Mặc Nhiên Đan Thanh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mặc Nhiên Đan Thanh

Tác giả : Đổng Vô Uyên

Chương 314: Người trọn vẹn

“Thiểm Long ư?”

Thủy Quang có phần ngơ ngác: “Đại Bằng và Đại Hống? Ăn rồng sao?”

Từ Quỳ Diễn gật đầu: “Lấy long làm thực. Chân long, sa long, giao long, đều không từ, xé nát mà nuốt, một bữa no say.”

Một cự thú ăn rồng!?

Rồng?

Rồng là gì!?

Rồng là thiên tử!

Rồng là hoàng đế!

Ăn rồng ăn rồng ăn rồng, khác nào tạo phản?!

Loại hoa văn này, có thể hiện diện trong hoàng thất hay sao?

Thủy Quang thừa nhận nàng có hơi say, nhưng không đến mức hồ đồ như vậy: Hoàng gia kiêng kỵ nhiều vô kể, như trong cả thành Kinh Sư, trừ tường thành ra, lầu cao nhất chính là Lân Đức Đường, không ai được xây cao hơn, ngay cả thần thú trấn giữ trước cửa Lân Đức Đường cũng cao lớn hơn hẳn chốn khác; hễ có dính dáng đến việc mạo phạm hoàng gia, hình phạt nhẹ thì diệt cửu tộc, nặng thì chẳng có giới hạn!

Chốn phân cấp nghiêm ngặt như thế, há lại cho phép vật trang trí khắc hoa văn như vậy xuất hiện? Lại còn xuất hiện trên người hầu cận bên cạnh quân thượng?!

Không sợ trong lúc làm việc, vô tình để lộ ra bị người thấy, cả nhà đều mất mạng sao!?
TruyenLau.com
Thủy Quang bị dọa đến tỉnh cả rượu, cơn men tan hơn phân nửa, vội vã túm lấy ngọc bội mà nhét vào ngực Từ Quỳ Diễn, tuy quanh đây không một bóng người, nàng vẫn hạ giọng đến mức thấp nhất: “Ngươi không muốn sống nữa à?! Thứ này cũng dám mang bên người? Nếu bị người khác phát hiện, ngươi sẽ bị lăng trì đó!”

Tay Thủy Quang nhỏ nhắn, đầy đặn, là bàn tay của một cô nương chất phác thật lòng, dù trong thân ẩn vài phần khôn lỏi, lòng bàn tay dày dặn ấy vẫn toát ra nét hồn nhiên thuần khiết.

Giờ phút này, tay nàng lại bị bàn tay gầy gò, xương khớp rõ ràng của Từ Quỳ Diễn nắm lấy.

“Không bị ai phát hiện, thì có thể mang theo bên người sao?” Từ Quỳ Diễn cười như không cười.

Thủy Quang nghẹn lời, ngẩn ra: “…Không bị phát hiện, thì mang theo thôi… có sao đâu.”
Website TruyenLau.com
“Chẳng lẽ nàng không sợ ta bất kính với hoàng gia? Không tôn trọng thiên tử?” Từ Quỳ Diễn lại hỏi.

Thủy Quang khinh miệt, bật cười thành tiếng: “Mang một miếng ngọc bội mà đã là bất kính? Quỳ rạp dập đầu chúc vạn tuế thì mới gọi là tôn kính sao? —— Không phải là con của trời à? Cớ gì lại yếu đuối đến vậy?”

Nàng vén lọn tóc lòa xòa bên thái dương: “Nói cho cùng, người ngồi trên long ỷ, có gì khác với chúng ta? Đều là xương thịt máu huyết của phàm nhân cả, vậy mà cứ phải được trăm điều vạn lệ nâng niu, tự giấu mình trong làn sương mờ mịt thật giả khó phân, mới lộ ra được chút kim thân hư ảo trong cảnh hoa nước gương trăng ấy!”

Từ Quỳ Diễn cúi đầu lặng lẽ lắng nghe, chợt nhướng mày, buông tay, ngọc bội liền rơi vào trong tay Thủy Quang.

protected text Website TruyenLau.com

Hắn nhìn nàng một lúc, rất lâu sau mới mở miệng: “Nếu một ngày, ta giết hoàng đế, bị triều đình truy sát khắp nơi, cầu xin nàng thu lưu, nàng có—chịu thu lưu ta không?”

Gì kỳ vậy?

Thủy Quang nghĩ ngợi một hồi, sau đó mới nghiêm túc gật đầu: “Đương nhiên là có.”

Từ Quỳ Diễn hỏi: “Vì sao nàng không hỏi ta, vì cớ gì phải giết hoàng đế?”

Thủy Quang nhíu mày, khó hiểu nói: “Ngươi là bằng hữu của ta, ở chỗ ta, chỉ cần ngươi không dối gạt ta, thì ngươi làm gì cũng đúng. Một người, ngươi muốn giết, ở ngươi thì tức là kẻ đó đáng chết —— giết thì giết thôi, chẳng phải ngươi cũng đâu hỏi vì sao ta muốn giết Tiết Thần?”

Từ Quỳ Diễn sững lại một thoáng, rồi cười nhẹ như trút được gánh nặng.

Từ lâu hắn đã bị cuốn sâu vào cảm giác mâu thuẫn đầy kỳ lạ nơi Thủy Quang mà không cách nào thoát ra được: nàng là cô nương lớn lên nơi núi rừng, như tre xanh bén rễ sâu dưới đất, bứt phá mọi cản trở mà vươn cao mạnh mẽ, tràn đầy sinh khí và hứng thú;

Nhưng đồng thời, tre lại là loài thực vật tàn nhẫn nhất, rễ đâm sâu lan rộng, cứng rắn vô cùng, mọi thứ cản đường đều bị xuyên thủng, thậm chí triều trước từng có hình phạt gọi là “trúc hình”, trói người lên thân tre lớn, tre măng sẽ chồi lên đâm xuyên qua da thịt, nội tạng, xương cốt chỉ trong vài ngày xuân ấm…

Ngây thơ, nhưng cũng tàn nhẫn.

Nàng còn khác xa với tỷ tỷ trông có vẻ lạnh nhạt của mình: so với phu nhân của Tiết Tiêu, Thủy Quang mơ hồ hơn nhiều trong thiện ác thị phi!

Tiết Tiêu cùng thê tử của hắn, chẳng qua chỉ mang cái danh “ác nhân”, nhưng trong cốt tủy vẫn còn chảy dòng máu của lễ nghĩa liêm sỉ.

Còn Thủy Quang, lại giống hắn đến lạ kỳ: đời người, chỉ có “luận theo bản tâm”, thị phi công tội đều từ lòng mình mà định.

Khóe môi Từ Quỳ Diễn thoáng cười, thân thể không động, nhưng ánh mắt chăm chú rực cháy nhìn thiếu nữ trước mặt.

Pháo hoa từ lâu đã tan, tiếng chuông giao thừa vọng từ chùa Hàn Sơn ngoài thành phía đông xa xôi, như làn sương khẽ lay động tầng mây dày, tuyết lặng lẽ rơi xuống, trong chớp mắt đã phủ một lớp mỏng như nhung trắng trên đầu hai người.

Tường đỏ ngói vàng, hai người đầu bạc.

Từ Quỳ Diễn cảm thấy điềm này rất đẹp, bèn không đưa tay gạt tuyết trên đầu Thủy Quang, nhưng không kìm được mà khẽ đưa tay vén lọn tóc rối bên tai nàng, hơi cúi đầu, chóp mũi gần như chạm vào sống mũi nàng, hơi thở nóng rực đủ để làm tuyết trên mặt tan ra.

Đôi môi thiếu nữ, chẳng dày cũng chẳng mỏng, khẽ chu lên, ở ngay trước mặt.

Từ Quỳ Diễn dừng lại tại đó, không tiến thêm bước nữa.

Còn Thủy Quang thì có phần mờ mịt.

Tên tiểu công công này, dựa gần thế, chẳng lẽ muốn hôn nàng?

Chỉ vì nàng nói “sẽ thu lưu hắn”, mà cảm động đến mức muốn lấy thân báo đáp?

Nếu thực sự cảm động, chi bằng tặng nàng vạn lượng hoàng kim, kèm theo một tòa nhà cao?

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Thủy Quang cũng chẳng động đậy, nhưng mắt đã lặng lẽ chăm chú nhìn bờ môi mỏng hơi tái của Từ Quỳ Diễn.

Tên này có cái miệng thật đẹp.

Giống như một đóa hoa chưa nở hẳn, mang theo vài phần tái nhợt và khẩn trương, tựa như đóa nghênh xuân giấu mình trong tuyết, đợi ngày xuân đến mới bung cánh khoe hương.

Thôi vậy, tên tiểu công công này trông cũng không giống dạng người như Ngô Mẫn, nếu không có hoàng kim vạn lượng và tòa nhà cao, hôn một cái… tạm xem như trả nợ cũng được.

Thủy Quang trừng lớn mắt, rướn cổ, một hơi đâm đầu hôn tới.

Môi chạm môi, chẳng giống nụ hôn, trái lại như một cú va đập lỗ mãng bất ngờ.

“Xì——” Thủy Quang đưa tay bịt miệng, hàm răng đập vào môi khiến trầy xước rớm máu, ngoài chút đau nhói thì chẳng còn cảm giác nào khác.

Từ Quỳ Diễn lại bỗng nhiên bật cười.

Nghênh xuân đã nở.

Thân hình Từ Quỳ Diễn gầy gò, nhưng vẫn cao hơn Thủy Quang một cái đầu. Là một quân vương trẻ tuổi, dẫu từng bị kiềm chế mười mấy năm, thì khí vị quyền uy đã sớm thấm đẫm vào từng cử chỉ. Hắn dứt khoát bước lên một bước, gạt bỏ vẻ “Tiểu Phương” trầm mặc ôn nhu, đưa tay giữ lấy gáy Thủy Quang, cúi người xuống.

Môi chạm môi lần nữa, mang theo lạnh giá ngày cuối đông và mong mỏi khởi đầu năm mới, trộn lẫn vị máu cùng men rượu, dần dần dây dưa hòa quyện.

Thủy Quang mở to mắt không thể tin nổi, tay bấu chặt lấy vạt áo mình, siết đến mức nhăn dúm lại thành tờ giấy nhàu.

Đến khi môi tách ra, Thủy Quang thở hổn hển, trừng trừng nhìn Từ Quỳ Diễn, đột ngột hỏi: “Ngươi, ngươi từng hôn cô nương khác chưa?”

Từ Quỳ Diễn sững sờ, thoáng lúng túng không biết đáp sao: “Tự, tự nhiên là có, có hôn qua ——” dừng một chút, liền chữa lời: “Ta nay đã hai mươi sáu, nếu ở dân gian, nếu lấy sớm, e rằng con cái cũng đã… định thân rồi…”

Chưa dứt lời, đã thấy Thủy Quang thở phào nhẹ nhõm, còn vỗ ngực một cái: “Vậy thì tốt. Ngươi hôn giỏi như vậy, ta còn tưởng ngươi luyện với thái giám đến mức thuần thục!”

…Thái giám?

…Luyện đến thuần thục?

Một luồng khí trọc bốc thẳng từ ngực Từ Quỳ Diễn lên đỉnh đầu!

Tắc nghẽn đến cả tim phổi kinh mạch, yết hầu mũi miệng đều rối loạn, hắn liền ho sặc sụa, mắt đỏ bừng, một tay ôm ngực, chìm vào trận ho thở dữ dội.

Người mắc chứng hen suyễn mà tái phát, vốn đã nguy hiểm, nay lại thêm rượu, gió lạnh và sương tuyết đọng từ lúc nãy trên xà nhà, vừa rồi còn thêm nụ hôn kia chạm đến tâm tủy, cơn phát bệnh lần này bất ngờ và dữ dội hơn bao giờ hết!

Thủy Quang lập tức lục tìm tay áo Từ Quỳ Diễn — người bệnh hen phải luôn mang theo túi thơm thảo dược giúp thông khí bình suyễn.

“Không, không có.” Từ Quỳ Diễn lắc đầu dữ dội.

Mấy ngày nay, bệnh hắn vốn rất ổn định, lại hiếm khi mê tín, nhưng hôm nay là đêm trừ tịch giao năm, hắn không muốn mang theo khí bệnh và mùi thuốc khi ở cạnh Thủy Quang, nên cố ý không đeo bên mình.

Không có!?

Thủy Quang nhất thời hoảng loạn!

Không có!?

Đã không có túi thơm bình suyễn, thì chỉ còn cách kích huyệt cứu cấp!

Nhưng trên người nàng cũng không mang theo ngân châm!

Thủy Quang lập tức đẩy mạnh Từ Quỳ Diễn vào trong một ngõ nhỏ khuất hơn, kéo mạnh ngoại bào từ sau lưng hắn xuống, dùng sức mạnh kinh người mà nhanh chóng ấn huyệt phế du, kinh phế, đại chùy và kiên tỉnh, đến khi trán nàng đổ mồ hôi hột, tiếng ho kịch liệt của Từ Quỳ Diễn mới dần dịu lại.

Đến lúc này, Thủy Quang mới để ý sau lưng Từ Quỳ Diễn có một mảng bỏng lớn bằng nửa bả vai!

Vừa nhìn liền biết là vết thương cũ, ít nhất cũng vài năm, diện tích bằng hai bàn tay hợp lại, chỗ da thịt mới mọc lên đã thành sẹo lồi dữ dội, sắc đỏ lấm chấm hiện rõ trên làn da nhợt nhạt.

Thủy Quang chết sững tại chỗ.

Từ Quỳ Diễn tuy yếu ớt nhưng vẻ mặt vẫn như thường, chậm rãi mặc lại áo.

Thủy Quang muốn hỏi, nhưng không mở miệng — ở trong cung một thời gian, nàng hiểu nơi ấy là luyện ngục không xem con người là người, những thủ đoạn ẩn nhẫn nhỏ nhặt nhất cũng có thể biến một người thành quái vật không ra hình dạng. Đừng thấy “Tiểu Phương” hôm nay là đại thái giám được sủng tín, ai biết được mấy năm trước từng bị hành hạ ra sao?

Nghĩ đến đây, nơi tim Thủy Quang bất chợt trào lên một cơn đau âm ỉ khó gọi thành lời.

Từ Quỳ Diễn quay đầu lại, nhẹ nhàng dang tay, ôm lấy Thủy Quang, giọng nói khàn khàn nhẹ bẫng sau trận ho: “Ta từng hôn qua cô nương khác — nhưng nàng tin ta, từ nay về sau… sẽ không có ai khác nữa.”

Thủy Quang vẫn còn ngây người, mãi một lúc mới tỉnh ra: “Ờ… được thôi.”

Thái giám cũng là người, là người thì có tình.

Cũng chẳng có gì.

Thủy Quang chậm rãi đưa tay lên, cũng nhẹ nhàng ôm lấy Từ Quỳ Diễn.

Dẫu là thái giám… cũng không sao cả, đúng không?

Ít nhất, nàng chưa từng vì người nam nhân trọn vẹn nào mà đau lòng đến vậy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu