CHƯƠNG 1
Phượng Minh đã chết.
Cả cậu ta cũng không nghĩ sinh mệnh của mình lại ngắn ngủi đến thế. Mười chín tuổi, cuộc đời chỉ mới bắt đầu, lẽ ra không nên bị kết thúc.
Nhưng trên đường về nhà, cậu gặp một chiếc xe tải lệch khỏi đường cái, sắp tông vào một đứa bé trai, cậu lao tới ôm đứa bé lại ngay tức khắc, cảm giác trong phút chốc bản thân mình bay lên trời cao, giống như thiên sứ chao liệng trong không trung, hướng mắt nhìn xung quanh thấy mọi người đang xúm lại gần.
Cậu biết, cậu đã chết.
Mà người đã chết thì phải làm gì bây giờ?
Phượng Minh ngỡ ngàng nhìn theo thi thể của chính mình đang được đưa vào nhà xác.
Không ai nhìn thấy cậu, cũng không ai nghe tiếng cậu gọi. Hết thảy như bị đông cứng trong cõi mộng. Đang lúc không biết làm sao, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng nói.
“Ngươi có còn ở đó không?”
Phượng Minh không biết lại có người sống có thể nói chuyện với mình, mà thanh âm nghe ra lại rất nghiêm túc, rõ ràng là đang nói chuyện cùng với Phượng Minh.
~Ta?~
Phượng Minh lại càng hoảng sợ: ~Ngươi đang nói chuyện với ta? Ngươi là ai? Thần? Hay là quỷ?~
Thanh âm phát ra tiếng cười: “Ta không phải thần, cũng không phải quỷ, ta đang đứng ở trước cửa nhà xác đây.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phượng Minh quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông trung niên, tay đang ôm đứa trẻ mà cậu đã cứu khỏi chiếc xe tải.
Người đàn ông mở miệng, tựa như đang nói với không khí: “Ta là một học giả tâm linh, hơn nữa còn có siêu năng lực. Vì muốn cảm ơn ngươi, ta có thể trợ giúp ngươi một lần nữa có được sinh mệnh mới.”
Phượng Minh kinh ngạc nói: ~Thật sự có thể sao?~
“Có thể.” Người đàn ông gật đầu. “Hôm nay lại đúng vào lúc cánh cửa thời không mở ra, ta có thể tìm giúp ngươi trong đó một thân thể vừa mới chết, đương nhiên thân thể này không giống thân thể cũ của ngươi. Thân thể ngươi đã bị tổn thương nghiêm trọng, không thể phục hồi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
~Nói vậy là ta phải đi đến một vùng không-thời gian khác?~
“Đúng vậy, cơ hội này khó có lại được lần nữa. Ngươi vận khí tốt, chẳng những gặp ta, còn gặp đúng thời khắc cánh cửa thời không mở. Nếu không, linh hồn ngươi mất đi cơ thể, chỉ tồn tại được mười hai canh giờ, sau đó sẽ tiêu tán.”
~Ta vận khí tốt? Ta còn tưởng ai chết đi cũng có thể sống lại chứ?~ Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cho dù chết cùng lúc cánh cửa thời không mở, cũng chưa chắc đã gặp được người có năng lực như ta để có thể tìm kiếm một thân thể mới. Nếu không phải vì ngươi đã cứu con của ta, ta cũng sẽ không ra tay giúp ngươi. Ngươi còn có gì lo lắng không?”
~Làm gì còn có chuyện lo lắng?~
“Nếu vậy chúng ta bắt đầu.”
~Đợi chút đã!~
“Còn chuyện gì nữa?”
~Nếu tìm thân thể, ta có thể lựa chọn không?~
“Ngươi muốn chọn lựa như thế nào?”
Phượng Minh nhăn nhó: ~Tất nhiên muốn tìm một gia đình tốt tốt chút, là đại thiếu gia càng tốt, ngàn vạn lần đừng đưa linh hồn ta đến cái xác phụ nữ nào đó. Còn nữa, đẹp trai cao lớn chút, ta không muốn thân người ngắn ngủn đâu!~
Người đàn ông thở dài: “Ta sẽ cố gắng hết sức.”
~Cái gì mà cố gắng hết sức?~
“Mọi việc không thể cưỡng cầu.”
Người đàn ông đột nhiên gấp gáp: “Không xong, cánh cửa thời không đã mở, ta phải bắt đầu ngay…”
Một tia chớp nhá lên trước mắt Phượng Minh, cậu cảm thấy toàn thân mình bị cuốn vào giữa một cơn bão lớn, bị xé tan ra thành từng mảnh nhỏ.
~A! A !A! Aaaaaaaaaa~~~!!!~ Phượng Minh thét lên, trước mắt chỉ còn những vòng xoáy cuộn vào nhau.
~*~
Tây Lôi Quốc, vương cung.
Tại thái tử điện hào hoa, tất cả nội thị lẫn cung nữ sắc mặt đều tái nhợt.
Thái tử đã xảy ra chuyện. Một đám thái y tiến đến, gương mặt nhăn nhó xấu xí đủ để hù chết người ta.
Cánh tay tất thảy đều buông thõng, run lẩy bẩy. Thái tử đã chết, tất cả người hầu sẽ buộc phải bồi táng.
“Thái tử điện hạ! Thái tử điện hạ!” Tiếng gào khóc (do kinh sợ) truyền ra từ trong điện.
Trái tim tất cả mọi người phút chốc ngưng đập.
“Nhanh lên! Phái người báo cho nhiếp chính vương, thái tử điện hạ… thái tử điện hạ đã…”
Lão thái y khẩn trương đến nỗi hàm răng gõ lập cập, phái kẻ khác nhanh chóng báo tin. Lời còn chưa dứt, tiếng khóc đã chấn thiên. Bồi táng, mọi người ở đây phải cùng bồi táng. Đã có mấy cung nữ ngã lăn ra đất ngất đi.
Ngay trong lúc ấy, đột nhiên trong điện truyền đến một tiếng kêu kinh sợ.
“Thái tử… Thái tử đã tỉnh rồi! Thái y! Thái y!”
Trước cửa điện, vị thái y sắc mặt biến đổi không ngừng vì sợ nhiếp chính vương vấn tội, mặc dù biết khả năng hoang đường này không thể xảy ra, cũng khấp khởi gấp gáp bước vào. Trước mặt, trước cửa điện, tất cả nội thị cung nữ đều ôm hy vọng, cúi đầu, quỳ xuống.
Chỉ chốc lát, một nội thị thân cận hoa chân múa tay lao như bay ra ngoài, kêu lớn lên:
“Thái tử tỉnh rồi! Thái tử tỉnh rồi!”
Sự an tĩnh đi qua, nhường cho tiếng hoan hô điên cuồng chấn thiên động địa.
Thái tử không chết, thái tử đã tỉnh lại.
Phượng Minh cố gắng kềm chế cơn đau đầu mãnh liệt của mình, khẽ mở mắt ra.
“Thái tử? Thái tử điện hạ?”
Chung quanh cất lên tiếng gọi của rất nhiều người, người đầu tiên lọt vào mắt, lại là một lão nhân tóc bạc phơ phơ.
Ta đã tới chỗ nào vậy…?
Con ngươi khẽ nhúc nhích, chuyển đến tiểu cô nương xinh đẹp đang đứng phía sau lão nhân.
Phục sức giống như thời cổ đại?
Phượng Minh cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra, cất lời hỏi: “…Đây là đâu vậy?”
Những người chung quanh kinh ngạc, xoay lại nhìn nhau.
“Thái tử điện hạ?”
Lão nhân cẩn thận nhẹ giọng hỏi: “Người vừa hỏi điều gì ạ?”
Phượng Minh đảo mắt lơ mơ nhìn. Không sai, cậu ta đã nhập vào thân thể một người khác, đúng như người trung niên kia đã nói, đây chắc là cơ thể của một người vừa mới chết …
Tất nhiên chuyện này không thể nói thẳng ra, nếu không sẽ bị xem là người điên mất.
“Ta nói…”
Phượng Minh chậm rãi quay đầu, nhìn xem bốn phía: “Ta là thái tử hả? Thái tử của nước nào?”
Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh? Triều nào cũng tốt, thái tử so với bình dân chẳng phải sung sướng hơn nhiều sao?
“Tây Lôi Quốc ạ.”
Tây Lôi? Là chỗ nào vậy?
Phượng Minh cau mày, gật đầu giả như đã được giải thích rõ ràng: “À, Tây Lôi. Ta biết rồi.”
Nhắm mắt lại một chút, mở ra thì phát hiện mọi người đã kéo nhau đến tụ tập trước giường, nhìn mình chằm chằm như nhìn động vật quý hiếm, cậu cảm thấy bực mình, quạu quọ gắt:
“Ta muốn nghỉ ngơi, các ngươi đi đi, đi đi.”
“Tuân lệnh thái tử điện hạ…”
Mọi người lúc này mới vâng vâng, dạ dạ lui ra ngoài, chỉ còn lại hai ba cung nữ y phục xuất chúng ở lại chăm sóc.
Phượng Minh mới vừa vượt qua cửa thời không, cả người đau đớn khó chịu, bảo mọi người lui ra, rốt cục cũng không ngủ được. Đảo người lăn trái lăn phải, lại mở mắt ra, nhìn tiểu cung nữ đang đứng trước giường, hỏi: “Ngươi tên gì?” Suy nghĩ một chút, cậu vội vàng giải thích thêm, “ta mới ngủ dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ.”
Tiểu cung nữ cười đáp: “Cho dù không ngủ, thái tử cũng không nhớ nô tì tên gọi là gì. Tên nô tì là Thu Lam.”
“Không ngủ cũng không biết? Tại sao vậy?”
Thu Lam nhỏ nhẹ đáp: “Thái tử không thích nói chuyện, nô tì ở đây hầu hạ đã hai năm, cũng không nghe thấy người hỏi tên người khác.”
Thì ra là vậy. Phượng Minh thả lỏng người, nếu nói như vậy, cậu không nhận ra người khác cũng là chuyện đương nhiên, bây giờ không phải là lúc để lộ chân tướng.
Nhưng mà, đương kim thái tử trầm lặng như thế này cũng không phải chuyện tốt. Trong sách lịch sử cũng có nói, đại đa số các thái tử hướng nội đều khiến cho quốc gia xui xẻo dẫn đến mất nước.
“Ta không thích nói chuyện à?” Phượng Minh cười cười, “ta bệnh nặng quá, có lẽ sau này thích nói nhiều không chừng…”
Thu Lam kinh ngạc nhìn cậu.
“Ngươi làm sao vậy?” Phượng Minh thấy không ổn, hỏi một cách thiếu tự nhiên.
“Thái tử, ngài không bị bệnh nặng. Ngài bị té xuống sông, khi mang ngài lên chúng thần đều rất sợ hãi. Thái y đã bảo không còn cứu được nữa.”
“Té xuống sông?”
Phượng Minh gượng gạo cười khẽ: “Đúng vậy, đúng vậy, ta thấy khí trời tốt, muốn đi ra bờ sông dạo mát, kết quả không cẩn thận bị té xuống sông, may mắn các ngươi phát hiện kịp.”
Thu Lam cẩn thận đánh giá Phượng Minh, đôi con ngươi trong như thủy ngân linh hoạt lưu chuyển, khiến Phượng Minh cảm thấy không được thoải mái.
“Ngươi làm sao vậy?”
“Thái tử, hôm nay người thật kỳ quặc!”
Như thế nào mới không kỳ quặc? Phượng Minh trong lòng ai thán. Ta cũng đâu hề nghĩ khi không chạy đến đây lại trở thành thái tử các người. Ai bảo gã thái tử đó đoản mệnh giống như ta? Một mình lọt qua cánh cửa thời không, đến cả cơ bản thường thức cũng không biết, lại đâm đầu vào giả mạo thân phận của một thái tử cao quý…
Ai da…
Phượng Minh nằm trên giường than vắn thở dài, dù sao trở thành một thái tử so với cái tuổi mười chín đã chết sớm vẫn tốt hơn, rốt cuộc miễn cưỡng lấy lại tinh thần.
“Thu Lam, ta muốn uống nước.” Phượng Minh bộ dạng uể oải ngồi dậy, xương khớp toàn thân lập cập gõ vào nhau đau nhức không ngừng.
Không phải Phượng Minh bây giờ muốn bắt đầu ra dáng thái tử, bất quá chỉ là cậu đối với triều đại quốc gia này mọi thứ đều không hiểu rõ, cũng chẳng biết mấy người ở đây dùng cái gì để uống nước, chỉ sợ ngay lập tức bị người khác cho là đồ điên.
Thu Lam duyên dáng đi đến, trong tay cầm một cái bình bạc, rót một chén nước đưa đến tay Phượng Minh. Cậu nhìn kỹ động tác và đồ dùng nàng sử dụng, thở dài một hơi, dù sao cũng giống trong tưởng tượng của cậu tám chín phần rồi. Từ đó suy ra, cách đối đãi của triều đại này so với Đường triều cũng không sai biệt lắm.
Cổ họng rát bỏng, Phượng Minh tiếp nhận cái chén trong tay Thu Lam, uống một hơi cạn sạch.
Lập tức một luồng nhiệt lưu cay xè từ chóp mũi xộc xuống cuống họng, không ngừng đốt thẳng đến tận dạ dày, Phượng Minh lập tức ôm ngực liều mạng ói cái thứ vừa uống ra, nước mắt nước mũi hùa nhau tuôn rơi lã chã.
Cái quái gì vậy? Đừng nói cho ta biết đây là đồ uống thường nhật của Tây Lôi Quốc à…
“Khặc… Khặc… Khặc…”
Chật vật ngẩng đầu lên, tức giận nhìn Thu Lam. Tiểu nha đầu này, ngươi dám trêu chọc thái tử à?! Mặc dù Phượng Minh là thái tử giả mạo, cũng không đáng bị đối xử như thế này. Hết sức vất vả kềm chế cơn ho lại, cậu mở miệng hỏi: “Đây… đây là cái gì vậy?”
Thu Lam vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phượng Minh: “Đây là rượu ạ.”
Rượu? Phượng Minh nhìn cái bình bạc trên tay nàng. Cậu mới mười chín, còn chưa đủ tuổi để uống rượu một cách hợp pháp.
Phượng Minh lắc đầu, quyết định khoan hồng độ lượng tha thứ cho sự sơ xuất của nàng: “Ta muốn uống nước, ngươi mang rượu đến để làm gì?” Cậu đã cố hết khả năng dùng giọng điệu thật nhẹ nhàng. Không biết quốc gia này có giống lịch sử của các quốc gia khác hay không, đều nhất nhất tuân theo lời vương thất đã ban ra, nếu Phượng Minh nóng nảy quá, nói không chừng sẽ khiến tiểu nha đầu trước mặt sợ đến nỗi lập tức té xỉu.
Dám chọc giận thái tử à…?
Thu Lam ngây thơ xách bình rượu, nghiêng đầu lộ vẻ hoài nghi: “Nhưng thái tử từ trước tới giờ đều không uống nước, nên trong thái tử điện chỉ chuẩn bị rượu thôi ạ.”
“Hả?” Phượng Minh đảo lộn tròng mắt. Cho đến giờ chỉ uống rượu, không uống nước. Chẳng lẽ thái tử này là ma men à? Nói không chừng chuyện hắn lọt sông chính là do say rượu mà ra…
“Ờ… bác sĩ nói, không phải không phải, đại phu nói uống rượu khiến cho thân thể bất hảo, từ hôm nay bắt đầu, ta sẽ cai rượu.” Phượng Minh hướng thẳng đến Thu Lam nói: “Sau này ta kêu khát, ngươi mang nước tới là được rồi.”
“Cai rượu?” Thu Lam nhìn tới nhìn lui đánh giá Phượng Minh, tựa như đang thấy quỷ, sau đó cong môi hành lễ: “Vâng, nô tì đã hiểu.”
~*~
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.