Đây là kiến thức mà mọi người đều biết.Đầu Vuốt Keo nhìn đồng hồ, thở hổn hển, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.Ngay lúc này, ngoài sân vang lên tiếng bước chân, có mấy người mang giày da bước vào trong.Tôi quay người nhìn thì thấy mấy người đó mang đồng phục cảnh sát.Đầu Vuốt Keo vội nhào sang đó, từ cuộc đối thoại của bọn họ, tôi biết được là bên cảnh sát giao thông đến điều tra tình hình vụ tai nạn.Bọn họ nói chuyện với nhau ngoài sân, tôi lấy chiếc máy sấy trong hộp đồ nghề ra, bắt đầu hong khô bột.Vừa hong được chút thì đã nghe thấy tiếng cãi vã ngoài sân."Được rồi được rồi, tôi biết rồi, các người đi đi, đừng làm lỡ chuyện của nhà tôi!"Là giọng của Đầu Vuốt Keo, giọng của cậu ta rất to, vừa gắt vừa đi vào trong nhà."Haiz, anh này sao vậy? Chúng tôi muốn giúp anh điều tra rõ sự việc..."Cảnh sát đi theo vào nhưng Đầu Vuốt Keo đóng cửa lại, không cho bọn họ vào nhà.Vừa vào nhà, Đầu Vuốt Keo đã chạy về phía tôi rồi nắm lấy vai tôi."Đầu Kim, mau, mau mặc quần vào cho cô ấy, nếu không... nếu không thì không kịp mất!!!"Cậu ta bóp rất mạnh khiến vai tôi đau nhói.Lúc này, cảnh sát bên ngoài hét lên: "Liên quan đến vụ tai nạn xảy ra vào 1 giờ sáng tiết thanh minh, chúng tôi buộc phải tìm anh để xác minh tình hình, mời anh mở cửa".Tôi ngơ người ra, tiết thanh minh sao?Còn chưa đợi tôi kịp hoàn hồn thì Đầu Vuốt Keo đã đẩy tôi sang một bên rồi xông tới trước quan tài. Cậu ta vứt áo liệm giày liệm vào trong đó rồi đóng nắp quan tài lại.Sau đó, cậu ta gọi một cuộc điện thoại. Chẳng mấy chốc thì đã có một đám thanh niên xông vào sân.Đám người này khiêng một chiếc quan tài gỗ thật vào thẳng trong phòng.Sau đó thì bọn họ định dời thi thể trong quan tài thủy tinh ra.Thi thể chỉ đặt tạm thời trong quan tài thủy tinh thôi, lúc chôn cất thì vẫn phải dùng quan tài gỗ thật.Thấy bọn họ sắp dời xác từ quan tài thủy tinh ra, tôi vội vã ngăn lại. Tôi lớn tiếng nói với bọn họ rằng bây giờ thi thể rất mỏng manh, chạm nhẹ một chút là sẽ tan rã ngay.Huống hồ, người chết còn đang trong tình trạng lõa lồ, cho dù đã chết rồi nhưng nếu bị nhiều người nhìn như thế này thì cũng là rất bất kính.Tôi chưa từng thấy đám thanh niên này, nghe giọng dường như là người miền Nam.Đầu Vuốt Keo đi tới trước mặt tôi, bấy giờ tôi mới phát hiện trán cậu ta ướt đẫm mồ hôi."Đầu Kim, mau tránh ra, trước 9 giờ sáng nhất định phải chôn đó!"Giọng cậu ta run rẩy, hoàn toàn không phóng khoáng như tối qua nữa.Tôi nhíu mày, biết rằng chắc chắn cậu ta đã lừa mình. Vừa nãy, cảnh sát đã nói vụ tai nạn xảy ra vào 1 giờ sáng tiết thanh minh, cũng có nghĩa là tôi đã vá xác cho một người chết vào tiết thanh minh!"Đầu Vuốt Keo, cậu phải nói cho rõ mọi chuyện, nếu không đừng hòng chôn thi thể này đi!"Nói xong, tôi ngồi lên quan tài thủy tinh, ánh mắt cực kì kiên định.Đầu Vuốt Keo chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, nhìn đồng hồ rồi ngẩng phắt đầu lên."Cậu cút ra... cho tôi!!!"Vừa gào lên, cậu ta vừa nhào tới chỗ tôi hệt như một con chó điên, đẩy hẳn tôi ra phía sau quan tài thủy tinh.Sau đó thì cậu ta mở nắp quan tài ra, chỉ huy đám thanh niên kia chuyển thi thể vào quan tài gỗ.Nhiều người chân tay lộn xộn, cái đùi phải làm từ bột đã bị cong mất, may là đường may của tôi chắc nếu không thì đầu cũng lìa ra ngoài rồi.Sau khi làm xong mọi chuyện thì bọn họ đóng nắp quan tài lại, có người lái xe tang tới, chuyển quan tài lên xe.Trong suốt quá trình, Đầu Vuốt Keo bước ra ngoài sân giải thích với mấy viên cảnh sát, thái độ cực kỳ phối hợp.Chẳng bao lâu sau, quan tài đã được đưa đi, cảnh sát giao thông cũng ra về, cả căn nhà chỉ còn lại mình tôi.Bây giờ tôi mới nhớ ra là ở phòng phía Tây còn có một cô gái trẻ, là em gái của người chết, chắc chắn cô ta biết đầu đuôi câu chuyện này.Đẩy cửa phòng ra, một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi tôi.Trong phòng có một vài dụng cụ làm nông cũ kỹ, không hề có một chiếc giường nào cả.Sao có thể?Em gái của người chết đi đâu rồi?Lòng tôi càng lúc càng cảm thấy kì quặc. Tôi đi vòng vòng quanh nhà nhưng cũng chẳng có phát hiện gì thêm nên quay trở về nhà.Ở nhà, chú hai vẫn còn đang ngủ, trán đã không còn nóng hầm hập nữa.Trước đây chú hai cũng từng bị sốt như vậy, ngủ suốt ba đến năm ngày cũng là bình thường.Tôi ngồi trong nhà, càng suy nghĩ tôi càng thấy thấp thỏm, muốn đi tìm hỏi cậu ta cho ra lẽ. Chỗ tối qua không phải là nhà cậu ta, tôi nghĩ chắc Đầu Vuốt Keo đã về nhà cậu ta rồi.Nhà cậu ta ở thôn bên cạnh, bố mẹ đều ở đó, tôi quyết định sang đó hỏi rõ đầu đuôi, biết đâu tìm ra được kết quả.Tôi lái con xe đạp cọc cạch, chẳng mấy chốc đã đến thôn của Đầu Vuốt Keo rồi.--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.