Qua một lúc lâu, dường như Cẩu Tử mệt rồi nên nằm xuống giường chẳng động đậy gì.Mẹ Cẩu Tử không làm phiền con trai, lòng cứ ngờ ngợ đi về nhà sau. Bà ấy tính sáng mai tìm người nào mắt sáng xem thử con trai mình bị làm sao.Lúc trời sáng, bọn họ tới nhà trước thì thấy Cẩu Tử nằm ngoài sân, lục phủ ngũ tạng bị người ta móc sạch rồi.Mẹ Cẩu Tử không báo cảnh sát, bà ấy cho rằng Cẩu Tử là bị ma quỷ hại chứ không phải bị người ta giết. Bà ấy kể xong thì quỳ xuống đất nói: "Đầu Kim, chú hai cháu và cháu đều là những người giỏi giang, bây giờ chú hai cháu đi rồi, cô chỉ có thể van cháu thôi. Thằng bé này mạng khổ, cô không muốn nó xuống dưới kia chịu khổ nữa, cầu xin cháu, cháu giúp nó với..."Tôi vội vã đỡ mẹ Cẩu Tử dậy, đồng ý với yêu cầu của bà ấy. Trong lòng tôi biết rõ, cái chết của Cẩu Tử có liên quan đến Chử Thất Thất và Chử Nguyệt Nguyệt, lòng tôi cũng xót xa lắm cho nên cho dù mẹ Cẩu Tử không cầu xin thì tôi cũng sẽ giúp cậu ấy.Tôi an ủi mẹ Cẩu Tử mấy câu trước, sau đó vội vàng trở về nhà đóng chặt cửa rồi bước tới trước hai cây nến kia.Còn một chút nữa là nến cháy hết, tôi đổi sang hai cây mới, nhìn ngọn lửa nhỏ bập bùng kia, trâm trạng tôi trở nên phức tạp. Dù sao Chử Thất Thất cũng là ác quỷ, bây giờ tôi giúp cô ấy, nhỡ đâu thật sự là cô ấy hại chết Cẩu Tử thì...Càng suy nghĩ tôi càng thấy khó chịu, đổi nến xong thì tôi cúi đầu ngồi ở chiếc ghế bành bên cạnh. Đột nhiên một cơn gió lạnh vờn qua cổ tôi.Tôi rùng mình, cửa đã đóng chặt hết thì gió ở đâu ra? Tôi lại nhìn ngọn lửa trên cây nến thì thấy chúng nó chẳng hề bị ảnh hưởng gì cả."Chử Thất Thất, là cô sao?"Tôi hỏi xong thì có một cơn gió lạnh thổi vào cổ tôi. Vừa nghĩ tới chuyện có thể cô ấy đang đứng đối diện với mình thì da đầu tôi tê rần.Ổn định tinh thần lại, tôi hỏi với không khí: "Có phải cô đã giết Cẩu Tử không!"Tôi hỏi xong thì thấy trên mặt đất có vệt nước."Không".Tôi chợt thở phào một hơi."Thế có phải em gái Chử Nguyệt Nguyệt của cô làm không?"Chữ "không" mờ dần rồi cuối cùng biến thành một bãi nước. Ngay lúc tôi đang thất vọng thì bãi nước lại nổi lên một hàng chữ mới."Đúng vậy. Tối nay Nguyệt Nguyệt sẽ tới giết anh, tôi sẽ bảo vệ anh, anh chỉ cần bảo vệ ngọn đèn cầy là được".Lúc tôi định hỏi thêm thì vệt nước mờ đi, chẳng mấy chốc thì bốc hơi hết. Tôi biết, Thất Thất đã đi rồi.Nhìn chỗ ẩm ướt trên nền đất, tôi không còn sợ gì nữa, trong lòng còn thấy ấm áp.Tôi đã được thấy ảnh của Thất Thất, cô ấy là một cô gái cực kỳ dịu dàng, ánh mắt toát ra sự thùy mị. Tôi cảm thấy đáng tiếc thay, nếu Thất Thất còn sống thì tốt biết bao...Nghĩ đến đây thì tôi vội vã lắc đầu. Người chết rồi không thể sống lại được, huống hồ gì cho dù cô ấy có còn sống cũng sẽ chẳng thích một thằng khố rách áo ôm như tôi...Tôi nấu ít cơm, nghỉ ngơi chút thì sắc trời tối dần.Lúc này, bố Cẩu Tử qua đây nhờ tôi vá thi thể cho cậu ấy. Tôi đồng ý nhưng hẹn sang sáng mai tôi sẽ vá.Vừa chập choạng thì tôi đã nghe tiếng gõ cửa vang lên, tiếng gõ không lớn, thong thả không gấp gáp.Người trong thôn gõ cửa sẽ chẳng từ tốn như thế, trong lòng tôi sinh nghi nhưng vẫn mở cửa gian nhà chính ra.Trước cửa có một cô gái tầm 18, 19 tuổi mặc đồ trắng, gương mặt trái xoan, lông mày lá liễu, hút hồn người nhất chính là nụ cười ấm áp trên mặt cô ấy.Lần đầu tiên tôi gặp được cô gái thích cười thế này, còn chưa nói chuyện thì tôi đã bất giác cười theo cô ấy rồi.Thấy tôi ngơ người, cô ấy cười khúc khích."Thế nào, không nhận ra tôi à?"Bây giờ tôi mới chợt bừng tỉnh, là Chử Thất Thất!Trước đó tôi có thấy ảnh của cô ấy nhưng trong ảnh hình như cô ấy không vui cho lắm, không vui vẻ như bây giờ."Nhận ra, nhận ra chứ, nhưng mà, cô..."Tôi vừa nói vừa nhìn xuống chân cô ấy.Người ta đều nói rằng ma không có chân. Nhưng dưới ánh đèn, tôi rõ ràng nhìn thấy cô ấy mang giày liệm đứng trên đất đàng hoàng.Cô ấy mỉm cười hỏi: "Sao thế? Sợ tôi à?"Tôi vội lắc đầu rồi nhường một bước mời cô ấy vào nhà.Sau khi cô ấy vào trong, tôi đóng cửa xong thì cô ấy chợt nhào vào lòng tôi.Trên người Chử Thất Thất không hề có mùi hôi thối của xác chết mà lại có một hương thơm nhè nhẹ.Trong lòng tôi thấy kỳ lạ, rốt cuộc cô ấy là người hay là ma thế?Sau khi áp vào người tôi, cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi rồi lại nhoẻn miệng cười."Cảm ơn anh đã vá thi thể cho tôi, mỗi đường kim mũi chỉ của anh đều rất dịu dàng".Tôi chưa từng được con gái ôm, nhất thời chẳng biết phải tiếp lời ra sao, chỉ thấy mặt mình nóng phừng phừng.Cô ấy lại ngẩng đầu nhìn tôi rồi chợt thấy ngượng, vội buông tôi ra, lùi sau hai bước: "Ngại quá, tôi kích động quá nên dọa anh rồi".Cả người tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn, cảm giác như mình đang mơ: "Không, không sao. Sao cô... sống lại được vậy?"Chử Thất Thất chần chừ một lát rồi cười với tôi: "Chú hai giúp tôi đấy. Đúng rồi, chú ấy bảo tôi chuyển lời cho anh rằng chú ấy rất ổn, dặn anh đừng lo lắng cho chú ấy, số của chú ấy phải gặp kiếp nạn này".Vừa nhắc đến chú hai là mắt tôi lại ngấn nước, tôi nghẹn ngào nói: "Chú hai tôi còn nhờ cô nói thêm gì không? Tôi, tôi nhớ chú ấy quá..."Đang nói thì đèn trong nhà chợt tắt.Tôi rùng mình, Chử Thất Thất khẽ vỗ vào người tôi rồi ghé tai tôi nói: "Bọn họ tới rồi".Thích Bình luận--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.