Nhị Côn Tử nói Minh Thu và Đồng Xu sẽ còn ngủ lâu. Trận chiến trên núi vẫn khiến tôi vô cùng sợ hãi nên quyết định sẽ tự đưa Minh Thu và Đồng Xu về trước, tôi không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa. Vả lại, tôi phải mau chóng về đưa túi kim cho sư thúc.Nhị Côn Tử giúp tôi đưa Minh Thu và Đồng Xu lên xe, tôi lóng ngóng lái xe quay trở về, vốn tôi đã định đưa bọn họ về nhà Minh Thu, nhưng lại lo mấy tay bảo vệ nghĩ mình là kẻ trộm, cuối cùng tôi đành phải đưa họ tới một nhà trọ rồi viết giấy nhắn cho hai người. Trước đó tôi định sẽ đưa Minh Thu kim châm để điều tra manh mối cái chết của hôn thê cậu ấy trước, nhưng giờ Minh Thu ngủ li bì không tỉnh, tôi quyết định sẽ mang kim châm về báo tin cho sư thúc, khi nào cậu ấy tỉnh thì đưa cũng chưa muộn.Xong xuôi, tôi lại bắt xe trở về nhà, định bụng đi tìm sư thúc, nào ngờ vừa đẩy cửa vào tôi đã bắt gặp Thất Thất đang đứng trong nhà. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Thất Thất, không phải em bảo em sẽ tránh mặt một thời gian sao?”Thất Thất mỉm cười nhìn tôi: “Đầu Kim, anh có thấy em khác gì không?”Ban nãy thấy Thất Thất đột nhiên xuất hiện trong nhà nên tôi chỉ thấy ngạc nhiên chứ không để ý kỹ. Giờ quan sát cẩn thận, tôi thấy dường như cô ấy đã trở nên rất khác. Làn da có vẻ hồng hào hơn, cơ thể tràn đầy sức sống, trông cô ấy… như một con người bằng da bằng thịt thật sự vậy.Tôi ngỡ ngàng đưa tay lên, định chạm vào Thất Thất: “Đã có chuyện gì vậy…?”Thất Thất vươn tay nắm lấy tay tôi. Bàn tay cô ấy trở nên ấm áp hơn nhiều, dù nhiệt độ vẫn hơi thấp so với người bình thường nhưng quả thực lúc này Thất Thất đang cho tôi cảm giác như đang nắm tay một người sống vậy.Thất Thất nở nụ cười tươi tắn: “Bà cụ ăn xin đã dạy em làm xác giấy”.Tôi tròn mắt: “Xác giấy ư?”Thất Thất đáp: “Đúng vậy, bà ấy chỉ em cách làm xác giấy rồi nhập hồn vào đó, đây là khả năng đặc biệt của nghề làm hàng mã, dù da thịt không giống hệt như người bình thường nhưng chỉ cần có kỹ thuật tốt, em sẽ gần giống một người sống, mọi người đều có thể nhìn thấy em, chạm vào em, em cũng có thể đi lại dưới ánh nắng”.Tôi mừng rỡ siết chặt tay Thất Thất: “Tốt quá, Thất Thất, vậy là em có thể sống như người bình thường rồi!”Thất Thất nói: “Nếu xác giấy bị hỏng, em còn có thể tạo được cái mới nữa. Bà cụ ăn xin nói càng luyện tập kỹ thuật sẽ càng tốt, sẽ làm ra được những cái xác giấy y như người thật.”Nhưng rồi Thất Thất lại buồn bã: “Nhưng dù sao thì cũng không phải là da thịt người sống, giá như em có thể…”Tôi vội bảo: “Thế này cũng tốt lắm rồi, không phải lần trước lão quỷ đã bảo cơ thể em dần có hơi người sống rồi đó sao, chúng ta cứ tạm thế này đã, biết đâu về sau lại tìm được cơ hội giúp em có được x*c th*t”.Thất Thất nhìn tôi với ánh mắt long lanh: “Anh nói đúng, dù sao được thế này cũng đã là quá tốt rồi”.Nhớ đến lời sư thúc nói khi trước, tôi và Thất Thất cùng tới mộ sư gia. Sư thúc như có tài tiên tri vậy, chúng tôi vừa đến nơi đã thấy bóng ông ấy đứng đó. Tôi bèn chạy lại gọi ông ấy: “Sư thúc!”Sư thúc nhìn túi kim trên tay tôi, gật đầu hài lòng: “Khá lắm Đầu Kim, tôi biết chắc chắn cháu sẽ làm được mà! Nhờ có cháu mà sẽ có rất nhiều người được cứu sống.”Rồi sư thúc lại đưa mắt nhìn Thất Thất: “Cô… đang dùng xác giấy sao?”Thất Thất vẫn khá e dè trước sư thúc tôi, tôi biết cô ấy có thành kiến với sư thúc. Thất Thất nhìn ông ấy bằng ánh mắt dè chừng, nói: “Đúng vậy”.Sư thúc nhìn Thất Thất với vẻ nghiền ngẫm, hồi lâu ông mới nói: “Tôi biết giữa hai chúng ta có mâu thuẫn. Tôi có ác cảm với cô vì cô là người cõi âm, nếu ở bên Đầu Kim cô sẽ chỉ làm hại thằng bé thôi, nhưng sử dụng xác giấy khiến âm khí của cô giảm bớt, vả lại, có vẻ cô cũng thật lòng thật dạ với Đầu Kim, nên tôi cũng không có ý làm tổn hại tới cô. Cô yên tâm đi, không phải sợ tôi”.Nghe vậy, dù còn chưa hoàn toàn thả lỏng nhưng vẻ cảnh giác của Thất Thất cũng vơi đi nhiều. Có vẻ mối quan hệ giữa Thất Thất và sư thúc đã dịu lại. Tôi thầm cảm thấy mừng rỡ. Cả sư thúc và Thất Thất đều là những người tôi tin tưởng yêu quý, tôi không muốn giữa bọn họ có xích mích.Nói xong, sư thúc lại quay đầu nhìn tôi: “Đầu Kim, cháu có biết tại sao tôi lại nhất quyết muốn cháu giành lại túi kim này không?”Tôi ngỡ ngàng: “Không phải túi kim này vốn là của chúng ta, chú muốn cháu mang nó trở lại, đồng thời ngăn cản đám người xấu dùng kim châm để tạo ra ác quỷ sao?”Sư thúc gật đầu, ánh mắt nhìn tôi đầy ẩn ý: “Đúng vậy, nhưng ngoài ra còn có một lý do khác nữa, đó chính là báo thù”.--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.