Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Tác giả : Linh Mặc Sanh

Chương 203

 

 

 

> [Đương nhiên, 《Tứ Khố Toàn Thư》 cũng có rất nhiều ưu điểm. Hơn nữa, có lẽ vì Càn Long hoàng đế đã thấy tình trạng thất lạc nghiêm trọng của 《Vĩnh Lạc Đại Điển》, nên ông đã cho sao chép thành 7 bản và cho xây dựng bảy thư viện ở phía Nam và phía Bắc theo lối kiến trúc của Tàng Thư Lâu nổi tiếng “Thiên Nhất Các”. Bốn thư viện phía Bắc là Văn Uyên Các, Văn Tố Các, Văn Nguyên Các và Văn Tân Các. Ba thư viện phía Nam là Văn Tông Các, Văn Hối Các và Văn Lan Các.]



> [Hơn 200 năm trôi qua, bản ở Văn Nguyên Các, Văn Tông Các và Văn Hối Các đã không còn lại gì. Bản ở Văn Tân Các nay được cất giữ tại Thư viện Thủ đô. Bản ở Văn Lan Các bị hư hại nhiều trong chiến tranh, sau này được mang về kinh thành sao chép lại, về cơ bản đã hoàn thiện và hiện đang được cất giữ tại Thư viện tỉnh Chiết Giang.]



> [So với các loại văn vật khác, việc bảo tồn thư tịch và tranh chữ khó khăn hơn nhiều. Vô số người có học thức đã hao tổn tâm huyết, thậm chí cả tính mạng để bảo tồn những cuốn sách cổ này. Bây giờ, thời đại của chúng tôi, đất nước đã hùng mạnh, giàu có, đối với những báu vật này của dân tộc, tự nhiên càng phải bảo vệ một cách tỉ mỉ hơn.]



Tinh Mộ bước đến trước tủ trưng bày.

> [Trước đây chúng ta đã từng đến viện bảo tàng, mọi người cũng đã thấy những tủ kính trưng bày như thế này. Những tủ trưng bày này trông có vẻ bình thường, nhưng mỗi chi tiết đều được đầu tư rất nhiều tâm huyết.]



Khán giả trong phòng livestream nhìn những tủ trưng bày trên màn trời, tấm kính khổng lồ trong suốt không một tì vết, quầy tủ sạch sẽ, ánh đèn dịu nhẹ, rõ ràng. Bình thường chỗ nào chứ.

> [Nhìn tấm kính này xem, nó không phải là kính bình thường. Rất nhiều loại kính sẽ có hiệu ứng khúc xạ, nhưng kính ở đây thì không. Hơn nữa, tấm kính này có hai lớp, ở giữa là một loại keo đặc biệt, cho dù có người đập vỡ lớp kính, lớp keo ở giữa cũng sẽ không vỡ...]



> [...Ánh đèn phía trên cũng là loại ‘ánh sáng ấm’ đặc biệt, sẽ không gây bất kỳ ảnh hưởng xấu nào đến văn vật, và còn có thể lọc tia cực tím cùng các loại ánh sáng có hại khác.]



> [...Những sách cổ như thế này chỉ được trưng bày tối đa là ba tháng, sau đó sẽ được thu về bảo quản, cần phải nghỉ ngơi ít nhất một năm mới có thể lại được mang ra trưng bày.]



"Có khoa trương quá không vậy?" Chu Đệ sững sờ, ngay cả ngọc tỷ bọn họ cũng không bảo quản cẩn thận đến thế.
Website TruyenLau.com
> [Thời gian là kẻ thù lớn nhất của văn vật. Điều chúng ta có thể làm là cố gắng hết sức để chúng được tiếp tục lưu truyền, để con cháu chúng ta vẫn có thể chiêm ngưỡng những văn vật này, vẫn có thể biết về lịch sử huy hoàng của Hoa Hạ.]



Thấy người đời sau trân trọng đồ vật của mình như vậy, nhiều người trong lòng đều suy nghĩ làm thế nào để có thể lưu truyền những thứ đó lại cho hậu thế. Chỉ là đây không phải chuyện đơn giản. Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có cách chôn theo người. Bớt chôn vàng bạc ngọc ngà, chôn thêm một ít bia đá thẻ tre chăng?

 

Thư Sách
Website TruyenLau.com
"Chào cô, cô Nam, cảm ơn cô đã đồng ý đến giúp đỡ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chào ông, chủ nhiệm Lý."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Mời ngồi, mời ngồi. Uống trà, uống trà."

"Cảm ơn ông."

Hôm nay Tinh Mộ nhận được điện thoại của Trần Nam, nói là có người muốn mời cô livestream bán hàng. Tinh Mộ không mấy hứng thú với hoạt động này, cô không thiếu tiền, và thích đi đây đó du lịch hơn. Tuy nhiên, tình hình mà Trần Nam kể sau đó đã làm cô thay đổi ý định.

"Chủ nhiệm Lý, tôi có thể tìm hiểu một chút về tình hình hàng hóa mà huyện chúng ta muốn bán không?"

"Được được, tôi dẫn cô đi xem."

Tinh Mộ gật đầu đồng ý, rồi đi theo vị chủ nhiệm Lý này ra ngoài.

"...Đào của làng chúng tôi trước giờ vẫn luôn không lo đầu ra. Chỉ là năm nay không hiểu sao, mấy công ty vốn sẽ đến thu mua đều không tới. Một vài thương lái đến thì lại trả giá rất thấp. Nếu bán theo giá của họ, thì cả năm nay dân làng coi như làm việc công cốc. Đào hái xuống thì không để được lâu, mà không hái thì cũng sẽ thối trên cành."

"Tôi tìm Trần Nam cũng là muốn hỏi xem cậu ấy có quen biết ai không, kết quả cậu ấy lại giới thiệu cô cho tôi, nói là bây giờ đang thịnh hành livestream bán hàng. Haiz, hết cách rồi, dù thế nào cũng phải thử. Mọi người vất vả cả năm trời, ít nhất cũng phải thu hồi được vốn."

Tinh Mộ vừa đi vừa nghe, cũng đã hiểu được đại khái sự tình. Cô cũng đã từng ăn đào của làng Trần, Trần Nam đã gửi cho cô rất nhiều lần. Vị rất ngon, độ ngọt cũng rất cao. Tinh Mộ rất thích ăn. Chỉ là năm nay không biết tại sao, thị trường lại tràn ngập đào, lập tức chèn ép sản phẩm của làng Trần.

Nhìn vẻ mặt rầu rĩ của vị chủ nhiệm Lý, tìm đến cô e rằng cũng chỉ là “còn nước còn tát”.

Tinh Mộ không nói gì thêm. Cô không am hiểu về việc tiêu thụ nông sản, chỉ nhớ mang máng hồi nhỏ nhà bà ngoại cũng từng gặp phải tình huống tương tự. Vất vả cả một năm trời, đến lúc thu hoạch mới phát hiện thị trường có quá nhiều sản phẩm cùng loại, giá cả lập tức tụt dốc, thậm chí là không bán được. Không chỉ nông sản mà gia súc cũng vậy.

"Đây là đào chúng tôi trồng, bên kia đều đã chín cả rồi. Không có đầu ra nên cũng không dám hái. Haiz."

Tinh Mộ liếc nhìn những quả đào trĩu trên cây, trông cũng không nhỏ, chỉ là không được đẹp mắt như ở siêu thị trái cây.

"Chủ nhiệm Lý, nếu muốn bán trên livestream, việc vận chuyển qua chuyển phát nhanh cần phải đóng gói cẩn thận. Các ông có hộp đóng gói chuyên dụng không?"

Vận chuyển trái cây bằng chuyển phát nhanh, đặc biệt là loại đào đã chín mọng như thế này, nếu không có hộp đóng gói chuyên dụng, e rằng khi đến nơi đã bị dập nát hết. Mặc dù nơi cô bán đến có hơi đặc biệt, nhưng kiện hàng cũng phải được gửi đi thì mới có thể biến mất.

"Có có, trong làng cũng có mấy người trẻ tuổi mở cửa hàng online, đáng tiếc là không có bao nhiêu đơn hàng, như muối bỏ bể thôi."

"Chủ nhiệm Lý, lát nữa Trần Nam sẽ về phải không ạ?"

"Đúng vậy, nghe nói năm nay việc kinh doanh của cậu ấy rất tốt, toàn là làm ăn với sếp lớn thôi." Trong giọng nói của chủ nhiệm Lý có chút ngưỡng mộ.

Tinh Mộ biết đó là ông đang ngưỡng mộ việc bán trà của Trần Nam rất thuận lợi.

"Chủ nhiệm Lý, ông cứ yên tâm, đào của làng chúng ta rất ngọt, chắc chắn sẽ có người mua."

"Haiz, hy vọng là vậy. Bây giờ làm ăn ngày càng khó. Không biết đào này còn bán được mấy năm nữa."

Tinh Mộ được đưa đến nhà của Trần Nam. Nhà anh được xem là một trong những hộ giàu có nhất làng Trần, là một căn nhà ba tầng khang trang, trước cửa còn có một cái sân lớn. Tinh Mộ tuy có quan hệ tốt với Trần Nam, nhưng đây là lần đầu tiên cô đến nhà anh.

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu