Cây kéo cắt xương đó giống hệt cây của chú hai, đúng là chú hai đã từng nói kéo cắt xương là do tổ tiên truyền lại.Nhưng tôi vẫn không tin ông ta."Ông dọa Thất Thất đến nỗi đó, chắc chắn chẳng phải người tốt gì cho cam. Hơn nữa, người vá xác trên thế giới này đếm không xuể, sao lại thành ra chỉ còn lại tôi và ông được".Nghe tôi nói xong thì ông ta mới như chợt bừng tỉnh: "Ồ! Thì ra cậu giận tôi vì chuyện vừa nãy! Đầu Kim, cậu có biết vì sao cô ta chạy trốn không?""Vì cô ấy sợ ông, sợ ông làm chuyện tổn thương tới cô ấy!"Ông ta cười rồi lắc đầu: "Cái này là cậu hiểu lầm tôi rồi, cậu nói phiến diện quá. Thật ra, cô ta sợ tôi là vì cô ta đã làm ra chuyện trái đạo đức, sợ tôi thu hồn phách của cô ta đi"."Tôi quen cô ấy không phải ngày một ngày hai, tôi rất hiểu con người của cô ấy".Ông ta than thở: "Thôi được, tôi biết cậu sẽ nghĩ như vậy, nhưng là sư thúc của cậu, cái gì nên nói tôi vẫn phải nói, nếu không sẽ không có cách nào ăn nói với chú hai của cậu".Tuy tôi tin Thất Thất, nhưng nghe ông ta nói vậy, trong lòng tôi lại có chút dao động."Cậu và Chử Thất Thất kia người và ma không chung đường, không được cùng ở chung một phòng, cùng ăn chung một mâm, nếu không lâu dần cô ta sẽ hút hết dương khí của cậu, sức khỏe của cậu sẽ ngày một kém đi".Ông ta dừng tại, chuyển đề tài nói tiếp: "Tuy tôi biết cô ta rất đáng thương, cũng rất thích cậu, nhưng cô ta làm như vậy chính là hại cậu. Cô ta không dứt được với cậu, còn một nguyên nhân quan trọng hơn nữa là cô ta là ác quỷ, cho dù có lương thiện đến thế nào thì cũng là một ác quỷ, cô ta rất khó kiểm soát được bản năng hút tinh khí con người của mình".Nói rồi, ông ta đứng dậy đi tới trước cái tủ ngăn kéo, lấy cái gương tròn trong đó ra đưa cho tôi."Cậu tự xem đi, xem dáng vẻ bây giờ của cậu đi", tôi nhận chiếc gương, lấy ống tay áo lau bụi bặm trên mặt gương đi cho sạch.Bình thường tôi không hề soi gương, vừa nhìn vào đó thì tôi giật thót cả mình.Tôi nhìn thấy mình trong gương, quầng mắt thâm đen, hai má gầy tóp, da vàng vọt, hai bên xương gò má cao ngất, hệt như một bộ xương khô.Chẳng trách gần đây mẹ Cẩu Tử gặp tôi cứ bảo tôi gầy, bảo tôi phải ăn uống cho đàng hoàng vô.Tôi úp mặt gương xuống bàn rồi nói với ông ta: "Vốn dĩ tôi đã gầy rồi, mấy ngày nay chạy đôn chạy đáo rất mệt nên thần sắc không tốt, không liên quan gì tới Thất Thất".Vị "sư thúc" này lạnh lùng nhìn tôi, vẻ mặt tức giận."Cậu đúng là u mê! Uổng công chú hai cậu bồi dưỡng nuôi nấng, truyền hết tuyệt học cả đời lại cho cậu mà cậu lại ở đây ham mê nữ sắc, quấn lấy một con ma nữ!""Cậu có biết, nghề vá xác của chúng ta từ thời Dân Quốc đã tan rã, một số người phá hoại quy tắc của ông tổ, quên đi tâm nguyện ban đầu, còn câu kết với đám bàng môn tà đạo"."Truyền nhân chính thống chỉ còn lại tôi với chú hai cậu mà thôi, bây giờ chú hai cậu mất rồi, cậu kế nghiệp thì chỉ còn lại hai chúng ta thôi".Ông ta nói rồi tức giận đùng đùng đứng lên, dọn túi kim chỉ trên bàn cất vào trong túi quần, bước hai bước ra tới cửa rồi để lại một câu:"Vốn dĩ hôm nay tôi đến đây là để bàn bạc với cậu một chuyện quan trọng, không ngờ cậu lại như nước đổ lá môn, u mê không tỉnh. Thôi bỏ đi! Xem như tôi và chú hai cậu nhìn lầm cậu rồi".Nói xong thì ông ta phất tay áo ra khỏi nhà.Lúc người đàn ông đeo mặt nạ này đi ra tới sân thì tôi không kìm được đuổi theo."Ông... thật sự là sư thúc của tôi à?"Ông ta dừng chân lại, cũng không ngoảnh đầu, chỉ lạnh lùng nói: "Tôi chừng này tuổi đầu rồi còn cần phải chạy tới đây nói dối cậu à?"Tôi lại hỏi tên họ của ông ta, ông ta trầm ngâm 2 giây rồi quay đầu nói: "Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Hải Bách Xuyên".Ông ta khựng lại một lát rồi nói tiếp: "Tôi và chú hai cậu - Lộ Hữu Dung đều là đệ tử nhập thất của thầy Nhất Không. Sau khi thầy Nhất Không mất, thì nội bộ nghề vá xác tan rã, lại xảy ra xung đột với 3 âm môn khác"."Lúc đó, tôi bận rộn đối phó với đủ loại tranh chấp, chú hai cậu không giống với tôi, ông ấy không muốn để tâm quá nhiều đến những phân tranh này, nên mang theo thi thể của thầy đi tha hương rồi chôn thầy ở mảnh đất này. Tôi tìm ông ấy rất nhiều năm rồi, nay mới tìm được".Ông ta thở dài, ngẩng đầu nhìn màn đêm dằng dặc."Đáng tiếc, khó khăn lắm tôi mới tìm được ông ấy, muốn cùng ông ấy chấn hưng lại nghề vá xác, ấy vậy mà ông ấy đã không còn nữa..."Ông ta nói chữ nào chữ nấy đều chân thật, còn nói được tên của chú hai tôi, biết tên thầy của chú hai, hiểu được tính tình của chú hai, thậm chí còn biết chú hai chôn thầy ở đâu.Tôi bắt đầu tin tưởng ông ta."Ông nói tìm tôi muốn bàn bạc chuyện gì?", tôi hỏi.Bây giờ ông ta mới quay người lại: "Có một số người mang lòng xấu xa, lấy nghề vá xác làm tấm bình phong để che đậy làm ra những chuyện cực kỳ quá quắt, khiến ngành của chúng ta mang tiếng bẩn thỉu xấu xa. Tôi hi vọng cậu có thể cùng tôi ngăn họ lại".Lời nói của ông ta khiến máu huyết tôi cuồn cuộn.Từ trước tới nay, tôi đều cho rằng nghề vá xác là một nghề thần bí và thần thánh.Chú hai và tôi nhìn có vẻ như đang làm công việc bẩn thỉu nhất, người đời cũng kính trọng chúng tôi, nhưng họ không dám quá thân thiết với chúng tôi, vì họ cảm thấy chúng tôi thường xuyên làm việc với người chết là điềm không lành.Nhưng từng đường kim mũi chỉ chúng tôi đều làm rất cẩn thận nghiêm túc, mang theo lòng cung kính lớn nhất dành cho người đã mất để tu sửa thi thể, cầu siêu cho vong linh.Chú hai trước nay khiêm tốn, rất an phận, cũng chưa từng cho tôi hỏi quá nhiều, thế nên đến bây giờ tôi mới hiểu về tứ tiểu âm môn.Nếu lúc đầu chú hai không chọn con đường tránh né, thì có thể chú đã có thể nắm được quyền chủ động trước khi bị kẻ tiểu nhân hãm hại, sẽ không chết đi.Nghe vị sư thúc này nói xong thì lòng tôi căm hận những người phá hoại nghề vá xác ghê gớm.Tôi dần dần kiên định suy nghĩ của mình, đang lúc tôi định tỏ thái độ thì ông ta đã lên tiếng trước:"Không cần vội trả lời tôi, cậu không tin tưởng tôi, tôi hiểu, tôi cho cậu thời gian 2 ngày, nếu cậu suy nghĩ xong rồi thì vào giờ này 2 ngày sau tới trước phần mộ của sư gia cậu gặp tôi".Tuy trong lòng tôi đã có đáp án rồi, nhưng suy nghĩ tới phản ứng kỳ lạ của Thất Thất, tôi vẫn nhịn không đáp ngay mà chỉ trả lời: "Được".Ông ta gật đầu với tôi một cái rồi rời đi.Sau khi ông ta đi, tôi tới căn nhà của quỷ bà để tìm Thất Thất, nhưng không gặp được. Cô ấy đột ngột rời đi khiến tôi càng lúc càng bất an.--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.