Sau khi hiệp nghị được định ra, đãi ngộ của Phượng Minh tựa hồ đã nhảy từ tù nhân lên thẳng khách quý trong nháy mắt. Nhưng thực ra mọi thứ trên cơ bản cũng chẳng thay đổi gì mấy, ở thì vẫn cứ là phòng ấy, ăn thì vẫn cứ là món ấy.
Nói cho cùng, sau khi nắm được chóp rồi, thì làm gì có chuyện Lộc Đan ngược đãi cậu.
Nhưng mỗi ngày Lộc Đan lại đến, lại thân thiết hỏi han. Phượng Minh thừa hiểu Lộc Đan chỉ hy vọng mình nhanh nhanh chóng chóng truyền thụ binh pháp cho y đi, nên lại càng có ý xấu cù nhây cù nhưa, nói: “Xin chớ trách Phượng Minh không tin được quốc sư. Chuyện dùng binh pháp để đổi lấy bình an của Phượng Minh, vẫn nên để đến lúc gặp được Đông Phàm vương hẵng hay. Dù sao Phượng Minh cũng đang như cá nằm trên thớt, xử trí thế nào đều ở một tay quốc sư, mà hiện tại, cũng chỉ có mình quốc sư mới có thể đổi ý.”
Lộc Đan cũng không phải tay mơ, đối với cách chơi xấu của Phượng Minh, vẫn rất bình thản mà nhẹ nhàng cười: “Minh vương nói phải, gặp Đại vương rồi hẵng nói tiếp.”
Chẳng dễ dàng gì y mới lừa được Phượng Minh truyền thụ binh pháp, hơn nữa toàn bộ kế hoạch cũng đã thành công được hơn nửa, đương nhiên không muốn trở mặt với Phượng Minh, đành phải lệnh cho đoàn thuyền tăng tốc.
Phượng Minh ở lại trên thuyền vẫn vì lý do an toàn mà bị hạn chế không được tự do đi lại như cũ. Khi không có Lộc Đan ở cạnh, cậu thường tựa người vào cửa sổ, lặng lẽ nhìn cảnh sắc lướt qua hai bên bờ sông.
Trời đã bắt đầu vào đông, càng xuôi về phương Bắc, cảnh vật càng thêm tiêu điều xơ xác. Những cơn gió mang theo hơi lạnh thổi thốc qua, đủ khiến người ta lạnh run lẩy bẩy.
May mắn thay những thị nữ tuỳ thân Lộc Đan phái tới hầu hạ Phượng Minh cũng chịu khó, thi thoảng lại đảo qua coi chừng đám ấm lô, nên Phượng Minh không đến mức bị lạnh.
Cửa phòng khẽ khàng bật mở, lại có người cầm thêm củi tiến vào. Phượng Minh lặng lẽ ngồi nhìn nàng châm lửa, đột nhiên nói: “Màu da của ngươi, không trắng giống người Đông Phàm thì phải.”
TruyenLau
Thị tì tuỳ thân tuy lanh lợi, nhưng lại không ưa chuyện trò, thậm chí lúc nào cũng tỏ vẻ nhút nhát, khiến Phượng Minh hay liên tưởng đến Thái Thanh. Nghe Phượng Minh nói vậy, thị tì kia chợt cúi đầu nhỏ nhẹ nói: “Hồi bẩm Minh vương, nô tì lớn lên ở Đông Phàm. Nhưng nô tì không phải người Đông Phàm, mà là người Đồng Quốc.”
“Đồng Quốc?” Phượng Minh nghĩ ngợi: “Đó không phải láng giềng của Tây Lôi sao? Ngươi chỉ là một cô gái, sao lại xa nhà vạn dặm tới Đông Phàm?”
“Sao có chuyện nguyện ý được ạ? Nô tì bị kẻ xấu lừa bán tới Đông Phàm. Những kẻ buôn người xấu xa đó tìm đến tận cửa, lừa con gái để bán đi những nơi rất xa. Cha mẹ nô tì chỉ sợ đã nghĩ nô tì chết mất xác rồi.” Người thị tì đưa tay chấm chấm nước mắt, đoạn thu dọn những chiếc lô: “Ấm lô đã chuẩn bị xong, nếu Minh vương vẫn thấy lạnh, cứ gọi nô tì vào châm thêm lửa.”
Nàng rời khỏi phòng, nhưng chưa đến một lát sau đã quay lại, trên tay bưng một chiếc khay nhỏ, trong có để một bầu rượu cùng một cái chén con, sắc mặt ửng đỏ: “Đây là loại rượu đặc sản của Đông Phàm, là loại quốc sư thích uống nhất. Nô tì có rót một chút đem đến đây, Minh vương nếu thích hãy nhấp một ly, có thể chống lạnh. Nhưng nếu người không muốn, thì để nô tì đem đi vậy.”
Phượng Minh gật đầu: “Ta biết, ngươi cứ để lại đi.”
TruyenLau
Người thị tỳ đặt xuống bàn, liền xoay người đi ra.
Thuận tay rót một chén, hương vị quả nhiên không tồi. Có chút thanh ngọt, không cay nồng như những loại rượu khác, xuống đến cổ họng, còn ấm dịu khiến người ta nhất thời sinh buồn ngủ.
Dù sao cũng nhàn rỗi, Phượng Minh bất tri bất giác uống liền ba bốn chén, chợt phát hiện cảnh vật trước mắt bắt đầu nhảy nhót loạn lên. Hỏng bét, loại rượu này tuy ngọt, nhưng nồng độ lại rất mạnh. Loạng choạng đứng lên, mới không để ý một chút, đã suýt nữa ngã sấp xuống.
Phía sau lưng chợt có tiếng kinh hô của Lộc Đan: “Minh vương cẩn thận!”
Phượng Minh say mềm đã ngã thẳng vào lòng tuyệt thế mỹ nhân. Khuôn mặt tuấn mỹ nhiễm thượng một màu đỏ hây hây đáng yêu động lòng người, Phượng Minh cười ngô nghê ngóc đầu khỏi ngực Lộc Đan, ú ớ: “Thì ra là quốc sư. Ta nếm thử một ít mỹ tửu của Đông Phàm, quả nhiên danh bất hư truyền.” Website TruyenLau.com
Lộc Đan không ngờ tửu lượng của Phượng Minh lại kém cỏi đến thế, đành dở khóc dở cười nói: “Nếu Minh vương không thể uống thì hãy uống ít đi. Rượu này ngấm rất lâu, người thường không thể uống nhiều được.”
Mắt Phượng Minh bắt đầu long lanh, bộ dạng hết sức kh*** g**: “Loại rượu này thật giống quốc sư, Phượng Minh không thể ngừng uống. Vào miệng ngọt thơm, sau mới biết lợi hại, thú vị thú vị.” Cậu lắc đầu, loạng quạng đứng lên, phả hơi thở ngọt đẫm hương rượu vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của Lộc Đan, còn thình lình cắn lấy tai y, nói trong mơ hồ: “Quốc sư thật là quốc sắc thiên hương, ngươi có biết cố sự nhất tiếu khuynh thành không? Đó là mỹ nhân kế trong binh pháp Tôn Tử, chỉ có những mỹ nhân như quốc sư mới có thể thực hiện.” Lảo đảo một cái, cư nhiên ngã sấp xuống sàn, bất tỉnh nhân sự.
Hôm sau khi tỉnh lại, Phượng Minh kêu la ỏm tỏi suốt cả một buổi sáng. Đáng tiếc bên cạnh đã chẳng có Dung Điềm yêu thương thì chớ, lại còn không có đám thị nữ Thu Lam ở cạnh giúp đỡ, chỉ có một cái thị tì, hối hối hả hả tới bưng nước ấm tới đắp trán cho cậu một lúc, rồi lại ngồi vân vê khăn tay lo suông.
Dọc đường đi, không biết bao nhiêu lần Phượng Minh hy vọng mình tỉnh lại sẽ nghe được những tiếng truy sát vang lên đầy trời, rồi Tây Lôi quân sẽ như thần quân ập tới. Nhưng, chuyện thực lại không như nguyện, chuyến hành trình vẫn xuôi chèo mát mái.
Đã hai ba ngày trời Lộc Đan không hề xuất hiện, không hiểu có phải có chuyện gì xảy ra nên tạm thời rời đi không, nhưng Phượng Minh có dò hỏi mấy lân, cũng chỉ nhận được câu trả lời, quốc sư đang rất bận bịu.
Lại thêm mấy ngày trôi qua, chợt một hôm có người vào báo: “Minh vương, chúng ta phải xuống thuyền.”
Phượng Minh ngạc nhiên hỏi lại: “Đã đến Đông Phàm rồi?”
“Đâu có nhanh vậy?” Thị tòng nói: “Quốc sư nói chúng ta sẽ không ngồi thuyền nữa.”
Nửa canh giờ sau, quả nhiên nghe thấy tiếng thuyền cập bờ. Vài tên thị vệ cao lớn đi tới, cung kính mời Phượng Minh xuống thuyền. Phượng Minh đi giữa vòng kềm kẹp của chúng xuống tới bờ sông.
Trên bờ đã sớm chuẩn bị sẵn một cỗ xe ngựa hoa lệ, Phượng Minh vừa lên xe, liền phát hiện Lộc Đan đang ngồi tựa cửa sổ trầm tư. Nghe động, y liền quay sang mỉm cười với cậu: “Vừa xuống thuyền lại phải ngồi bó gối trong xe ngựa, hẳn Minh vương sẽ cảm thấy không quen lắm đâu.” Trong chớp mắt đôi song phong tình mâu lay động, quả nhiên đẹp đến không gì bì kịp.
Phượng Minh lẳng lặng ngồi xuống một góc. Mã xa chậm rãi chuyển động, tiếng lọc cọc đơn điệu của trục xe bắt đầu vang lên.
“Có một chuyện, không biết Minh vương có chịu nói cho ta không?” Lộc Đan nhìn như thể chỉ vô tình vuột miệng: “Không biết mỹ nhân kế, xuất phát từ đâu?”
“Binh pháp Tôn Tử.” Phượng Minh cũng như thể đang thuận miệng.
“Vậy không biết… soạn giả ấy là ai?”
Phượng Minh trầm ngâm trong tích tắc, lộ vẻ đăm chiêu, thở dài nặng nề: “Người là sư phụ dạy binh pháp của ta. Người cả một đời ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng chỉ viết ra bản kỳ thư tuyệt thế, trong đó có một quyển gọi là binh pháp Tôn Tử, truyền thụ cho ta. Hiện giờ cuốn binh pháp Tôn Tử ấy đang được Dung Điềm tôn sùng như quốc bảo, và cất giấu cẩn mật trong thâm cung. Kế liên hoàn thuyền sử dụng trong chiến dịch A Mạn giang năm ấy, cũng chính là một trong cuốn binh pháp kia.”
Lộc Đan thoáng động, vội hỏi: “Vậy còn bản kia?”
“Bản kia…” Phương Minh thành thật đáp: “Ban kia là binh pháp Trọng Tôn Tử, lợi hại hơn nhiều so với binh pháp Tôn Tử.”
“Binh pháp Tôn Tử, binh pháp Trọng Tôn Tử… Những cái tên do tôn sư đặt thật kỳ quái.”
“Quốc sư nói không sai.” Phượng Minh nghiêm mặt nói: “Sư phụ ta từng nói, “Binh pháp Tôn Tử vốn phức tạp lại đa biến đa diệu, muốn hiểu biết cặn kẽ, phải mất đến ba đời nghiền ngẫm, nên mới đặt tên là binh pháp Tôn Tử. Còn về phần binh pháp Trọng Tôn Tử, thì bởi vì ghi chép lại những binh pháp ảo diệu hơn. Đương nhiên, cũng còn những nguyên do khác, tính danh của sư phụ ta có một chữ Tôn, nên được người trong sơn cốc tôn xưng là Tôn Tử.” Cậu vì phải bịa mấy chuyện bá láp mà ngoài mặt phải giả đò nghiêm trang, nhưng bên trong đã sớm cười thầm đến đứt ruột.
Tin tình báo này nhất định sẽ được Lộc Đan coi như trân bảo đưa tới chỗ Đông Phàm vương. Rồi thể nào, chẳng bao lâu sau, binh pháp Tôn Tử cùng binh pháp Trọng Tôn Tử sẽ trở thành hai từ mà bất cứ một quân chủ quốc quân nào cũng thèm rỏ dãi. Nói không chừng, còn phái người đi khắp nơi cùng chốn để tìm được ra vị đại sư binh pháp Tôn tử.
Cười thầm trong bụng, nhưng chỉ có Dung Điềm mới biết được chi tiết cái của nợ kia thôi.
Dù sao đang nằm trong tay địch, hy vọng bỏ trốn tạm thời vô vọng, thì trước mắt quấy được phá được thì cứ quấy cứ phá đi vậy. Chứ ai mà tin một người đại đỉnh đỉnh đỉnh như Minh vương lại có thể chuyên trò tán hươu tán phét được?
Cái này gọi là nỗi khổ của những người hiện đại khổ công mua vui cho đời. Tuyệt diệu!
Nửa sau của chuyến hành trình, ngoại trừ những chuyện kế sách binh pháp cụ thể, thì tất cả mọi vấn đề khác Lộc Đan đưa ra, Phượng Minh đều có biết cũng không đáp, thái độ vô cùng nghiêm chỉnh. Dọc đường đi, vô số những tin tình báo trọng yếu đều lũ lượt được khoái mã đưa tới chỗ Đông Phàm vương, mà ngay đến Phượng Minh, gốc rễ của chúng, cũng không nhớ rõ mình đã ba hoa nhiều ít thế nào.
Tuyệt là tuyệt ở chỗ khi cậu nói dối vẫn trưng ra một bộ mặt thuần khiết vô cùng, không những hợp tình hợp lý, lại còn khiến chính Lộc Đan cũng phải tin đến sái cổ, bị hù lên doạ xuống mấy lần.
Gần nửa tháng trời, Phượng Minh đã giỡn mặt hệ thống tình báo của Đông Phàm đến chán chê, mà cỗ mã xa họ đang ngồi, cũng đã tiến vào quốc đô của Đông Phàm – Bình Tích.
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.