Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Tác giả : Linh Mặc Sanh

Chương 135: chương 136

 

 

 

 

 

 

 

[Chu Đệ: Chủ kênh livestream, cô làm vậy có hơi thiên vị rồi đấy.]

[Lý Thế Dân: Này cô nương, những gì Tần hoàng có thể cho cô, Đại Đường của ta cũng có thể cho cô y như vậy.]

[Lưu Triệt: Tần Thủy Hoàng là bạo quân, cô là một nữ tử sao lại thích ông ta, thật vô lý.]

[Lý Thế Dân: Lời này của Vũ Đế có phần không công bằng. Tần Thủy Hoàng lạm dụng sức dân là thật, nhưng không thể nói là bạo quân.]

[Chu Đệ: Chính ông ta là một hoàng đế hiếu chiến, suýt chút nữa thì đánh mất cả đất nước, còn có mặt mũi nói người khác là bạo quân.]

So với Lý Thế Dân, Chu Đệ còn thẳng thừng hơn.

[Huyền Diệp: Minh Thành Tổ, ngươi cũng là một vị võ hoàng đế, số lần xuất chinh, quốc lực hao tổn cũng không ít. Chẳng qua là chó chê mèo lắm lông mà thôi.] TruyenLau.com

Tinh Mộ nhìn một loạt hoàng đế trong phòng livestream của mình, bất giác cảm thán, toàn là những người hễ lời nói không hợp là có thể rút đao tương hướng.

Doanh Chính nhìn đồ vật đột nhiên xuất hiện trên tay mình, tuy không phải lần đầu nhưng vẫn vô cùng kinh ngạc. Thủ đoạn như vậy lại không phải là thần tích.

Đời sau rốt cuộc là một thế giới như thế nào.

Cảm nhận được hơi ấm trên tay, Doanh Chính không cần người khác giúp, trực tiếp mở túi ra. Chất liệu của chiếc túi này ngài cũng không nhìn ra là gì, màu sắc tươi sáng, sờ vào trơn láng, lại không có trọng lượng.
Website TruyenLau.com
Trong túi là ba chiếc hộp dài được xếp ngay ngắn.

Doanh Chính biết đây là ba phần bít tết, ngài cũng đã thấy cô gái kia thưởng thức.

Lấy ra một phần, mở hộp, một mùi hương đậm đà lan tỏa. Miếng thịt bò không nhỏ, trông vô cùng hấp dẫn. Doanh Chính đương nhiên không thiếu thịt bò để ăn, nhưng so với miếng bít tết này, chúng dường như không phải là cùng một loại. Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Bệ hạ!" Mông Nghị thấy hoàng đế định ăn, theo bản năng gọi một tiếng.

Thứ này dù sao cũng có lai lịch kỳ lạ, tuy sách vở và bản đồ trước đó không có vấn đề gì, nhưng đây lại là đồ ăn đưa vào miệng, để cho chắc chắn, vẫn nên cho người thử trước thì hơn.

Doanh Chính lại không để tâm. Trong lòng ngài có phán đoán của riêng mình, người có thủ đoạn như vậy sao có thể hạ độc. Nếu thật sự muốn lấy mạng ngài, e là ngài cũng khó lòng thoát được.

Tìm thấy d.a.o nĩa trong túi, Doanh Chính nhớ lại những gì mình đã thấy, rất thành thạo dùng d.a.o nĩa cắt một miếng thịt bò, đưa vào miệng.

Ánh mắt Doanh Chính sáng lên, ngon!

Thịt bò mềm vừa phải, nước sốt đậm đà khiến Doanh Chính ăn uống ngon miệng hẳn lên.

Mông Nghị kinh ngạc nhìn bệ hạ của mình ăn hết hai phần bít tết như gió cuốn mây tan, sau đó còn ợ một tiếng.

"Mông Nghị, phần này thưởng cho khanh."

"Tạ bệ hạ." Mông Nghị vội vàng tạ ơn, nhưng không dám ăn trước mặt bệ hạ, định bụng đợi sau khi xong việc sẽ dùng. Vì chuyện của Triệu Cao, các thái giám bên cạnh bệ hạ đều bị điều tra một lượt, hiện tại đa phần đều là ông theo hầu bệ hạ.

[Doanh Chính: Bít tết rất ngon.]

[Chính ca thích là được rồi ạ.]

[(Hán) Tào Khi: Trâu cày liên quan đến việc nông tang, bậc quân chủ sao có thể công khai ca ngợi vị ngon của thịt bò như vậy. Trên làm dưới theo, ắt sẽ ảnh hưởng đến đại sự quốc gia.]

[(Tần) Tân Thắng: Đây là do cô nương tặng bệ hạ chúng tôi, liên quan gì đến trâu cày, đúng là ăn nho không được thì nói nho còn xanh.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[(Đường) Thượng Quan Gia Khánh: Bậc quân vương nhất cử nhất động đều ảnh hưởng đến thiên hạ, tuy không phải g.i.ế.c trâu cày, nhưng việc ăn thịt bò cũng không nên cổ xúy.]



Tinh Mộ nhìn phòng livestream vì mấy miếng thịt bò mà cãi nhau ỏm tỏi, khóe miệng giật giật. Có cần thiết phải thế không.

[Khụ khụ, xin lỗi, tôi quên mất ở thời cổ đại tự ý g.i.ế.c trâu cày là trọng tội. Ở chỗ chúng tôi, công dụng lớn nhất của bò là để lấy thịt, nên tôi nhất thời không nghĩ đến. Thực ra tôi cũng không hay ăn thịt bò, ngày thường đi chợ cũng gần như không mua, trừ khi ăn lẩu. Chúng tôi ăn nhiều nhất vẫn là thịt lợn và thịt gà.]

[Lưu Triệt: Thịt lợn vừa hôi vừa tanh, là loại thịt hạ đẳng. Món chính của đời sau các ngươi là thịt lợn sao?]

[Thịt lợn chúng tôi ăn không hôi tanh đâu ạ. Trải qua hàng nghìn năm thuần hóa và gần đây được lai với giống lợn trắng của nước ngoài, thịt lợn bây giờ không còn mùi hôi tanh nữa. Có dịp chúng ta có thể đến thăm một trang trại nuôi lợn, đương nhiên tôi cũng có thể mua một ít về cho các ngài nếm thử.]

[Lý Thế Dân: Bò của đời sau dùng để ăn thịt, vậy các ngươi dùng gì để cày ruộng?]

[Tất nhiên là dùng máy móc ạ.]

Tinh Mộ suy nghĩ một chút, mở điện thoại lên, tìm kiếm video về việc thu hoạch lương thực bằng máy móc cơ giới hóa ở Trung Quốc rồi chọn ra một video.

[Tôi cũng không rành về những thứ này lắm, nói không rõ được, mọi người xem video đi. Video này ghi lại cảnh thu hoạch lúa mì ở Tân Trịnh, Trung Nguyên năm nay.]

Tinh Mộ nói xong, liền chi tiền để hệ thống phát video này trong phòng livestream.

[Vựa lúa của cả nước, đứng đầu Trung Nguyên, lại đến mùa thu hoạch lúa mì…]

Trong video, những mảng màu vàng óng khổng lồ hiện ra trước mắt mọi người. Máy quay dần kéo lại gần, tất cả đều thấy được những bông lúa mì vàng óng, nhìn hút tầm mắt cũng không thấy đâu là điểm cuối.

"Đây là lúa mì sao, mọc tốt quá đi."

"Cả một vùng rộng lớn thế này đều là ruộng lúa mì, phải đến bao nhiêu mẫu đây."

"Ruộng lúa mì thế này cần bao nhiêu người chăm sóc chứ. Nếu thu hoạch không kịp, một trận mưa là hỏng hết."

Thư Sách

[… Hai trăm máy gặt do trong nước sản xuất cùng lúc tiến ra đồng, cảnh tượng vô cùng hoành tráng, một mùa bội thu rầm rộ thực sự khiến người ta vui mừng…]

"Cái gì thế kia?"

"Giống như xe ô tô đã thấy lúc trước, nhưng kia chẳng phải là để chở người sao?"

"Máy gặt, đây là thứ dùng để gặt lúa mì?"

"Mau nhìn kìa, nó chuyển động rồi, chuyển động rồi!"

"Đó là đang gặt lúa mì sao? Trời ạ, đúng là đang gặt lúa mì, chỉ một loáng đã gặt được nhiều như vậy."

"Đây… đây là thật sao, cứ như vậy là gặt xong rồi?"

[Lúa mì ở Trung Nguyên bắt đầu thu hoạch từ cuối tháng 5, đến đầu tháng 6 cơ bản là xong, nửa tháng đã gặt xong toàn bộ lúa mì, tổng diện tích thu hoạch hơn 85 triệu mẫu…]

"Bao… bao nhiêu mẫu? Ta vừa mới nghe nhầm phải không?"

"Nửa tháng, chỉ hơn mười ngày, thu hoạch 85 triệu… triệu mẫu?"

"Lừa… lừa người phải không."

"Khó trách, khó trách dân chúng đời sau cơm no áo ấm, nhiều lương thực như vậy có thể nuôi sống bao nhiêu người."

 

 

 

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu