Tôi nhìn Minh Thu: "Nếu giờ đi thì có kịp không? Liệu có đủ thời gian không?"Cậu ấy gật đầu: "Chắc là sẽ được, chúng ta đi thôi!"Khi tôi quay đầu lại nhìn Thất Thất thì cô ấy đã biến mất rồi.Lòng tôi tràn ngập nỗi mất mát, tôi còn chưa kịp chào cô ấy, còn cả vài lời muốn nói với Thất Thất nữa.Minh Thu nhìn về phía Thất Thất vừa đứng, trông thoáng vẻ tiếc nuối.Sau đó, Minh Thu lái xe đưa tôi và Đồng Xu tới “Đỉnh Nãi Nãi”.Trên đường đi, tôi không kiềm chế nổi phải hỏi Minh Thu: "Ánh mắt cậu nhìn Thất Thất ban nãy lạ thật..."Minh Thu sững sờ, trả lời tôi: "Hả? Đâu có... cậu ghen à?"Dù có thế nào đi chăng nữa thì Thất Thất cũng là vợ ma của tôi, mặc cho đây là mối nhân duyên chú hai tự tiện làm mai kết thành nhưng sau này khi đã tiếp xúc với Thất Thất, tôi thật sự đã nảy sinh thiện cảm với cô ấy.Thấy người đàn ông khác nhìn Thất Thất chằm chằm, đương nhiên tôi cũng thấy khó chịu."Tôi có hôn thê rồi, dù cô ấy đã qua đời nhưng tôi rất yêu cô ấy", Minh Thu trả lời tôi rồi lại quay về với vẻ bình tĩnh.Có vẻ cậu ấy không muốn nhắc tới chuyện này.Đi được nửa tiếng thì chúng tôi đã tiến vào vùng núi.Đường núi buổi đêm tối đen như mực, chiếc xe chạy trên con đường quanh co, Minh Thu vô cùng cẩn thận, tốc độ xe chạy khá chậm.Tôi ngồi dưới hàng ghế sau, thấy Minh Thu cứ thỉnh thoảng lại nhìn vào gương chiếu hậu, hơn nữa sắc mặt cậu ấy càng lúc càng khó coi, mồ hôi cứ tuôn dọc theo thái dương.Đồng Xu cũng để ý thấy vẻ khác lạ của Minh Thu, bèn hỏi cậu ấy: "Cậu cứ nhìn gì phía sau vậy?"Cậu ấy l**m môi: "Ừm... hình như có người đang bám theo phía sau chúng ta..."Nghe Minh Thu nói vậy, tôi và Đồng Xu cùng quay ngoắt ra nhìn phía sau.Nhưng tôi chẳng nhìn thấy gì, con đường núi quanh co uốn khúc, chẳng có chút ánh sáng nào.Cây cối bên đường trông rất mực mờ ảo dưới ánh trăng, hệt như những tay bảo vệ đang đứng gác.Hơn nữa trên đường cũng chỉ có xe của mình chúng tôi, tôi bảo Minh Thu: "Chắc cậu căng thẳng quá nên nhìn nhầm rồi".Đồng Xu cũng thở phào, trách Minh Thu thần hồn nát thần tính làm chúng tôi sợ lây.Minh Thu không nói gì, nhưng trông cậu ấy vẫn rất căng thẳng, tôi nâng cao cảnh giác đưa mắt nhìn xung quanh.Chợt một bóng đen lướt qua, ngay sau đó đã có tiếng phanh gấp vang lên, Minh Thu đã dừng xe lại.Tôi lao mình về phía trước, Đồng Xu kêu lên: "Khỉ thật! Minh Thu cậu làm gì vậy!"Cùng lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng "rầm" vọng lại, thứ gì đó đã lao vào đầu xe chúng tôi.Minh Thu gục xuống tay lái thở hổn hển, gương mặt cậu ấy tái nhợt, trông vô cùng đáng sợ.Đồng Xu cũng bắt đầu sợ sệt, anh ta ló người ra trước xe nhìn ngó, phía trước chẳng có ai."Minh... Minh Thu... Ban nãy, chúng ta vừa đâm chết người sao?"Anh ta sợ sệt thốt, rồi lại mở cửa xe, chuẩn bị ra ngoài kiểm tra."Đừng cử động! Cũng đừng xuống xe!", Minh Thu kéo Đồng Xu lại rồi khóa chặt cửa xe.Tôi nghĩ ban nãy tốc độ của chúng tôi khá chậm rãi, Minh Thu cũng rất căng thẳng nên chắc chắn cậu ấy không thể sơ ý đâm phải người ta."Cậu có thấy rõ thứ kia là thứ gì không?", tôi hỏi Minh Thu.Cậu ấy lắc đầu: "Không, các cậu không biết đâu, con đường này kỳ quặc lắm, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được xuống xe".Đồng Xu run lập cập hỏi: "Tại sao... vậy giờ chúng ta phải làm gì?"Minh Thu hạ giọng, bảo giờ chỉ có thể chờ xem thế nào, sau đó cậu ấy lại nhìn chằm chằm về phía đầu xe.Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, áng mây dày nặng trĩu đang che lấp nửa vầng trăng.Bóng tối bao phủ, rồi một tràng tiếng rít vang lên, như có thứ gì đang cào vào gầm xe chúng tôi.Tôi nổi gai ốc, cả ba chúng tôi cùng nín thở.Ngay sau đó, một tiếng động lớn hơn lại bật lên, một bàn tay vươn ra từ trước đầu xe, vỗ "bốp" xuống nắp xe."Khỉ thật! Cái gì vậy!", Đồng Xu rụt người lại.Tôi thấy cổ họng mình khô rát, thoáng ngửi thấy một thứ mùi hôi thối như mùi hôi của một cái xác lâu năm.Lại một bàn tay nữa đập lên xe, rồi một cái đầu chầm chậm xuất hiện, có kẻ đang bò trên nắp xe, leo lên từng chút từng chút một.Tôi thấy rõ rành rành kẻ đó có mái tóc lơ thơ, hai má lõm xuống, gò má lồi ra, con ngươi nằm sâu trong hốc mắt đen kịt, như hai hột nho khô.Thịt trên gương mặt kẻ này rữa nát, thiếu mất một mảng môi, khiến khuôn miệng có một lỗ thủng, lộ ra một đoạn răng dài.Chợt kẻ này lại ngóc đầu lên, nở nụ cười kỳ dị với chúng tôi rồi vươn cánh tay lộ cả xương trắng lên."Minh Thu, lái đi!", tôi thét.Đồng Xu cũng kêu toáng lên, Minh Thu chợt buông phanh, gạt cần ga, lao chèn qua thân thể kẻ nọ.Tôi thoáng nghe thấy tiếng xương người kêu răng rắc dưới bánh xe, phát ra tiếng vang kỳ quái.--------------------
- Chương 1: Người vá xác
- Chương 2: Hương tắt ba lần
- Chương 3: Cây nhang kì lạ
- Chương 4: Đầu Vuốt Keo cướp xác
- Chương 5: Thuật Giáng Đầu*
- Chương 6: Nữ quỷ ở căn phòng phía Tây
- Chương 7: Tai họa ập đến
- Chương 8: Lấy máu nuôi thi thể
- Chương 9: Cái chết thê thảm
- Chương 10: Chiếc kim đen
- Chương 11: Điên cuồng
- Chương 12: Một mảnh giấy
- Chương 13: Cái chết của Cẩu Tử
- Chương 14: Gặp gỡ Chử Thất Thất
- Chương 15: Tam tai tứ phệ
- Chương 16: Lửa tắt duyên tàn
- Chương 17: Cây kéo cắt xương
- Chương 18: Anh phải nhớ ba việc
- Chương 19: Đơn ly hôn
- Chương 20: Ngày đầu thất
- Chương 21: Cách cứu Thất Thất
- Chương 22: Tên trộm đồ lót
- Chương 23: Trời sập xuống thì chúng ta cùng gánh
- Chương 24: Quả phụ trong trắng
- Chương 25: Người chồng đã chết về đòi mạng
- Chương 26: gười chồng đã chết về đòi mạng (2)
- Chương 27: Nam không ra nam, nữ không ra nữ.
- Chương 28: Hai mươi mốt người chết
- Chương 29: Thương hoa tiếc ngọc
- Chương 30: Nghĩa trang hình tròn
- Chương 31: Ba hồn bảy phách
- Chương 32: Theo chân Thất Thất
- Chương 33: Quỷ bà
- Chương 34: Căn nhà ma giết người
- Chương 35: Tôi bỗng dưng bị điếc
- Chương 36: Chiêng trống báo tang
- Chương 37: Thù xưa hận cũ
- Chương 38: Rắn đen rắn trắng
- Chương 39: Gieo gió gặt bão
- Chương 40: Một con ngựa ô
- Chương 41: Ai là người chỉ điểm
- Chương 42: Quan tài màu đen
- Chương 43: Cảnh sát thẩm vấn
- Chương 44: Vu oan
- Chương 45: Họa sát thân
- Chương 46: Sợi dây chuyền
- Chương 47: Tứ tiểu âm môn
- Chương 48: Người và ma không chung đường
- Chương 49: Khách không mời mà đến
- Chương 50: Nhìn lầm cậu rồi
- Chương 51: Đúng hẹn tới phần mộ
- Chương 52: Bà Liễu
- Chương 53: Đánh mất
- Chương 54: Đám người kỳ lạ
- Chương 55: Cậu ta muốn giết bà
- Chương 56: Địa ngục trần gian
- Chương 57: Mưu kế ám sát
- Chương 58: Người đến không phải hạng tốt đẹp gì
- Chương 59: Con ma ác
- Chương 60: Đến bãi tha ma
- Chương 61: Thi thể trong bãi tha ma
- Chương 62: Thay trời hành đạo
- Chương 63: Điều tra vụ thảm án
- Chương 64: Cái xác của đao phủ
- Chương 65: Học vá xác
- Chương 66: Phơi bày quỷ kế
- Chương 67: Món quà cho lão quỷ
- Chương 68: Hơi người
- Chương 69: Ông chủ lớn ở Hà Nam
- Chương 70: Cướp lại túi kim
- Chương 71: Lễ cúng tế bí mật
- Chương 72: Thân phận của Minh Thu
- Chương 73: Thi thể
- Chương 74: Ma nữ
- Chương 75: Chọc giận ma nữ
- Chương 76: Người đáng thương
- Chương 77: Lời xin lỗi
- Chương 78: Người phụ nữ xinh đẹp
- Chương 79: Minh Thu biến mất
- Chương 80: Khả năng của người khám nghiệm tử thi
- Chương 81: Đi tìm Minh Thu
- Chương 82: Thi thể bị phong ấn
- Chương 83: Người phụ nữ dưới tầng hầm
- Chương 84: Kế hoạch của Minh Thu
- Chương 85: Người bạn gái đã chết
- Chương 86: Tiểu Vũ
- Chương 87: Bảo bối
- Chương 88: Lên kế hoạch
- Chương 89: Tờ giấy màu vàng kim
- Chương 90: Biến mất
- Chương 91: Đánh lạc hướng
- Chương 92: Bướm đỏ
- Chương 93: Không được xuống xe
- Chương 94: Người đàn ông trên núi
- Chương 96: Hôn mê
- Chương 97: Cô gái váy đỏ
- Chương 98: Quan tài trên núi
- Chương 99: Chử Nguyệt Nguyệt xuất hiện
- Chương 100: Nuôi xác
- Chương 101: Xác giấy
- Chương 102: Báo thù
- Chương 104: Tiêu diệt Chử Nguyệt Nguyệt và Đầu Vuốt Keo
- Chương 105: [Kết] Lá thư cuối cùng
Người Vá Xác
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.