Còn có ba người nữa tới đây cùng Trần Giang, bọn họ đều có hai điểm chung đó là thân thể cường tráng, mang đao theo mình.Tôi nhớ lại lời sư thúc nói, hôm nay sẽ còn có kẻ tới cướp kim châm.Ông ấy nói sẽ có người của Hồng phái, Hồng phái và Bạch phái có cùng chung mục đích.Hồng phái trước đây cũng là người vá xác, sau đó họ mới hợp tác cùng đao phủ để lập nên một phe phái khác.Chú cảnh sát Trần Giang và cả những người ông ấy đưa tới đều là người Hồng phái.Xem ra cuối cùng Hồng phái và Bạch phái đã bắt tay với nhau rồi.Có lẽ Chử Nguyệt Nguyệt tới đây vì đã nghe nhắc đến sức mạnh của kim châm, vậy nên cô ta mới tìm đến đây để trộm kim.Sau khi đã quan sát tình hình kỹ càng, tôi vội vã nhảy khỏi quan tài, đóng nắp lại rồi trốn ra sau quan tài, nhân lúc bốn người họ đang quần ẩu để khom mình chạy từ phía bệ đá vào rừng.Sau đó tôi chạy một mạch men theo con đường xuống núi như bay, tiếng gió thổi vù vù vang lên bên tai.Chạy được một đoạn, tôi quay đầu nhìn thấy không có người đuổi theo mới có thể thoáng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục chạy xuống núi.Xuống đến chân núi rồi, tôi thấy bốn bề vô cùng im lặng, như thể tất cả mọi chuyện xảy ra trên núi đều là một giấc mơ.Tôi vội vã chạy về nhà Nhị Côn Tử, vừa mới vào đến cổng, tôi đã nhìn thấy có người đứng bên bức tường bình phong.Người đó không có tóc, cơ thể gầy trơ xương, hốc mắt rỗng không, kẻ này không hề có mắt.“Sao ông lại chạy ra ngoài thế!”, Nhị Côn Tử vừa nói vừa chạy từ gian nhà chính ra, sau đó anh ta mới thấy tôi, rồi đứng ngẩn ra tại chỗ.Kèn kẹt, kèn kẹt, kèn kẹt...Người đứng bên bức tường bình phong phát ra tiếng nghiến răng ghê người.“Ừm... anh về từ bao giờ vậy? Xong chuyện rồi hả?”Nhị Côn Tử đứng chắn trước mặt kẻ kỳ lạ đang nghiến răng.Tôi thở hổn hển nhìn anh ta, rồi lại nhìn người đứng sau lưng anh ta.“Kẻ nghiến răng trong phòng không phải vợ anh! Mà là một người chết! Anh nuôi người chết hả?”Tôi vô cùng kinh khiếp, bèn đẩy Nhị Côn Tử ra, tránh xa thi thể nọ rồi chạy vào gian nhà chính.Không thấy Minh Thu và Đồng Xu đâu cả!Tôi lại trở ra sân chất vấn Nhị Côn Tử:“Anh đưa bạn tôi đi đâu rồi!”Nhị Côn Tử hé môi than thở, vỗ đùi bước tới trước mặt tôi.Thi thể sau lưng anh ta cũng chầm chậm bước theo.“Đâu có đâu có đâu, anh hiểu lầm tôi rồi! Tôi thấy bọn họ nằm bò trên bàn ngủ có vẻ khó chịu quá nên mới dìu họ lên giường ngủ!”Tôi ngẩn ra, bèn lập tức quay vào phòng. Đúng là Minh Thu và Đồng Xu đang nằm trên chiếc giường trong căn phòng bên trái, còn được đắp chăn cẩn thận.Thấy bọn họ ngủ say như vậy, tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.Vừa quay lại tôi đã phát hiện thi thể nọ đang đứng sau lưng mình, thi thể này tỏa ra thứ mùi như mùi trứng thối.Nhị Côn Tử chắp tay nói với thi thể nọ: “Ông ơi, ông mau về phòng đi!’Không ngờ anh ta vừa nói vậy, thi thể đã chậm rãi quay người, bước vào căn phòng đối diện, vừa đi vừa phát ra tiếng nghiến răng ghê người.Tôi thở phào nhẹ nhõm.Nhị Côn Tử trở lại gian phòng chính cùng tôi, vừa ngồi xuống ghế cậu ta đã móc một bao thuốc lá bẹp dí ra, lấy một điếu thuốc ra châm.“Đó là ông nội anh sao?”, tôi ngạc nhiên hỏi.Anh ta lắc đầu, bảo không phải, mình chỉ quen miệng gọi ông ta vậy thôi.Xem ra người chết này đã ở trong nhà anh ta được một thời gian rồi. Tôi không thể hiểu nổi chuyện này, bèn hỏi Nhị Côn Tử xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.“Thôn bọn tôi là thế đấy, về cơ bản thì nhà ai cũng có thứ này”.Anh ta rít mạnh một hơi thuốc, nhíu mày.“Người trong thôn anh ai cũng nuôi xác chết ư?”Đầu tiên anh ta gật đầu, sau đó lại lắc đầu bảo: “Bọn tôi cũng không muốn vậy, nhưng ba năm trước có mấy cái xác chạy vào thôn chúng tôi rồi ở lại nhà mọi người luôn”.“Còn có chuyện như vậy ư!”, tôi kinh ngạc thốt lên.Nhị Côn Tử gật đầu, nhả khỏi rồi lại nhìn về phía căn phòng của kẻ đã chết nọ.“Giống ông ấy thì còn đỡ, mấy nhà khác còn có người chết không chịu nghe lời ai, giết luôn cả gia súc nhà người ta, có kẻ còn ăn thịt người nữa...”“Có vài du khách bị mất tích cũng là vì đám người chết này hả?”Nhị Côn Tử thở dài: “Đúng vậy, đúng là oan nghiệt!”Tôi hỏi, nếu nơi đây đã kỳ dị như vậy thì sao không chuyển sang chỗ khác sống? Biết có thi thể tới mà sao mọi người không xây cổng kiên cố vào.Nhị Côn Tử híp mắt: “Chúng tôi còn có thể đi đâu? Tổ tiên chúng tôi đều ở đây, vả lại, chúng tôi cũng không đi nổi...”--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.