời đại nữ đế đầu tiên của Đại Càn, từ đây mở ra.
16
Trên Kim Loan điện, trăm quan nín thở, chờ đợi đạo thánh chỉ đầu tiên của tân triều.
Mọi người đều cho rằng, Tụng Nghi sẽ theo lệ mà đại xá thiên hạ, lấy rõ nhân tâm.
Đạo thứ hai, tất sẽ là trọng thưởng công thần, phong ta làm An Quốc công chúa.
Nhưng nàng không làm thế.
Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.