Đồng Xu vừa sốt ruột vừa tức giận, cứ giậm chân mãi: "Anh… anh đừng quan tâm đến những thứ này! Không liên quan đến anh!"Đồng Xu nói rồi định đẩy tôi ra, nhưng anh ta đã bị thương nên hoàn toàn không thể chống lại tôi.Tôi chỉ tiện tay đẩy một cái mà Đồng Xu đã liên tục lui về sau mấy bước."Đồng Xu, tôi nói thật với anh, vừa nãy hồn ông già này đã nói thật cho tôi biết rồi".Tôi vừa nói xong, anh ta đã lập tức mở to mắt: "Cái gì? Ông ta nói gì với anh?""Ông ta nói tôi quả thật là trò giỏi của chú hai tôi, còn nói ba ngày sau ông ta sẽ được thả ra. Anh có biết chuyện này nghĩa là gì không?"Đồng Xu do dự, cứ đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ, vừa đi vừa vò đầu.Một lát sau, anh ta thở dài: "Dù sao tôi cũng không biết nhiều lắm, có câu hỏi gì thì anh cứ hỏi đi!"Tôi hỏi, đầu tiên, ông già này là ai? Thứ hai, Minh Thu lấy thi thể này để làm gìTôi suy nghĩ rồi nói tiếp với anh ta: "Đồng Xu, chỉ cần anh nói thật là tôi sẽ đồng ý với anh hai việc".Anh ta nhìn tôi, chớp đôi mắt: "Việc gì?""Sau này anh mà gặp phải thi thể nào không khâu được thì tôi sẽ tới giúp anh, không lấy của anh một xu nào hết. Ngoài ra, tôi sẽ không nói với bất cứ ai chuyện Minh Thu quất xác ở đây".Sắc mặt anh ta thay đổi ngay: "Anh Đầu Kim, anh đang uy h**p tôi hả! Anh đâu phải loại người như vậy!"Tôi nở nụ cười, tỏ vẻ không quan tâm: "Tôi là loại người gì không quan trọng. Tôi chỉ muốn biết, thi thể này là như thế nào, Minh Thu rốt cuộc muốn làm gì".Đồng Xu mím chặt môi, sau đó khóe miệng anh ta hơi giật, rồi nói với tôi:"Ông già này là kẻ phản bội Bạch phái, đắc tội người bên đao phủ, thế nên đã bị đao phủ giết"."Kẻ phản bội?""Phải, ông ta tên là Ngô Thành. Vốn ông ta cũng là đời sau của người khám nghiệm tử thi, nhưng lại làm rất nhiều việc ác, ví dụ như mấy chuyện giết người hủy xác. Ông ta biết cách để người khác không tra ra mình, cảnh sát không bắt được ông ta, đao phủ của Hồng phái không nhịn nổi nữa, thế là giết ông ta".Đồng Xu nói xong, tôi liền nghĩ, từ độ tuổi của Ngô Thành thì có thể thấy, ông ta có khả năng quen biết chú hai tôi.Tôi tiếp tục hỏi anh ta, vì sao Minh Thu lại quất xác ông ta ở đây, lấy thi thể của ông ta để làm gì.Đồng Xu nói thẳng với tôi, Minh Thu quất xác là để thẩm vấn Ngô Thành. Nhưng cụ thể việc hôm nay lấy thi thể này để làm gì thì anh ta cũng không rõ.Minh Thu không dám để người khác biết là bởi Bạch phái cấm việc giấu riêng thi thể, càng không cho phép tùy tiện quất đánh thi thể.Thêm cả tội ác rành rành của Ngô Thành nữa, việc Minh Thu lén lút quất xác ông ta chắc chắn sẽ bị hiểu lầm, thế nên cậu ấy không dám để ai biết.Đồng Xu lo lắng thở dài: "Nói thật nhé, anh Đầu Kim này, tôi sợ lắm. Ngộ nhỡ Minh Thu lại thỏa thuận với ác quỷ này để phá án thì hỏng bét!""Vậy mà anh còn giúp cậu ấy?"Đồng Xu trợn mắt lên: "Minh Thu là anh em của tôi! Tất nhiên tôi phải giúp cậu ta!"Tôi sững sờ, không nói thêm gì nữa. Tôi dùng sức nâng thi thể của ông già ra khỏi tủ lạnh.Không nói những cái khác, vì Đồng Xu rất nghĩa khí nên tôi bằng lòng tạm thời tin anh ta và Minh Thu, tìm hiểu sâu về chuyện này.Đồng Xu vội vàng mở cửa giúp tôi. Anh ta thò đầu nhìn ra ngoài, xác nhận không có ai chú ý bên này thì mới bảo tôi đưa thi thể đặt vào ghế sau ô tô, sau đó đi cà nhắc tới ghế lái.Thứ khiến tôi thực sự chú ý là nơi Đồng Xu đưa tôi đến sau đó.Đây chính là khu bách hóa mà sư thúc bảo tôi đi tìm, túi kim chỉ ở nơi này.Lúc này, chúng tôi đã tới xe ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm.Đồng Xu lái xe vào một góc, đầu xe đối diện một cánh cửa thoát hiểm đang khép hờ."Được rồi! Tới rồi đấy!", nhìn Đồng Xu có vẻ bắt đầu trở nên căng thẳng."Minh Thu ở đây à?", Tôi ngạc nhiên hỏi.Đồng Xu gật đầu, anh ta xuống xe mở cửa sau ra, luống cuống nhấc thi thể ra.Anh ta đã bị thương, tay cũng không có sức mấy, vừa lỏng tay một phát là thi thể đã rơi cái oạch xuống.Tôi vội vàng tới giúp, ai ngờ thi thể này lại nặng trịch, cả hai người chúng tôi cũng không nhấc lên được. Vừa nãy lúc tôi khiêng thi thể này đâu có thấy nặng như vậy.Hai người chúng tôi nhìn nhau, Đồng Xu vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Minh Thu."Chết tiệt! Không có sóng!"Đồng Xu nói xong, một cái đèn LED cạnh chỗ chúng tôi chợt lóe lên, lúc sáng lúc tối, còn không ngừng phát ra âm thanh cạch cạch.Ngay sau đó, đèn LED không sáng nữa, xung quanh rơi vào bóng tối.Ở phía xa xa, giữa hai cái xe ô tô có một người đứng đó, tóc dài, có lẽ là nữ.Tôi nhìn chằm chằm người đó, nhưng cô ta không tới gần. Một lát sau, đèn lại sáng lên.Người phụ nữ đó biến mất."Ối mẹ ơi! Sao thi thể này lại lòi ra thế này!"Tôi nhìn qua mới phát hiện, cái túi đựng thi thể ông già đã mở ra rồi!Khuôn mặt ông già hiện ra, khuôn mặt ông ta nở nụ cười ma quái."Đồng Xu, anh mau đi tìm Minh Thu đi, bảo cậu ấy qua đây xem", tôi vội vã nói.--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.