Đám người giấy bay thẳng vào Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo. Con quái vật hợp thể ấy vồ lấy vồ để vào những hình nhân giấy mong manh. Những hình nhân tưởng như vô tri ấy lại như được thổi hồn vào trong, chúng dập dờn lượn quanh con quái vật. Nó vồ tới tấp đám người giấy, nhưng lần nào cũng trượt, bởi hình thể của con quái vật quá cồng kềnh, không thể nào di chuyển linh hoạt như đám người giấy.Tôi nín thở đứng bên cạnh, lặng lẽ chờ thời cơ.Thấy mình vồ cả thảy mấy lần mà chẳng nhằm nhò vào đâu, con quái vật bắt đầu nổi điên lên. Nó gào rú một tiếng thật dài, quơ tay quơ chân loạn xạ cả lên.Tôi biết nếu giờ mình không ra tay thì chẳng còn cơ hội nữa, thế là vội vàng lao ra, vung tay phi luôn một cái kim vào cánh tay của con quái vật!Cảm ơn trời đất, cái kim tôi phi ra đã đâm cái phập vào cánh tay nó. Nó thấy cánh tay mình bị đâm một cái thì rú lên, muốn rút cái kim ra nhưng vô ích. Thất bại trong việc rút kim, nó liền đi tới chỗ phóng kim ra.Khi nó đi tới chỗ tôi càng lúc càng gần, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi có thể cảm giác cơ thể đang run lên, nhưng tôi không cho phép mình mất bình tĩnh, thế là tôi liền vung thêm một đám người giấy nữa.Từng hình nhân giấy bủa vây quanh con quái vật, dù bị đập rách hết con này đến con khác, chúng vẫn tiến lên chẳng ngại ngần.Tôi thở hắt ra một hơi, vung tay hất luôn cái kim thứ hai ra ngoài.Run rủi thế nào mà lần này vẫn trúng, tuy suýt nữa sượt qua tay con quái vật nhưng may mà cây kim vẫn đâm vào tay trái của nó.Lần này thì tôi không thể nào che giấu vị trí của mình được nữa, bởi từ khi cây kim trước bị đâm vào là nó đã cảnh giác hơn. Cây kim thứ hai bay ra cũng là lúc mắt con quái vật nhắm thẳng vào tôi.Nó lao về phía tôi, đập thẳng vào chỗ tôi đang đứng, bụi đất tung mịt mù, chỗ tôi vừa đứng đã nát bấy. Tôi vội vàng nhào qua bên cạnh, lẩn vào trong đám hình nhân giấy rồi chuồn ra sau lưng nó. Nhân cơ hội này, hai tay tôi vung lên, bốn cái kim cắm chuẩn chỉnh vào hai cánh tay của nó.Nó vội vàng quay ra đằng sau, định đập tôi một cái toi đời, nhưng đáng tiếc tôi đã lẩn như cá chạch.Giờ chỉ còn hai mắt và sau gáy nữa thôi. Sau gáy thì chỉ cần lẻn ra đằng sau nó như vừa nãy là được. Còn hai mắt thì hơi khó nhằn đây. Mắt là chỗ yếu ớt nhất trên người nó, thế nên thể nào nó cũng sẽ bảo vệ mắt vô cùng cẩn thận.Tôi đau đầu suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách.Tôi tung hết tất cả những hình nhân trong túi ra. Hình nhân giấy lao vào ôm lấy đầu, bá cổ bá vai con quái vật như một đàn bướm rợp trời. Vài hình nhân thì giữ chặt lấy tay nó, một đám khác thì cắn lấy đầu nó không chịu buông.Tôi vội vàng nhân cơ hội này cắm phập hai cái kim vào mắt nó!Con quái vật gào rú lên dữ dội, hai tay nó vùng ra khỏi đám hình nhân giấy, ôm lấy mắt mình gầm gào thảm thiết.Không thể trì hoãn thêm được nữa, chỉ còn một cây kim quyết định cuối cùng thôi!Nhân lúc con quái vật đang hoảng loạn, tôi phi tới gần cắm cây kim cuối cùng vào sau gáy nó.Con quái vật lại gào lên, tiếng kêu không còn dữ dội như ban nãy nữa mà vô cùng thảm thiết và yếu đuối. Tay nó rũ xuống không chút sức lực, hai chân cũng đổ gục xuống, nó bắt đầu thét lên, đây là tiếng thét đinh tai nhức óc như tới từ chốn âm ti của Chử Nguyệt Nguyệt: “Thất Thất, khốn kiếp, ngày còn sống, vì có chị nên cuộc đời tôi như địa ngục, lúc nào tôi cũng như cái bóng của chị. Cuối cùng chị và tên đồng bọn của chị cũng là lũ tiễn tôi xuống âm phủ! Chử Thất Thất, tôi nguyền rủa chị sẽ không được sống yên thân! Rồi sẽ có một ngày chị phải hứng chịu số phận còn thảm thương hơn cả tôi!”Rồi sau đó giọng Đầu Vuốt Keo lại vang lên từ cổ họng con quái vật: “Đầu Kim, cứu tôi với, tôi không muốn thế này đâu, tôi vẫn còn muốn sống mà. Bố ơi, mẹ ơi, con xin lỗi, con muốn sống…”Cuối cùng, giọng nói của một người đàn ông xa lạ vang lên, nghe như tiếng rít gào quỷ quái: “Khốn kiếp, đau quá, đau quá! Lộ Hữu Dung, tao đã giết mày rồi mà cả nhà mày vẫn ám theo tao, lúc nào mày cũng hơn tao, ai cũng nghĩ mày tài giỏi hơn tao, lúc nào mày cũng khinh khỉnh nhìn tao! Đến khi mày chết rồi tao vẫn không thoát nổi mày! Hải Bách Xuyên, buông ra, tao phải giết mày!”Những giọng nói ghê rợn này khiến tôi sởn da gà, có vẻ kẻ mới lên tiếng ban nãy chính là lão thầy tướng râu dê, có lẽ sư thúc cũng đã tiêu diệt lão rồi.La hét xong, có lẽ nó cũng đã cạn sức. Nó nằm rạp trên đất, giãy giụa một lát rồi bất động hẳn.Thất Thất vẫn cố gắng gượng ở một góc giờ đã không kìm nổi mình nữa. Cô ấy lao ra nhìn con quái vật trước mắt mình mà khóc không thành tiếng.Tôi ôm lấy cô ấy, khẽ vỗ vai cô ấy để an ủi. Tôi chẳng biết nói gì lúc này, chỉ ôm cô ấy mãi như vậy, mong bờ vai và hơi ấm của tôi sẽ giúp cô ấy vơi đi phần nào nỗi đau mất em gái, dẫu rằng con quái vật nằm dưới đất này từ lâu đã chẳng phải em gái của cô ấy nữa.Thất Thất à, dù cho người thân duy nhất của em đã biến mất khỏi thế giới này, nhưng em đừng lo, anh sẽ trở thành người thân của em, yêu thương em, che chở em, nắm tay em đi trên con đường đời, không rời không bỏ.Tôi thầm nhủ, tự hứa với lòng mình sẽ đem đến cho Thất Thất những điều hạnh phúc nhất.Cuối cùng, Thất Thất kìm nén cảm xúc của mình lại. Cô ấy thôi không khóc nữa, tuy rằng đôi mắt vẫn đỏ ửng.Chúng tôi đào một cái hố rồi mai táng con quái vật trong đó. Kể từ nay về sau, trên đời này sẽ không bao giờ có Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo nữa, có chăng cũng chỉ là trong ký ức của chúng tôi mà thôi.--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.