Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Tác giả : Linh Mặc Sanh

Chương 195: chương 196

 

 

 

 

 

 

 

 

Rất nhiều người trong phòng livestream đều nghi ngờ về cái gọi là "khoa học". Nhưng sau khi ngồi lên cáp treo và khởi hành, họ vẫn không khỏi hoảng sợ.

"Này, này, ở trên chỉ có một sợi dây như vậy, đáng sợ quá."

"Ta chóng mặt quá."

"Cả núi xanh đều ở dưới chân ta."

"Sao nó lại rung lắc thế này, đáng sợ quá."
TruyenLau
"Bên kia có phải là xe lên núi không?"

"Sao lúc lên núi người phát sóng không chọn đi cái xe đó nhỉ?"

"Đời sau lại có thể lên núi như thế này, tiện lợi thật."

【 Được rồi, chúng ta đã đến cổng Trung Thiên. 】

"Nhanh vậy đã đến rồi sao?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Doanh Chính nhìn chiếc cáp treo của đời sau. Nếu có thể xây dựng được thứ này, liệu việc xây Vạn Lý Trường Thành có nhanh hơn nhiều không?

Lưu Triệt thì lại háo hức muốn thử, ông rất muốn được ngồi lên đó một lần.

Lý Thế Dân thì không ngừng cảm thán sự kỳ diệu của đời sau. Đại Đường của ông còn một chặng đường rất dài phải đi.
TruyenLau
Chuyến đi Thái Sơn lần này đã khiến Tinh Mộ nhận được sự ngưỡng mộ của mấy người bạn. Nhìn những bức ảnh Tinh Mộ chụp trên đỉnh Thái Sơn, vài người bạn không ngớt lời khen ngợi, sau đó sao chép lại ảnh của cô rồi đăng lên "vòng bạn bè" của mình.

Tinh Mộ nhìn "vòng bạn bè" của mấy cô bạn, khóe miệng hơi giật giật. Đám phụ nữ này.

Mấy người cười đùa một hồi, sau đó lại tụ tập cùng nhau ăn một bữa cơm.

"Vậy là Tinh Mộ cậu cũng đang làm truyền thông cá nhân à?"

"Sao thế, cậu cũng đang làm à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chỉ làm cho vui thôi, được mười mấy vạn fan, kiếm được cũng không ít hơn đi làm là bao. Tuy tốt nghiệp trường danh tiếng, nhưng lương của bọn mình cũng không cao, đã thế lại còn phải làm việc theo chế độ 996, 007*, thậm chí còn có thể bị đột ngột sa thải. Có thêm một cơ hội kiếm thu nhập phụ tự nhiên là tốt nhất, ít nhất khả năng chống chịu rủi ro cũng tăng lên rất nhiều."

*(Ghi chú: 996, 007 là các thuật ngữ chỉ văn hóa làm việc khắc nghiệt, làm từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày/tuần hoặc làm việc cả ngày, 7 ngày/tuần.)

Những người khác cũng gật đầu theo. Môi trường làm việc bây giờ không tốt cho lắm. Dù họ không phải vay mua nhà, vay mua xe, nhưng đều là con gái, ai mà không có những thứ mình muốn mua. Hơn nữa, một vài người trong số họ còn đang ở nhà thuê, tiền nhà hàng tháng vẫn phải trả. Đã lớn thế này rồi mà còn ngửa tay xin tiền nhà, họ không làm được. Có tiền dư trong tay là một việc rất quan trọng đối với mỗi người.

Tinh Mộ nghĩ đến việc tâm thái của mình đã thay đổi thế nào trong suốt thời gian qua nhờ có "bàn tay vàng" là ‘hệ thống livestream xuyên không gian’. Cô gật đầu đồng ý. Tiền không phải là vạn năng, nhưng không có tiền thì đúng là vạn vạn bất năng.

"Tinh Mộ, sau này cậu có định du lịch ở tỉnh Sơn Đông không?"

Tinh Mộ gật đầu. Cô đồng ý lời mời đến đây chính là vì không biết nên bắt đầu chuyến du lịch từ đâu. Nếu bạn bè đã mời, thì đi leo núi Thái Sơn trước cũng hoàn toàn không có vấn đề gì. Bây giờ đã đến đất Tề Lỗ, nếu không đi tham quan một chuyến thì thật là uổng phí.

"Ngưỡng mộ cậu quá đi, khi nào tớ mới có nhiều fan như cậu, lúc đó sẽ không cần phải đi làm nữa."

"Vậy thì ít nhất cậu cũng phải xinh đẹp như Tinh Mộ đã."

"Nói đúng, nhan sắc trong ngành truyền thông cá nhân này vẫn rất quan trọng."

"Còn phải có tài năng nữa, Tinh Mộ của chúng ta là vừa có tài vừa có sắc nhé."

Tinh Mộ mỉm cười nhìn bạn bè trêu chọc mình. Cô nhớ lại hồi đại học, tuy họ đến từ khắp mọi miền đất nước, nhưng đã gặp nhau ở những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất và nhanh chóng trở thành bạn tốt. Dù sau khi tốt nghiệp mỗi người một nơi, nhưng khi gặp lại, họ nhanh chóng tìm lại được cảm giác thân thuộc ngày xưa.

Sau khi chia tay bạn bè, Tinh Mộ mở cẩm nang du lịch ra xem. Đã đến đất Lỗ, đương nhiên phải nhanh chân đến xem "Tam Khổng" (Khổng miếu, Khổng lâm, Khổng phủ) ở Khúc Phụ. Ngoài ra, suối Báo Đột, động Đom Đóm, cửa sông Hoàng Hà, gác Bồng Lai cũng là những nơi Tinh Mộ rất hứng thú.

【...Nơi này chính là "Tam Khổng" ở đất Lỗ nổi tiếng: Khổng miếu, Khổng lâm và Khổng phủ. 】

"Là nơi ở của thánh nhân."

"Ngàn năm sau, Nho gia vẫn còn hưng thịnh."

"Ha ha ha, Nho gia, là Nho gia của chúng ta đã trở thành chính thống, ha ha ha."

"Sao lại thế này, lại là Nho gia nổi lên."

Sắc mặt Doanh Chính khó coi, rất nhiều quan viên nước Tần sắc mặt cũng không tốt. Họ thi hành luật pháp của Pháp gia. Kể từ sau biến pháp của Thương Ưởng, Pháp gia chính là thế lực lớn nhất ở nước Tần.

Thư Sách

【 Nho gia, mọi người đều biết vào thời Chiến Quốc, đó là thời đại bách gia chư tử. Cuối cùng, nước Tần, đại diện cho Pháp gia, đã thống nhất sáu nước. Chúng ta đều nói luật pháp nhà Tần khắc nghiệt, nhưng nếu giở luật pháp nhà Tần ra và so sánh một chút với pháp luật hiện nay, sẽ phát hiện có rất nhiều quy định tương đồng. Người ta nói luật pháp nước Tần cái gì cũng quản, nhưng pháp luật của chúng ta ngày nay thực ra cũng quy định về mọi mặt. 】

【 Cuộc sống của công dân đều bị ràng buộc trong những khuôn khổ đó. Trị quốc theo pháp luật, vi phạm pháp luật tất phải bị trừng trị, đó cũng là lý niệm trị quốc của chúng ta. Hãy xem môi trường xã hội hiện tại của chúng ta, một người đi ra ngoài vào ban đêm cũng không có gì phải lo lắng. Lẽ nào cuộc sống như vậy là dựa vào đạo đức để ràng buộc sao? Là dựa vào kinh điển của các bậc hiền triết Nho gia để ràng buộc sao? Hoàn toàn không phải, mà là dựa vào sự răn đe của các cơ quan vũ trang và quy định pháp luật của nhà nước. 】

Doanh Chính gật đầu. Quả thực là như vậy. Nếu không phải luật pháp nhà Tần khắc nghiệt, nước Tần của họ làm sao có thể yên bình đến thế. Cứ nhìn các nước khác mà xem, đám du hiệp động một chút là đánh nhau, thậm chí là g.i.ế.c người. Lẽ nào một môi trường như vậy lại là nơi an cư lạc nghiệp?

【 Vậy tại sao chúng ta lại không cảm thấy luật pháp của nước mình khắc nghiệt? 】

【 Bởi vì chúng ta hiểu rất rõ, những luật lệ đó là để bảo vệ chúng ta, bảo vệ những người dân bình thường như chúng ta. Trước pháp luật mọi người đều bình đẳng. Chỉ có trị quốc bằng pháp luật, thì cuộc sống của những người dân không có quyền thế, tiền bạc mới có được sự bảo đảm cơ bản nhất. 】

【 Nói ngoài lề một chút, chắc mọi người cũng nghe ra được là tôi không thích Nho gia cho lắm. Nhưng không phải là không thích Khổng Tử, mà là không thích Nho gia sau này đã bị các triều đại bóp méo, diễn giải sai lệch. 】

【 Ví dụ như câu nói nổi tiếng ‘quân vi thần cương, phụ vi tử cương, phu vi thê cương’. Trải qua mấy ngàn năm bị người của Nho gia xuyên tạc, ý nghĩa của câu nói này ngày nay gần như là: vua là chủ của bề tôi, cha là chủ của con cái, chồng là chủ của vợ. Lời của chủ nhân dù đúng hay sai cũng phải nghe theo, chủ nhân bảo ngươi c.h.ế.t thì ngươi phải đi chết. Thật đúng là ‘vua bảo bầy tôi chết, bầy tôi không thể không chết. Cha bảo con chết, con không thể không vâng lời.’ 】

"Nói bậy! Nho gia chúng ta căn bản không nói như vậy! Còn nữa, còn nữa, câu ‘quân vi thần cương, phụ vi tử cương, phu vi thê cương’ hoàn toàn không phải ý đó!" Trên triều đình nhà Tần, số lượng học giả Nho gia có thể lên triều không nhiều, Thúc Tôn Thông là một trong những người có vị thế khá tốt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu