CHƯƠNG 21
Tác giả: Phong Lộng
Người dịch: Đài Lạc
Tái biên: Rei Hanazawa, Pin
Năm thứ bốn trăm bảy mươi bốn trước công nguyên (474 TCN), Tây Lôi Vương Dung Điềm đăng cơ, thành Tây Lôi Vương, để tưởng niệm ân dưỡng dục của lão Dung Vương, quyết định sử dụng danh cũ Dung Điềm. Từ ấy về sau thiên hạ không còn Dung Vương Dung Điềm, chỉ còn Tây Lôi Vương Dung Điềm.
Phượng Minh sắc phong thành Minh Vương.
Vốn xưa nay Dung Vương vẫn luôn là nhân vật nguy hiểm, tâm điểm lôi kéo sự chú ý của các nước, nay lại danh chính ngôn thuận đăng thượng vương vị, làm anh chúa Tây Lôi, đối với cuộc chiến thường niên của thập nhất quốc, công khai trở thành mối uy h**p to lớn.
Để biểu thị hảo ý và thăm dò, lễ vật từ vương các nước, sau khi Dung Điềm đăng cơ đều lũ lượt được đem tới dâng tặng. Vĩnh Ân tiểu quốc là láng giềng của Tây Lôi, Vĩnh Ân vương vì muốn lôi kéo Dung Điềm đã phái đại vương tử Vĩnh Dật tự thân mang trọng lễ ngỏ ý kính cẩn chúc mừng.
Ngay đến Ly Vương Nhược Ngôn cao thâm khó dò, cũng phái sứ giả đến. Sứ giả Nhược Ngôn tuyển lựa, chính là muội muội ruột của hắn Diệu Quang…
――――――――――――――――――――――――――――――.
Binh sĩ hùng mạnh, đường lớn thanh bình. Tây Lôi tháng ba xuân cảnh đã sắp trở về.
Sứ đoàn Ly Quốc lặn lội đường xa, cuối cùng cũng tiến vào đô thành Tây Lôi. Dung Điềm đích thân tiếp kiến Diệu Quang công chúa tại vương cung,.
Phượng Minh, vẫn ở lại trong thái tử điện. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Mau nói ta biết, muội muội Nhược Ngôn dâng tặng thứ gì hay ho cho ngươi thế?”
“Không có gì, chỉ là một cái hộp.”
“Đơn giản quá vậy?” Phượng Minh thất vọng rũ vai: “Hắn cùng ngươi xưng danh thiên hạ lưỡng kiệt, đáng ra nên đưa tặng thứ gì đó thú vị mới phải chứ.”
Dung Điềm cười ha hả, lột vỏ trái cây đặt vào miệng Phượng Minh: “Hắn và ta thề không đội trời chung, làm sao tặng thứ gì tốt đẹp cho ta được đây?” Website TruyenLau.com
“Trong hộp ấy có thứ gì?”
Có —– Trong hộp, chỉ có duy nhất một viên dược hoàn đen tuyền. Nghĩ đến màu đen kịt ấy, lại tựa như thấy con mắt tử thần, sắc mặt Dung Vương khẽ biến, rất nhanh khôi phục, giả lả nói: “Nếu là thứ gì hay ho, đã sớm mang đến cho ngươi rồi.”
Phượng Minh cũng cho là phải, liền gật gù không quan nói gì thêm.
Website TruyenLau.com
Thu Lam dâng lên một chén trà nóng, đưa tới tận tay Phượng Minh, cười cười nhẹ nhàng hỏi cậu: “Minh Vương làm sao lại không hỏi Đại Vương xem, bộ dạng Diệu Quang công chúa có đẹp hay không?”
“Phải đó.” Phượng Minh lẩm bẩm một mình, chạy tới kéo kéo tay áo Dung Vương: “Diệu Quang công chúa có đẹp không?”
“Không đẹp.”
Phượng Minh chớp chớp mắt: “Vậy sao Nhược Ngôn lại phải phái muội muội ruột của hắn tới Tây Lôi này?”
“Ta không phải Nhược Ngôn, làm sao biết được, biết đâu Ly Quốc không còn ai để đi nữa.” Dung Điềm vỗ nhẹ lên mặt Phượng Minh: “Phượng Minh, hôm nay trời trong, chúng ta đi cưỡi ngựa đi.”
“Được!”
Âm mưu, vô thanh vô sắc đã cận kề.
Trên thảo nguyên, Bạch Vân tung bốn vó phi như bay, Phượng Minh bật ra một tràng cười vui thú. Thuật cưỡi ngựa của cậu tiến bộ rất nhiều, Dung Vương giờ đã có thể yên tâm nhượng cậu đơn độc cưỡi Bạch Vân.
Thấy Phượng Minh cưỡi Bạch Vân một vòng, sắc mặt Dung Điềm như bầu trời trong xanh đầy nắng lẩn khuất đâu đó những tầng tầng mây đen.
Nhược Ngôn là giả nhân bất thiện. Dung Điềm nhớ tới buổi triệu kiến Diệu Quang công chúa sáng sớm hôm ấy.
“Diệu Quang Ly Quốc, thay đại vương ta cẩn trọng dâng lên tấm lòng thành ý, chúc Tây Lôi vương cát tường như ý.” Giữa đại điện, Diệu Quang toàn thân vận phục sức Ly Quốc, hướng Dung Điềm toạ thượng đài cao chậm rãi thi lễ.
“Diệu Quang công chúa đường sá xa xôi tới đây, đã vất vả nhiều rồi.”
“Có thể tận mắt thấy thiên hạ văn danh Tây Lôi Vương, có cực khổ mấy cũng đáng.” Nàng ấy cùng lắm khoảng mười sáu tuổi, vẻ quyến rũ so với tam công chúa còn kém xa, nhưng thân phận lại vô cùng quan trọng – thân muội duy nhất của Ly vương Nhược Ngôn.
Dung Điềm cười lạnh lùng: “Ly Vương dạo gần đây vẫn khoẻ chứ?”
“Vương huynh vẫn khoẻ, đa tạ Tây Lôi Vương đã quan tâm.”
Nghĩ đến thứ độc vô danh trên người Phượng Minh, Dung Điềm tức thì hận đến muốn ăn tươi nuốt sống Nhược Ngôn, nhưng thấy thân muội Nhược Ngôn thoải mái phóng khoáng, lại tự mình hạ cố đến chúc mừng, nếu không tốt thì thật rất mất phong độ, vì thế mới lộ vẻ tươi cười, hỏi: “Công chúa ngàn dặm tới đây, chẳng hay nàng thay Ly Vương mang theo thứ gì tặng quả nhân?”
Diệu Quang thản nhiên cười: “Vương huynh nói, lễ vật mà ngươi dâng tặng, Tây Lôi Vương có thể đoán được mà.”
“Hả?” Trong lòng Dung Vương căng thẳng, nhưng vẻ tươi cười cũng không giảm đi: “Thứ Dung Điềm ta không ý không hội mà đoán được tâm tư Ly Vương, thỉnh công chúa trình lên đây vậy.”
Diệu Quang hơi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Dung Vương từ phía xa xa, lộ hai chiếc lúm đồng tiền nho nhỏ: “Nóng lòng như vậy, Tây Lôi Vương đã đoán được rồi.” Nàng lúc ấy mới từ trong ngực lấy ra một chiếc đồng hộp, trao lại cho một tên thị tòng đưa lên.
Dung Điềm cầm trong tay, mở ra nhìn vào, rõ ràng là một viên dược hoàn đen tuyền.
Hắn mời Diệu Quang vào tư thất, đi thẳng vào vấn đề nói: “Lễ vật của Ly Vương, cuối cùng là dụng ý gì?”
Diệu Quang cười mỉm: “Suy nghĩ của Vương huynh, ai có thể hiểu rõ được đây?” Nàng hứng thú nhìn ánh mắt lãnh liệt của Dung Vương, nghiêng đầu, cười như một nữ hài thôn quê giản dị: “Cùng lắm thì, ý của vương huynh lần này, Diệu Quang thật ra cũng đoán được một hai phần.”
“Mời công chúa nói.”
“Minh vương mưu trí thiên hạ vô song, nghe nói gần đây trong thân nhiễm quái tật…”
“Quái tật? Chỉ e bất cứ kẻ nào tới gần Nhược Ngôn, trên thân đều sẽ nhiễm quái tật thôi.” Dung Vương hừ lạnh một tiếng.
“Vương huynh rất ngưỡng mộ người có bản lĩnh, đương nhiên không nhẫn tâm đành lòng nhìn Minh Vương tuổi còn trẻ đã phải buông tay rời bỏ thế gian, do đó, lệnh Diệu Quang mang đến một viên lương dược cứu mệnh dâng đến Tây Lôi Vương.”
Dung Điềm lộ vẻ hoài nghi: “Nhược Ngôn làm sao lại có lòng dạ tốt vậy được?”
“Lòng dạ vương huynh nhân từ bậc nhất.” Nhãn tình Diệu quang lộ vẻ kiêu ngạo: “Chỉ có điều, lương dược tuy tốt, cũng chỉ hoá giải được một lần. Nếu muốn Minh Vương hồi phục hoàn toàn, e rằng đành phải mời Minh Vương tới Ly Quốc một chuyến, để vương huynh đích thân kê đơn điều trị.”
Nói đến lúc này, dã tâm Nhược Ngôn đã lộ.
Dung Điềm hung hăng nghiến răng, trong mắt hiện hung quang: “Muốn ta hai tay dâng Phượng Minh đi ư, đừng hòng!”
“Chậc chậc, nghe nói Tây Lôi vương kiến thức hơn người đã lâu. làm sao mới động chút đã lộ vẻ hung ác trước mặt một Diệu Quang nho nhỏ thế này?” Diệu Quang sớm được Nhược Ngôn bày diệu sách, không chút sợ sệt, lắc đầu nói: “Kỳ thực, đại vương nếu không muốn dâng tặng Minh Vương, cũng có biện pháp khác mà.” Nàng nhẹ nhàng tiến đến bên tai Dung Điềm…
“Dung Điềm! Dung Điềm!” Tiếng Phượng Minh gọi truyền tới, làm đứt đoạn dòng suy nghĩ của Dung Điềm.
Hắn vội vã ngẩng đầu, thấyPhượng Minh đang cưỡi Bạch Vân chạy về phía minh. Vừa tới gần Dung Điềm, Phượng Minh không thèm để ý Bạch Vẫn vẫn đang phi nhanh tới trước, thi triển một động tác tạp kỹ có độ khó cao, tươi cười xoay thân nhảy xuống ngựa, lao vào người Dung Điềm.
“Coi chừng!”
“Ha ha ha…”
Hai người lăn lộn trên thảm thảo địa hai vòng, mới ngồi dậy.
“Đã nói bao nhiêu lần, nếu còn làm càn sẽ không để ngươi cưỡi ngựa nữa!” Dung Điềm gầm gừ hai tiếng, sờ sờ cánh tay Phượng Minh: “Ngã có bị thương đâu không?”
“Không!”
“Thật muốn đánh ngươi một cái…” Dung Điềm giận dữ nhìn Phượng Minh,rồi lại đưa tay cho cậu tựa đầu, nằm lên đám cỏ dại.
Bạch Vân dừng lại, chậm rãi bước đi thong thả quay về bên cạnh hai kẻ ấy, ve vẩy đuôi ngoan ngoãn cúi đầu gặm cỏ.
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.