Ta chủ động gửi tin cho Lục Yên.
Có lẽ tâm ý tương thông, nàng cũng phái người đưa thư cho ta.
Thế nhưng ngay trước hôm ta chuẩn bị đi gặp, ngoài phủ bỗng truyền đến một trận ồn ào.
Ngân Đan sắc mặt khó coi chạy vào:
“Cô nương, tên Thẩm công tử kia lại công khai quỳ trước cửa, mặc cho người ta khuyên thế nào cũng không chịu đứng dậy.”
Tim ta lạnh đi, liền vội vã lấy khăn che mặt, bước nhanh ra cửa.
Thẩm Thanh Từ đang thẳng lưng quỳ trên phiến đá xanh, xung quanh đã vây đầy bá tánh chỉ trỏ bàn tán.
TruyenLau
“Đây chính là nữ tử mà Thẩm tiểu Hầu gia nâng niu trong lòng sao? Trông cũng đâu giống hồ ly tinh gì.”
“Ngươi biết gì, càng loại này càng biết giả vờ. Nghe nói tiểu hầu gia mấy năm không về nhà, chính là cùng nàng ta ở ngoài song túc song phi đó.”
Website TruyenLau.com
“Chậc chậc, nhìn căn nhà này xa hoa như vậy, chắc chắn là tiểu hầu gia bỏ bạc ra nuôi ngoại thất.”
“Hồng nhan họa thủy a, đáng thương cho phu nhân Hầu phủ, chờ đợi bao năm, cuối cùng lại là kết cục như thế…”
Website TruyenLau.com
Khuôn mặt ta dưới lớp khăn che lập tức tái nhợt, các khớp ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Thẩm Thanh Từ điên rồi sao?
Hắn có biết làm vậy, chẳng khác nào đem cả ta và Lục Yên đặt lên giàn lửa nướng không?
Danh tiếng của ta, thể diện của Lục Yên, trong mắt hắn chẳng lẽ đều rẻ mạt đến thế?
Nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ màng nhìn ta, mang theo một loại cầu khẩn gần như cố chấp.
Trong không khí phảng phất mùi rượu, gò má hắn ửng đỏ bất thường, hiển nhiên đã say bảy tám phần.
“A Chi, cuối cùng nàng cũng chịu gặp ta rồi.”
Ta nén giận, bước tới trước mặt hắn:
“Thẩm Thanh Từ, ngươi đang làm cái gì vậy?”
Hắn lập tức túm lấy vạt váy ta, giọng nghẹn ngào:
“A Chi, là ta suy nghĩ không chu toàn, không sớm nói rõ tình hình trong nhà với nàng, mới khiến nàng chịu oan ức…”
“Nàng đánh ta mắng ta đều đáng, chỉ xin nàng đừng giận ta, đừng xua đuổi ta, A Chi, ta không thể mất nàng…”
Tiếng xì xào quanh càng lúc càng lớn.
Ta bình tĩnh nói:
“Thẩm Thanh Từ, ngươi say rồi.”
Hắn lắc đầu, bất chấp, chỉ muốn bày tỏ lòng mình:
“Ta cùng Lục Yên là hôn ước từ nhỏ, nhưng ta chưa bao giờ chạm vào nàng ấy, nàng tin ta.”
“A Chi, ta đã nói rõ với mẫu thân, đời này nếu không cưới nàng, ta sẽ không lấy ai. Nếu bà không đồng ý, ta liền bỏ cái thân phận Hầu gia này, cùng nàng an cư nơi đây, được không?”
Điên rồi, hắn thật sự điên rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nhắm mắt lại, khi mở ra, trong đáy mắt đã là một mảnh sáng tỏ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta quay sang bảo Ngân Đan:
“Đi lấy nước lạnh tới.”
Ngân Đan sững lại, rồi ánh mắt thoáng hiện vẻ hả giận, lập tức đáp “vâng”, nhanh chóng bưng đến một chậu nước mát.
“Ào!!!”
Nước lạnh thấu xương dội xuống, khiến hắn ướt đẫm, mùi rượu cũng bị cuốn đi quá nửa.
Hành động ấy vừa dứt, đám đông lập tức im bặt.
Hắn ngơ ngác quỳ tại chỗ, giọt nước theo lông mi, chân mày, mái tóc nhỏ giọt xuống, chật vật vô cùng.
8
Ta lạnh lùng hỏi:
“Thẩm tiểu Hầu gia, ngài đã tỉnh chưa?”
Hắn mờ mịt nhìn ta, dường như không hiểu vì sao ta lại tuyệt tình như thế.
Ta hít sâu một hơi, giọng đều đều:
“Ngài có phải nghĩ rằng, thân là nam nhân, chịu quỳ gối nhận sai trước ta, đã là cái thành ý lớn nhất rồi sao?”
Ta giơ tay, đột ngột chỉ vào đám người đang chỉ trỏ xung quanh, đầu ngón tay khẽ run.
“Nhưng ngài có từng nghĩ tới danh tiếng của ta và phu nhân ngươi không?”
“Ngài xem bọn họ, miệng lưỡi sẽ nhả ra những lời khó nghe thế nào?”
“Ngài có biết lời đồn chính là con d.a.o, ngài miệng nói muốn bảo vệ ta, nhưng việc ngài đang làm bây giờ, rõ ràng là đẩy ta vào hố lửa.”
Sắc mặt Thẩm Thanh Từ từng chút trở nên trắng bệch.
Hắn dường như rốt cuộc ý thức được mình đã làm gì, mấp máy môi, muốn nói gì đó.
Ta cười nhạt:
“Ta nghe nói, ngài và phu nhân là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, sau này nàng gặp biến cố lớn, phụ mẫu mất cả, nhưng ngài vẫn giữ lời hứa mà cưới nàng.”
“Thẩm Thanh Từ, ngài nói cho ta nghe, khi cưới nàng, thật sự không có nửa phần chân tình sao?”
“Vậy vì sao đến nay, ngài lại có thể vì một nữ tử khác mà giẫm đạp lên thể diện của nàng dễ dàng như vậy?”
Có người trong đám đông thở dài:
“Hầu gia hồ đồ rồi…”
Giọng ta càng lúc càng lạnh:
“Thẩm Thanh Từ, ta hiểu rõ lễ nghĩa liêm sỉ, ta sẽ không chen chân vào hôn nhân của người khác, càng không làm kẻ ngoại thất không thể lộ ra ánh sáng.”
“Chuyện hôm nay, nếu ngài còn chút lương tri, thì lập tức rời đi, vĩnh viễn đừng đến tìm ta nữa.”
Xuyên Thành Ân Nhân Của Nam Chủ Trong Truyện Chủ Mẫu Trọng Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.