Ai ngờ ông lão ăn xin vung cây gậy, chặn trước mặt tôi: "Ê, không nói rõ thì không được đi".Ông ta đi lảo đảo quanh tôi: "Cậu nhóc, cậu nhìn cho rõ đi, tôi không phải ông lão, tôi là bà lão!"Ông ta tức giận gào lên. Tôi quan sát ông ta từ trên xuống dưới, chợt phát hiện ra một đôi chân nhỏ nhắn rất không hài hòa của ông ta.Quả nhiên là một bà lão!"Được rồi được rồi, cậu nhận nhầm tôi, tôi cũng nhận nhầm cậu, chúng ta hòa nhau!"Bà cụ làu bàu: "Cậu nói tôi nghe nào, giờ người làm hàng mã thế nào rồi? Họ bắt đầu truyền nghề cho nam từ khi nào vậy?"Tôi càng nghe càng cảm thấy giọng điệu của bà ấy khi nhắc đến người làm hàng mã rất không bình thường, cứ như là rất hiểu rõ tiểu âm môn người làm hàng mã vậy."Bà ơi, bà hiểu rõ người làm hãng mã lắm ạ?", tôi hỏi.Bà ấy gật đầu, cười rất tự tin: "Tất nhiên rồi! Cháu nói cho bà nghe đi, một cậu nhóc như cháu sao lại làm cái nghề này chứ?"Tôi nói tôi không phải hậu duệ của người làm hàng mã.Tôi định giải thích với bà ấy rằng bà Liễu đã dạy Thất Thất, Thất Thất lại đưa con hạc giấy cho tôi, nhưng thấy phiền phức quá nên không nói nữa.Quả nhiên bà cụ ăn xin hỏi tôi, nếu không phải hậu duệ thì sao lại có hạc giấy.Trước khi trả lời câu hỏi của bà ấy, tôi hỏi bà ấy vì sao nghề làm hàng mã lại không truyền cho nam.Bà ấy nói người làm hàng mã chính thống, chỉ truyền cho nữ không truyền cho nam.Dù có nam làm nghề làm hàng mã thì cũng không phải truyền nhân chính thống. Mà đã có thể làm ra được hạc giấy như vậy thì chắc chắn phải là truyền nhân chính thống.Tôi gật đầu, cảm thấy việc này khá mới mẻ. Nhưng tôi không muốn nói tiếp với bà ấy nữa, liền nói với bà cụ ăn xin bằng giọng đầy tiếc nuối, giờ người làm hàng mã đã không còn người kế nghiệp nữa rồi.Tôi vừa dứt lời, đôi môi nứt nẻ của bà ấy liền run rẩy: "Cái...cái gì? Không còn người kế nghiệp nữa?"Tôi gật đầu, nhớ đến cảnh bà Liễu hồn bay phách tán, tôi cũng rất buồn."Vậy… con hạc giấy trong tay cậu, nếu không phải là người thừa kế chính thống thì không thể nào làm ra được!", bà ấy la to, gần như rơi nước mắt.Bà cụ ăn xin kích động lên, bắt lấy cánh tay tôi, thẻ trúc trong ống cầm trên tay rơi đầy đất."Cháu nói đi, hạc giấy này ở đâu ra! Để bà gặp cô ấy đi!", bà ấy lắc tôi như điên.Đẩy bà cụ ăn xin ra, tôi hơi bực, nhưng vẫn nói với bà ấy:"Cháu tận mắt nhìn truyền nhân cuối cùng người người làm hàng mã chết đi. Bà ấy đã thuận tiện dạy tay nghề cho bạn cháu, chỉ thế thôi".Bà cụ ăn xin nghe tôi nói xong thì bình tĩnh lại, đột nhiên nhếch mép cười."Đó không phải là thuận tiện dạy thôi đâu. Bạn của cháu chính là truyền nhân của người làm hàng mã đấy!"Thất Thất là truyền nhân của người làm hàng mã? Sao có thể chứ?!"Hai ngày sau bảo bạn cháu đến gặp bà, có được không? Bà sẽ đợi ở đây", bà ấy nhìn tôi đầy mong chờ."Rốt cuộc bà là ai?""Bà ấy à… là một người ăn xin, trước đây bà từng chịu ơn của người làm hàng mã", bà ấy lấy một tờ giấy màu vàng kim từ trong lòng ra đưa cho tôi.Tờ giấy màu vàng kim đó sáng rực, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ lạ, cứ như là loại giấy gấp thỏi vàng vậy."Đưa tờ giấy này cho cô bé đó, hai ngày sau bảo cô bé đến gặp bà, bà có quà muốn tặng", bà ấy nhếch khóe môi, cười một cách kỳ lạ.Bà cụ ăn xin nói xong thì quỳ trên mặt đất, nhanh chóng bỏ thẻ trúc vào trong ống rồi chống gậy rời đi. Chẳng mấy chốc, bà ấy đã biến mất trên con đường người qua kẻ lại.Tôi gấp tờ giấy hai lần rồi bỏ vào túi, trở về nhà hàng, Đồng Xu đang uống rất hăng.Anh ta nhìn thấy tôi về liền rót rượu cho tôi."Đi đâu cả nửa ngày luôn vậy trời! Tôi nói này, ba người chúng ra sau này là anh em rồi đó! Đừng quan tâm đến những chuyện linh tinh nữa, cuộc sống vốn ngắn ngủi, phải sống cho thật vui vẻ, sống cho thật thoải mái!"Anh ta cứ lẩm bẩm, mặt thì đỏ bừng. Minh Thu không nói gì, nhưng cũng nở nụ cười nhã nhặn, uống hết ly này đến ly khác.Bị Đồng Xu rót cho hai cốc, tôi thấy đầu quay cuồng. Tôi nhìn Minh Thu chợt nhớ tới một câu mà cậu ấy nói trước đây."Minh Thu, tôi nhớ cậu từng nói túi kim châm kia là bảo bối gia truyền của người khám nghiệm tử thi, không đúng phải không?"Cậu ấy hỏi tôi, sao lại không đúng.Tôi nói, người khám nghiệm tử thi cần nhiều kim châm như vậy để làm gì chứ, họ đâu có phải khâu thi thể như người khám nghiệm tử thi như người vá xác chúng tôi.Cậu ấy cười nhạt: "Nhìn đi, cậu là một người ngoài ngành mà? Kim châm có thể thử độc, mười ba cây kim châm của chúng tôi có thể khám nghiệm tử thi, có thể giao tiếp với người chết. Giờ tôi còn biết nó có thể thả hồn người chết bị phong ấn ra nữa.Tóm lại thì kim châm vô cùng hữu ích, hơn nữa lại còn là vật chuyên dụng của người khám nghiệm tử thi".Tôi hơi khó chịu, lại không thể nói thẳng rằng thực ra ban đầu nó là của chúng tôi, sau đó bị bọn họ trộm mất.Có lẽ Minh Thu cũng không biết, cái gọi là tế tổ thực ra là dùng kim châm để tạo ra nhiều ác quỷ hơn.Tôi liền nói: "Người vá xác chúng tôi cũng có kim châm, thế nên nó không phải vật chuyên dụng của các cậu đâu".Sau khi uống rượu thì Minh Thu không còn lạnh lùng như bình thường nữa, cậu ấy cười, nói: "Người khám nghiệm tử thi cũng coi như một nửa bác sĩ, châm cứu khám bệnh đâu thể nào thiếu kim châm được!"Đồng Xu cắt ngang cuộc tranh luận của chúng tôi, anh ta đột nhiên quay đầu qua chỗ tôi, nói với tôi và Minh Thu với giọng điệu thần kinh:"Ê ê, hai người nhìn xem, có phải có một em xinh tươi cứ nhìn chúng ta mãi ngoài cửa số đúng không?"Anh ta cười rất dâm dê, tay chỉ ra ngoài cửa sổ.--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.