CHƯƠNG 12
Ngày hôm sau mặt trời vừa mọc, Phượng Minh đã mở mắt ra rồi.
Chốc lát sau, nhớ lại chuyện đêm qua, không khỏi mặt đỏ đến mang tai. Cậu suy nghĩ thật lâu, cho rằng tốt xấu gì thì con dâu cũng phải đi gặp cha chồng, cắn răng xoay người, đối mặt Dung vương.
Vừa xoay người lại, lập tức kinh ngạc, phát hiện Dung vương đã không còn bên cạnh mình nữa, tối qua rõ ràng hắn ôm cậu ngủ kia mà.
Lập tức một sự chán nản khó tả chợt dâng lên trong lòng.
Phượng Minh từ trên giường ngồi dậy, ngơ ngác nhìn chỗ Dung vương đã nằm ngủ vào tối hôm qua. Chăn vẫn còn ấm áp, mơ hồ lưu lại hình dạng của người đã từng nằm ở đây.
Chẳng lẽ mới sáng sớm hắn đã vội vã rời đi?
Thu Lam đứng đợi ở bên ngoài từ sớm, thấy Phượng Minh đã tỉnh, liền tiến đến giúp Phượng Minh thay quần áo.
“Thu Lam…”
“Thái tử điện hạ, có chuyện gì cần sai bảo?”
Phượng Minh cúi đầu ngẫm nghĩ, xong lại lắc đầu nói: “Không có gì.”
Chẳng lẽ da mặt Dung vương còn mỏng hơn ta? Vì quá xấu hổ không dám gặp ta nên mới sáng sớm đã bỏ chạy? Tưởng tượng bộ dáng Dung vương che mặt chật vật mà chạy, bao tử bắt đầu kêu réo.
Phượng Minh vừa suy nghĩ vớ vẩn, vừa ăn điểm tâm.
Mấy ngày trước, mới sáng sớm Dung vương đã đến đây, mang theo rất nhiều chuyện mới mẻ kể cho Phượng Minh giải sầu. Những lúc hắn ở bên cạnh, Phượng Minh cảm thấy hắn rất phiền toái, mà khi không có hắn thì cậu lại hết sức nhớ nhung.
Đợi cả một canh giờ, Phượng Minh không nhịn được đứng lên, định chạy ra ngoài cửa thái tử điện như thường ngày vẫn làm. Mặc dù mỗi lần đều sẽ bị thị vệ thủ vệ ngoài cửa bắt trở về, bất quá cũng xem như rèn luyện thân thể cho tốt vậy.
Quả nhiên, vừa muốn ra ngoài, Phượng Minh ngay lập tức bị người bắt quay trở về.
Nhưng lần này bắt cậu không phải là thị vệ, mà lại chính là Dung vương.
“Sao vậy? Mới sáng sớm đã chịu không nổi rồi à?” Dung vương buông áo Phượng Minh ra, kéo cậu ngồi bên cạnh bàn, nói với Thu Lam: “Mang một ít điểm tâm lên đây.”
Phượng Minh nhìn Dung vương hoàn toàn không có biểu hiện gì do hậu quả ngày hôm qua mang lại, an tâm một chút.
“Ngươi chưa ăn điểm tâm à?” TruyenLau.com
Dung vương cầm lấy đôi đũa, gắp lên một miếng điểm tâm do cung nội làm, cho vào miệng nhai từ tốn, gật đầu với Phượng Minh.
Phượng Minh lại hỏi: “Mới sáng sớm ngươi chạy đi đâu vậy?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dung vương bỗng nhiên mỉm miệng cười, mắt nhìn chằm chằm vào Phượng Minh. Phượng Minh nhất thời đỏ mặt, chột dạ tức giận nói: “Đừng tưởng ta quan tâm đến ngươi.”
“Ngươi sao lại dễ dàng đỏ mặt đến như vậy?” Dung vương ra hiệu cho tả hữu thối lui, đưa tay định ôm lấy eo Phượng Minh kéo đến gần: “Lại đây.”
“Làm gì?” Website TruyenLau.com
“Ngồi lên đùi ta.”
“Quên đi! Ta không phải gái bao.”
Dung vương hỏi: “Gái bao là ai?”
Phượng Minh làm mặt quỷ xoay lại nhìn hắn, thè lưỡi ra nói: “Dù sao ngươi cũng không có phúc được gặp, bọn họ đều là thiên tiên mỹ nữ.” Cậu giật mình lắc người tránh khỏi cánh tay của Dung vương, nhích ra ngồi xa xa.
Dung vương nhìn Phượng Minh, buông đũa, ung dung cho tay vào trong lòng ngực, lấy ra thủ quyên của ngày hôm qua.
Phượng Minh vừa nhìn thấy, nhất thời nhảy dựng lên: “Là của ta, nhanh nhanh trả lại cho ta. Chúng ta đã có ước định rồi.”
Dung vương tặng cậu một nụ cười vô lại, nói: “Đặc cọc chỉ có thể đưa phân nửa, chờ khi ngươi giúp ta trở thành bá chủ thiên hạ, ta sẽ trả một nửa còn lại cho ngươi.” Tiện tay thu thủ quyên quay trở về.
“Ngươi luôn luôn mang theo thứ dơ bẩn này bên người sao?” Phượng Minh đưa tay nắm lấy mũi mình.
Cậu đang làm mặt quỷ, nhất thời không phòng bị, bị Dung vương bất thình lình chụp lấy cổ tay, kéo cậu ngã vào trong lòng ngực.
“Phượng Minh, ngươi rất quyến rũ…”
“Này! Không được vô lễ với thái tử!”
Dung vương hôn một cái xem như đã hoàn được vốn, quyến luyến không chịu buông ra, nghiêm mặt hỏi: “Phượng Minh, bản thân ngươi thật sự là thái tử?”
Vấn đề này cho tới bây giờ Phượng Minh vẫn kiên trì giữ vững lập trường.
Cậu lập tức gật đầu.
“Không cần phải gạt ta, ngươi cho dù không phải là thái tử thật sự, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi thật tốt.”
“Ta không có lừa ngươi, ta từ đầu tới chân, chính là thái tử thật sự.”
Dung vương bình tĩnh nhìn Phượng Minh trong phút chốc, nói: “Quan sát cách nói chuyện và làm việc của ngươi, so với thái tử thật sự hoàn toàn tạo nên hai bộ dáng khác biệt.” Hắn đột nhiên nghiêm túc, trầm giọng hỏi: “Phượng Minh, ngươi thành thật nói cho ta biết, có phải ngươi biết thuật di hồn?”
Lời này vừa ra khỏi miệng, đã khiến Phượng Minh đang vui vẻ ngay lập tức hồn phi phách tán.
Cậu cứ tưởng chuyện mình gặp phải, tại thờì không lạc hậu này không ai có thể biết được, hoàn toàn không nghĩ tại Tây Lôi, từ sớm đã có những kiến giải về di hồn.
Mà tình huống của cậu, quả thật chỉ có thể dùng hai chữ “di hồn” để giải thích.
Dung vương nhìn phản ứng của Phượng Minh, đã đoán ra được ba phần, thở dài nói: “Thì ra sự thật là như vậy.”
“Chuyện này nếu muốn nói ra thật sự rất dài, còn dài hơn cả con sông dài nhất của Tây Lôi nữa.” Phượng Minh không biết con sông dài nhất của Tây Lôi là con sông nào, nhưng cậu cực kỳ không muốn Dung vương nghĩ rằng cậu lừa gạt hắn, chỉ còn cách tìm lời biện bạch cho mình.
Dung vương cắt ngang giải thích của cậu, lại hỏi: “Phượng Minh, còn có ai khác biết chuyện di hồn của ngươi không?”
Phượng minh thấy hắn vẻ mặt khẩn trương, không khỏi dâng lên sợ hãi, liều mạng lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ta vẫn nói ta chính là thái tử thật sự.”
“Ngươi có biết, di hồn tại Tây Lôi có ý nghĩa như thế nào không?”
Phượng Minh sắc mặt trắng bệch, buồn rầu thật lâu mới nói: “Dung Điềm, ngươi đừng hù dọa ta, ngươi lại muốn mang ta ra ngoài thiêu chết.”
“Tại Tây Lôi từ xưa, đã có thuyết nói đến thuật di hồn. Hồn phách sau khi chết đi, nếu được ngoại lực trợ giúp có thể thuận lợi nhập vào cơ thể người sống, hại chết người đó, sau đó chiếm cứ thân thể, tiếp tục sống sót. Hơn nữa, hồn phách này nếu muốn tiếp tục tồn tại, mỗi ngày đều phải cắn nuốt một sinh mạng mới. Tại Tây Lôi, nếu có người bị nghi ngờ di hồn pháp thuật, lập tức sẽ bị trói ở quảng trường, cắt từng miếng từng miếng thịt, sau đó mang nội tạng băm nát ra, mới có thể áp chế nó không tiếp tục chiếm cứ thân thể người còn sống.”
Việc này nếu so với việc lăng trì của Ngụy Trung Hiền còn kinh khủng hơn nữa.
Phượng Minh sắc mặt liên tục thay đổi, nắm ống tay áo Dung vương kéo kéo, nói: “Này, ta không có hại chết thái tử, cũng không có hại người, ngươi không được nghi oan cho ta.”
“Được rồi, ta không nghi oan cho ngươi.” Dung vương cúi đầu, nhìn Phượng Minh bị hù dọa đến sợ hãi, con ngươi lúc nào cũng láo liên giờ không còn linh hoạt đứng yên tại chỗ, không nhịn được mỉm cười nhè nhẹ, trấn an: “Không cần phải sợ, không ai biết chuyện của ngươi là tốt rồi. Ta tin ngươi không phải ác quỷ, nếu không, người bị hại chết đầu tiên chắc chắn chính là ta.”
“Biết là tốt rồi. Dung Điềm, ngươi đừng hù dọa ta nữa, nhanh nói cho ta biết ngươi vì sao lại nghĩ đến thuật di hồn? Hơn nữa, ngươi định đối phó với ta như thế nào đây?” Phượng Minh nghi ngờ hỏi: “Ngươi sẽ không kéo ta ra ngoài xử tử chứ hả?”
“Sáng nay ta đi luyện võ, vô tình bước vào phòng của nội thị, phát hiện bên trong có rất nhiều vật phẩm dùng để tế điện. Sinh nghi, ta phái người gọi tất cả nội thị trú trong phòng đó lại. Hỏi một lúc, mới biết được bọn chúng nghĩ rằng gần đây thái tử điện hạ rất quỷ dị, nhớ đến việc có nghe qua về thuật di hồn, bọn chúng âm thầm bố trí vật phẩm tế điện, cầu mong được bình an.”
Dung vương hời hợt kể lại, kỳ thật bên trong đã dùng không ít cực hình mới có thể cung khai ra khỏi miệng những chuyện này.
Phượng Minh ngây ngô hỏi: “Ta cứ tưởng mình che dấu rất khá, bọn họ làm sao phát giác ra?”
“Nơi đây là vương cung, có biết bao nhiêu người quan sát nhất cử nhất động của ngươi, hoài nghi thì có gì kỳ lạ? Việc bây giờ phải làm, chính là nhanh chóng phong bế chuyện này lại, ta đã mang tất cả những kẻ dám nghi ngờ đem ra xử tử rồi.”
“Cái gì?” Phượng Minh thất thanh kêu lên.
Cậu chỉ nghĩ làm thái tử vốn rất thú vị, không nghĩ rằng chỉ cần một chuyện hết sức đơn giản lại có thể dễ dàng đoạt được mạng của người ta.
“Tại sao?” Phượng Minh không thể tin hỏi Dung vương: “Bọn họ bất quá chỉ là sợ hãi mà thôi, ngươi tại sao lại mang bọn họ ra giết hết?”
“Phượng Minh, ngươi rất đơn giản, hơn nữa cũng không chịu chú ý đến thân phận của mình.” Dung vương đưa Phượng Minh về lại chổ ngồi của mình, trầm giọng nói: “Ngươi là thái tử Tây Lôi, đừng nói đến chuyện ngoại quốc phân tranh, cho dù ngay tại bổn quốc, cũng có không ít kẻ muốn đưa ngươi vào chỗ chết. Chỉ cần ngươi làm hay nói sai một chuyện, nếu bị bọn chúng biết được, bọn chúng sẽ không bỏ qua cơ hội mang ngươi đi xử tử. Bọn chúng bất quá chỉ cần một cái cớ, mà ngươi lại mang cho không bọn chúng một cái cớ rất thú vị.”
Vốn vương cung lúc đầu cảnh tượng sáng lạn, tràn ngập hương hoa và tiếng chim ca, nhưng sau khi nghe Dung vương nói, lập tức biến thành bẫy rập khắp nơi, tiểu nhân khắp chốn, bất cứ lúc nào cũng có thể xuống địa ngục diện kiến Diêm Vương.
Phượng Minh không khỏi rùng mình.
“Nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì? Hại Tây Lôi thái tử, là có thể lung lay quốc thể của Tây Lôi, thay đổi tình thế thiên hạ. Vương cung chính là nơi kinh khủng đáng sợ đến như vậy. Ngươi đã di hồn vào thân thể thái tử, bây giờ chỉ còn nước tiếp nhận chuyện này. Cho dù bây giờ ngồi ngay chỗ này chính là thái tử thật sự, di hồn bất quá chỉ là lời đồn, ngươi nghĩ bọn chúng sẽ bỏ qua cho hắn sao? Ta ngày hôm qua nghỉ lại tại thái tử điện, chính là vì muốn cảnh cáo tất cả mọi người, thân phận của ngươi đã được ta chấp nhận, bất luận kẻ nào dám nghi ngờ thân phận của ngươi, cũng chính là dám khiêu khích ta.”
Phượng Minh cười khổ nói: “Dung Điềm, ta càng ngày càng hồ đồ, tới cùng chuyện gì sẽ tiếp theo sau chuyện gì đây?”
Dung vương nựng mặt cậu, cười nói: “ Cho dù ở đây học hỏi, ngươi học mười năm cũng không xong. Ngươi chỉ cần nhớ rõ, bất cứ nơi nào cũng phải cẩn thận, sau này không được tùy tiện hành sự là được rồi.”
“Dung Điềm, chẳng lẽ ngươi không sợ hãi, ta chính là quỷ…”
Dung vương ha ha cười to, rất hào hứng nói: “Cả đời ta, chuyện thú vị nhất, chính là đã được gặp gỡ tên tiểu quỷ nhà ngươi.” Hắn nhẹ giọng, than thở: “Nhưng vẫn có chuyện khiến cho ta rất lo lắng.”
Phượng Minh lại bắt đầu căng thẳng: “Đó là chuyện gì?”
“Thân thể này là của thái tử thật sự, chuyện tồi tệ nhất chính là không thể thừa nhận nam nam h**n **, hậu đình rất hẹp, rất dễ thụ thương. Nếu thân thể ngươi là của thái tử thật sự, ta làm sao mà vui được đây?”
Phượng Minh ngây người, há rộng miệng ra nhìn Dung vương. Rất lâu sau, đột ngột rống to lên: “Dung Điềm, ngươi nói ngươi sẽ đối với bổn thái tử thế nào hả? Ngươi cút đi cho ta!”
Kết quả khỏi tưởng tượng cũng biết, Dung vương đương nhiên không có cút xéo khỏi thái tử điện rồi.
Phượng Minh sau khi bị Dung vương hù dọa, ngoan ngoãn cầm bút lông, bắt đầu bắt chước chữ viết của thái tử thật sự.
Cậu biết nếu có người nhìn ra cậu là kẻ giả mạo, lập tức sẽ gặp họa sát thân, không còn dám làm trái ý Dung vương nữa, mà bắt đầu thành thật học tập tất cả những điều mà một thái tử phải học.
Hai tháng liên tục, Dung vương đều không muốn Phượng Minh tham gia nghị sự, từ chối tất cả lời thỉnh cầu muốn nghe những lý luận kinh người, giúp Phượng Minh hảo hảo học tập.
Đối với Phượng Minh mà nói, hai tháng qua khổ đến nỗi không nói thành lời, nhưng tri thức cơ bản về Tây Lôi và các quốc gia khác cũng biết được không ít, kể cả chữ viết cũng đủ để khoe khoang trước mặt bất cứ ai rồi, viết cũng đã ra hình ra dạng.
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.