Thất Thất yên lặng một lát rồi bỗng nhiên mỉm cười."Nguyệt Nguyệt ơi là Nguyệt Nguyệt, từ nhỏ đến lớn, cái gì em cũng muốn vượt mặt chị. Nhưng em có tính thế nào cũng không thể ngờ được ông chủ kia để mắt tới cả em nữa đúng không?"Nói rồi, âm khí trên người cô ấy mạnh mẽ hơn, thổi ra bên ngoài.Bên ngoài, Nguyệt Nguyệt dường như đang gào thét."Chị là đồ khốn nạn! Chị đã hứa với bố mẹ sẽ chăm sóc tốt cho tôi, sao chị không cản được ông chủ đó?Sao chị không cùng chết với ông chủ kia đi?Chị là đồ khốn nạn, chị là đồ bịp bợm!!!"Theo tiếng gào thét, cơn gió lạnh bên ngoài mạnh thêm, thổi vào khiến ngọn lửa chợp chờn mãi.Lòng tôi nóng như lửa đốt, chợt thấy chiếc áo khoác mình để trên ghế.Tối qua ra ngoài, trời lạnh nên tôi đã mặc thêm một chiếc áo khoác, về nhà thì tiện tay vứt lên trên ghế, ngay bên cạnh tay tôi.Nhân lúc gió lạnh không mạnh lắm, tôi nhoài người khẽ lấy chiếc áo khoác lại, bọc bốn phía của hai chiếc nến lại kín kẽ.Làm vậy có hiệu quả ngăn cản gió thổi vào, bảo vệ ngọn lửa.Ngọn lửa cháy ổn định tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời cũng bị tam quan méo mó của Nguyệt Nguyệt chọc tức quá đỗi.Sao lại có con người khốn nạn đến thế này trên đời chứ? Rõ ràng cô ta đã bán đứng chị gái mình, ấy vậy mà còn bảo chị gái phải bảo vệ cho mình. Loại phụ nữ tồi tệ đến mức này, thế giới hiếm gặp.Lúc này, tôi nghe thấy Thất Thất sau lưng tôi thở dài."Phù... Nguyệt Nguyệt, cảm ơn em đã nói thật, cảm ơn vì em đã cho chị lý do... để khiến em hồn bay phách tán!"Nói đến đây thì Thất Thất hít sâu vào một hơi rồi lại thổi ra phía ngoài.Khác với hơi thở hôi thối của Chử Nguyệt Nguyệt, hơi thở của Chử Thất Thất có mùi thơm nhè nhẹ, khiến người ta cảm thấy vui vẻ thanh thản.Làn gió kia vừa thổi ra thì đã áp chế được cơn gió lạnh bên ngoài, thậm chí còn mạnh hơn cơn gió lạnh kia gấp mấy lần!Tôi thầm giơ ngón tay cái lên tán thưởng, xem ra bản lĩnh của Thất Thất cao hơn Nguyệt Nguyệt rất nhiều, vừa nãy không nỡ xuống tay tàn nhẫn là vì niệm tình chị em.Ngay lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng thình thịch, một người đẩy cổng loạng choạng chạy vào."Nguyệt Nguyệt, cứu mạng, cứu mạng với! Tôi không sống nổi mất... Thầy tướng số ở Hà Nam đang phái người truy giết tôi này..."Nói rồi thì "bụp" một tiếng, người nọ quỳ luôn xuống đất.Tôi nghe giọng nói đó xong thì lửa giận dâng lên đến đỉnh đầu.Đó chắc chắn là giọng của Đầu Vuốt Keo! Mấy ngày trôi qua rồi, chắc cậu ta phải tới Hà Nam rồi chứ, sao lại quay về rồi?Dù thế nào thì cũng là do cậu ta hại chết chú hai, tôi không đội trời chung với cậu ta!Mặc dù căm hận đến nước muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta, nhưng tôi vẫn không động đậy gì, giữ chặt áo, chỉ sợ để gió lọt vào dập tắt mất ngọn lửa.Ngoài cửa vọng vào tiếng cười của Chử Nguyệt Nguyệt."A ha ha ha... Trời giúp tôi mà! “Vựa máu” của tôi đã trở về rồi! Nào, mau rắc máu lên người tôi đi!!!"Tiếng nói của cô ta vừa dứt thì tôi liền nhìn thân hình của Chử Thất Thất qua khóe mắt, cơ thể cô ấy khẽ run một cái.Tôi vội quay đầu nhìn Thất Thất: "Chử Thất Thất, nhỏ máu của tôi lên người cô thì có ích gì không?"Chử Thất Thất không quay đầu mà chỉ khẽ lắc đầu."Anh không phải là “vựa máu” của em, anh là..."Cô ấy vừa dứt lời thì tôi nghe thấy tiếng gió rít gào bên ngoài."Vù... vù..."Từng cơn gió lạnh lẽo mạnh bão cuốn theo mùi hôi thối phả vào mặt!Cơn gió đó thật sự quá hung bạo, áo của tôi bị tốc lên trong tích tắc. Ngay đến Chử Thất Thất cũng bị thổi lùi lại nửa bước.Tôi vội vã túm chặt áo lại, muốn dốc hết sức để che chắn ngọn nến lại.Ngay lúc này, tôi nghe một tiếng "Phụt!" vang lên.Ngọn đèn cầy bên trái bị dập tắt mất rồi!"Rầm!"Chử Thất Thất ngã xuống đất!"Thất Thất!"Tôi hét lớn lên, nhìn ngọn đèn bị tắt kia rồi vội vã đưa nó sang ngọn nến còn lại để châm lửa.Nhưng kỳ lạ thay! Ngọn nến này tắt rồi chẳng thể nào đốt cháy lại được nữa.Nhìn thấy Chử Thất Thất đang nằm dưới đất, hơi thở thoi thóp, tôi không màng tất cả chạy lại bên cô ấy."Thất Thất, cô kiên trì nhé!", tôi ôm cô ấy vào lòng, hương thơm trên người cô ấy càng lúc càng nhạt đi, cơ thể cũng càng lúc càng lạnh thêm.Chử Thất Thất hé nửa mắt, nước mắt trào ra. Cô ấy nhìn tôi rồi khẽ thều thào: "Đầu Kim, thật ra... em còn giấu anh một chuyện..."Tôi ngơ ngác: "Chuyện gì cũng được, sau này nói tiếp. Bây giờ nói cho tôi biết tôi phải làm gì mới cứu được cô?"Cô ấy nở một nụ cười mãn nguyện, hai tay nắm lấy tay tôi, nhìn tôi đầy thâm tình."Thật ra, em và anh... đã..."--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.