Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phòng Phát Sóng Của Tôi Thông Đến Triều Thanh

Tác giả : Linh Mặc Sanh

Chương 169

 

 

170

 

Thập  tứ A ca gần như bị con đàn bà này làm cho tức chết. Toàn lựa chuyện không hay để nói. Chuyện bị tiết lộ trên màn trời rằng gần ba mươi năm tới ông sẽ không có thêm con, đã khiến  Thập  tứ A ca xù lông. Không chỉ ra sức "cày cấy" ở hậu viện, mà Đức phi trong cung cũng ban cho ông vài thị thiếp dễ sinh nở. Tiếc là đến bây giờ hậu viện vẫn không có tin vui. Hiện tại trong kinh thành đã có rất nhiều lời đồn rằng  Thập tứ A ca mắc bệnh khó nói.

 

Đàn ông không thể sinh con, dù là đối với nam giới hiện đại cũng là một đả kích lớn, huống hồ là nam tử thời cổ đại, đặc biệt lại là hoàng tử. Đây là một chuyện vô cùng nghiêm trọng. Ngay cả Khang Hi cũng đã phái thái y đến xem qua, nhưng không nhìn ra bệnh tật gì.

 

Thập  tứ A ca bây giờ ngại đến mức không dám ra khỏi cửa, ngoài những buổi thượng triều bắt buộc, phần lớn thời gian ông đều ở trong phủ. Chỉ là có một số chuyện ông không thể trốn tránh được, ví dụ như các bữa tiệc rượu do huynh đệ tổ chức, hay lễ thôi nôi của con cháu trong nhà.

 

Điều khiến ông phiền lòng hơn nữa là, trong phủ của Lão Tứ lại có tin một vị trắc phúc tấn và một thị thiếp mới vào cửa đã mang thai. Điều này đã chứng minh rõ ràng cho mọi người thấy, năng lực sinh sản của Thái tử hoàn toàn không có vấn đề, trước đây con nối dõi không nhiều chẳng qua là do ngài dồn hết tinh lực vào triều chính mà thôi.

 

Anh em ruột có sự đối lập rõ ràng như vậy, tình cảnh của  Thập  tứ A ca lại càng thêm khó xử. Hiện tại ông cũng không có nhiều chính sự để làm, nên ngay cả lý do bận rộn cũng không dùng được. Dù sao thì Thái tử bận đến mức nào, cả kinh thành đều biết.

  TruyenLau

"Đáng ghét!"  Thập  tứ A ca vô cùng bực bội. Bực bội với đám lang băm trong Thái Y Viện, bực bội với đám đàn bà vô dụng trong hậu viện, và bực bội nhất chính là người anh ruột Lão Tứ này.

 

Cùng là con của Ngạch nương, sao sự đối lập lại lớn đến vậy. Lão Tứ lại có thể ngồi lên được ngôi vị Thái tử.

 

Hoàn Nhan thị đã quen với tính khí hỉ nộ thất thường của vị gia nhà mình. Nàng không sợ. Nàng có Hoằng Minh và Hoằng Khải, mà  Thập tứ A ca lại không thể sinh thêm được nữa, giá trị của hai người con trai nàng đã tăng lên rất nhiều. Chỉ cần nàng không phạm phải sai lầm có tính nguyên tắc, vị trí Đích phúc tấn của nàng vững như bàn thạch. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thư Sách

 

Hơn nữa, mấy ngày nay việc lấy lòng Thái tử phi của nàng tiến triển vô cùng thuận lợi. Thái tử phi đối với nàng thân cận hơn rất nhiều, trong lời nói cũng quan tâm đến Hoằng Minh và Hoằng Khải. Những vị Đích phúc tấn như các nàng, ai mà không phải làm việc theo sự sắp đặt của đàn ông trong nhà. Ngay cả thái độ cũng vậy, không có sự cho phép của chồng, ai dám tự ý làm chủ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

"Phu vinh thê quý" (chồng vinh quang vợ được thơm lây) thì không trông mong được rồi, nhưng "mẫu dĩ tử quý" (mẹ sang quý nhờ con) thì vẫn có thể cầu được.

 

 

 

"Biểu tỷ sắp kết hôn sao? Nhanh vậy, không phải nói mới quen nhau chưa được bao lâu sao?"

 

"Đúng vậy, cũng mới mấy tháng thôi. Nhận được tin mẹ cũng rất bất ngờ. Nhưng dì út con nói Duyệt Duyệt tuổi không còn nhỏ nữa, nếu mấy năm nữa mới sinh con thì sẽ khó hồi phục."

 

"Lý do gì lung tung vậy, kết hôn chỉ là để sinh con thôi à?" Tinh Mộ cạn lời.

 

"Theo lời dì út con nói thì nhà trai có gia tài hàng tỉ đang chờ cháu trai kế thừa, cho nên muốn biểu tỷ con mau chóng gả qua đó, sinh hạ đích trưởng tôn."

 

"Thời đại nào rồi mà còn bày đặt cái trò phong kiến này. Dì út đúng là..." Tinh Mộ nhất thời cũng không biết nên nói thế nào, dù sao cũng là trưởng bối.

 

"Bao nhiêu năm nay rồi, mẹ cũng quen rồi. Khi nào thì con về?"

 

"Hôn lễ là ngày nào ạ?"

 

"Năm ngày nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy ngày kia con về nhé. Con có phải đi tiền mừng không ạ?"

 

"Không cần, con lại chưa kết hôn, vẫn là một nhà với ba mẹ. Con cứ xem mua một món quà cưới cho Duyệt Duyệt là được rồi. Đứa bé đó..." Trong điện thoại truyền ra một tiếng thở dài của mẹ Nam.

 

Tinh Mộ cũng rất muốn thở dài theo. Thực ra cô không muốn tham gia tiệc cưới này lắm, bởi vì với sự hiểu biết của cô về dì út, chắc chắn cô sẽ bị lôi ra so sánh với biểu tỷ một phen. Cô thì không ngại làm nền để tôn biểu tỷ lên một chút, chỉ là sợ khó xử. Cha mẹ cô không phải là người thích khoe khoang, nhưng sự thật một ngày nào đó cũng sẽ bị phát hiện.

 

"Thôi kệ, chuyện nhà người ta mình cũng không quản được. Con chọn một món quà cho chị Duyệt Duyệt là được rồi."

 

Cúp điện thoại, Tinh Mộ rất bất đắc dĩ.

 

"Xin lỗi." Tinh Mộ tỏ ý xin lỗi với nhân viên bán hàng đang chờ ở một bên, "Tôi chọn căn này."

 

Hôm nay Tinh Mộ đến đây để mua nhà. Bởi vì thu nhập của cô tăng lên không ngừng, số lượng khách mà hệ thống cho phép triệu hồi đã lên tới tám người. Tinh Mộ cũng không ngờ "nhà" mình lại được chào đón như vậy. Dù không ra khỏi cửa, cũng có rất nhiều người muốn qua đây, dù chỉ là ở trong nhà xem TV cũng có rất nhiều người bằng lòng.

 

Mỗi người một giờ cô có thể kiếm được 50 vạn. Nếu khách hàng có yêu cầu, cô tự nhiên là nguyện ý làm ăn. Chỉ là căn hộ chung cư của cô diện tích thật sự quá nhỏ. Một mình cô ở thì không vấn đề gì, thêm một người cũng có thể tiếp đãi được. Nhưng tám người thì không thể dùng từ "chật chội" để hình dung nữa rồi.

 

Vì vậy, Tinh Mộ dự định mua một căn biệt thự, chuyên dùng để tiếp đãi "những vị khách đến từ thế giới khác".

 

Căn biệt thự này không phải là nhà mới, nhưng cũng chưa có người ở lâu. Theo lời nhân viên bán hàng, chủ cũ vừa mới trang hoàng xong thì phá sản, nên đành phải rao bán. Tinh Mộ ưng ý căn này vì có thể xách vali vào ở ngay, đồ đạc trong nhà đều là hàng hiệu, phong cách trang hoàng cũng rất hợp gu thẩm mỹ của cô.

 

So với những điều đó, việc vị trí có hơi hẻo lánh hoàn toàn không thành vấn đề, dù sao cô cũng không cần đi làm. Đương nhiên giá cả cũng "rất đẹp". Tinh Mộ trả một lần toàn bộ nên được giảm giá, rẻ hơn được mười mấy vạn.

 

Nhân viên bán hàng nghe Tinh Mộ thật sự muốn mua, nụ cười trên mặt gần như nở hoa, lại nghe cô nói sẽ trả một lần, vui mừng lập tức đảm bảo với Tinh Mộ nhất định sẽ thương lượng được một mức giá thấp nhất cho cô.

 

Cuối cùng khi trả tiền, quả nhiên đã rẻ hơn được mười mấy vạn.

 

Nhà đã có trong tay, các thứ khác như điện, nước, mạng không dây và dịch vụ quản lý đều được chuẩn bị sẵn sàng. Đúng là có tiền mua tiên cũng được.

 

Ngày hôm sau, Tinh Mộ trực tiếp mang theo đồ dùng cá nhân chuyển đến biệt thự.

 

Buổi trưa

 

"Đây là căn nhà mới ngươi mua à? Nhỏ vậy?" Thủy Hoàng bệ hạ đánh giá một vòng, có chút chê bai.

 

"Thế này còn nhỏ sao!" Tinh Mộ cảm thấy đã rất lớn rồi, một mình ở có chút lạnh người. Nhưng nghĩ đến cung điện thời cổ đại, cô đáp: "Đúng là rất nhỏ, nhưng bệ hạ à, con chỉ là một tiểu dân chúng thôi, ngài thử nghĩ xem nhà của bá tánh ngài ở rộng bao nhiêu."

 

Doanh Chính sững lại. Đúng vậy, ngài không thể lấy mình ra so với đối phương được.

 

 

 

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu