Lộc Đan nhẹ nhàng bước từng bước tới trước, cẩn thận xem xét, bắt vùng động mạch phập phồng, ngón tay di động, uốn lượn đi xuống dọc theo cần cổ, thẳng đến trước vùng ngực hai tấc mới dừng lại. Và dù không thấy bất cứ một động thái nào, trán y vẫn không ngừng rịn đẫm mồ hôi. Một lúc lâu sau, Lộc Đan giật đứt chiếc bùa hộ mệnh trên cổ Phượng Minh xuống: “Bùa hộ mệnh do người chết dùng máu viết là loại bùa ngải ô uế nhất, Minh vương không nên đeo tiếp thứ này.” Khựng lại đôi chút, y tự tay tháo dây ngọc bội đang đeo trên người, nói: “Đây là viên cổ ngọc được khai quật cùng một chỗ với Thiên địa hoàn, có năng lực trấn tà kỳ diệu. Thân thể Minh vương tuy bề ngoài không có gì đáng ngại, nhưng hồn phách lìa thân, sẽ bị đại thương nguyên khí, người sẽ khó mà chống đỡ được sự xâm hại của các ác linh bên ngoài.”
Dung Điềm thấy lời nói của y thâm tình thiết nghĩa, cầm mảnh ngọc bội cẩn trọng lật đi lật lại, xác thực là mảnh cổ ngọc thượng thặng, xúc cảm ấm áp mềm dịu chứ không băng lãnh, mới thấp giọng nói: “Đa tạ quốc sư.” Đoạn tự tay đeo cho Phượng Minh.
Lộc Đan tiếp tục nói: “Việc quan trọng trước nhất, chính là chiêu hồn phách của Minh vương về lại thân thể. Chuyện này cần hai điều kiện, thứ nhất, thân thể Minh vương phải không bị tổn hại; thứ hai, chính là… phải tìm hồn phách Minh vương về.”
Dung Điềm nhíu mày: “Bảo hộ thân thể Phượng Minh không phải vấn đề, nhưng làm sao mới tìm lại được hồn phách của hắn?”
Lộc Đan do dự một chút mới chợt nói: “Xin hỏi Đại vương, Đại vương vừa mới nói đây vốn không phải thân thể nguyên sơ của Minh vương, này có phải thật?”
Chuyện đó vốn là bí mật lớn nhất giữa Phượng Minh và Dung Điềm, ngay đến những người thân cận nhất như Liệt Nhi Dung Hổ cũng chưa từng được tiết lộ quá nửa câu. Nhưng giờ, khi Phượng Minh gặp phải loại tình huống này, mà tất cả chỉ có thể dựa vào lời hứa hẹn chữa trị của Lộc Đan, thì bí mật kia chung quy không thể cứ tiếp tục giữ kín.
Biểu tình của Dung Điềm như thể đang bị kẻ nào đó đẩy đến trước một hồ nước thăm thẳm không đáy, hắn chậm rãi nói: “Chuyện này kể ra rất dài dòng, một sớm một chiều khó có thể nói rõ ràng cho quốc sư hiểu. Nhưng quốc sư hãy cứ coi như khối thân thể này không phải của Phượng Minh, thực hiện các việc trị liệu đi.”
Lộc Đan như thể còn điều gì đó băn khoăn mà trầm ngâm đi xuống: “Nói như vậy, Minh vương ắt hẳn đã có kinh nghiệm nhập xác. Du hồn vốn thích chờ đợi ở những nơi nó từng đi qua, theo phỏng đoán của Lộc Đan, hồn phách của Minh vương, hẳn đang vương vẩn ở nơi nhập thể lần đầu. Nhưng… chúng ta không biết chỗ đó ở đâu, phải không?” Bất đắc dĩ than dài một tiếng.
Mặt Dung Điềm co giật, nhưng hắn không lên tiếng, chỉ âm trầm nghiền ngẫm sắc mặt của Lộc Đan, khi không thấy bất cứ một loại tà tâm quỷ dị nào, mới từ từ cất tiếng: “Ta biết.”
“Hả?”
“Vương cung Tây Lôi, thái tử điện.”
“Thái tử điện?” Lộc Đan mừng rỡ thốt: “Nếu thế thì quá tốt, chỉ cần quay lại vương cung Tây Lôi, triệu hồi hồn phách của Minh vương, thi phép để hồn phách quay lại thân thể, Minh vương sẽ tỉnh lại.”
Có quan tắc có loạn, nghe giọng điệu hân hoan của Lộc Đan, trái tim Dung Điềm cũng không khỏi thắc thỏm đập loạn, ảo ảnh Phượng Minh xoe tròn đôi mắt nhìn hắn như đang hiển hiện mồn một trước mắt. Dung Điềm lập tức vỗ mạnh đùi, đứng bật dậy: “Bản vương sẽ hạ lệnh cho toàn quân khởi hành, ngày đêm lên đường khẩn cấp trở về vương cung.”
“Đại vương gượm đã.” Lộc Đan vội vàng ngăn cản: “Thân thể Minh vương trước mắt không thể di chuyển, hồn phách từ đâu bị tách đi, sẽ từ đó mà trở về. Trên đường đi, vạn nhất xảy ra chuyện, chẳng phải sẽ tổn hại đến Minh vương?”
Dung Điềm nhíu mày: “Chẳng lẽ ta phải phái người tới đó hoán Phượng Minh trở về?” Việc này vốn chỉ cần giao cho Dung Hổ là xong, nhưng Dung Hổ còn đang bận bịu tìm cách cứu viện Liệt Nhi chưa thể trở về, chọn người sẽ thành một việc vô cùng khó khăn đây.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Kẻ có thể gọi Minh vương trở về, tốt nhất nên là thân nhân của Minh Vương.”
Mày Dung Điềm cau lại càng thêm chặt: “Phượng Minh không có thân nhân.”
“Vậy ít nhất cũng phải là người thân mật với người, tình cảm càng mãnh liệt, càng dễ dàng hấp dẫn được hồn phách Minh vương.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nói như thế tức là, bản vương chỉ có thể tự quay về?”
Lộc Đan không lập tức trả lời, chỉ nhẹ nhàng thở hắt ra, buồn bã mà tiếp: “Ta cũng biết, muốn Đại vương rời Minh vương lúc này, có lẽ là chuyện khó mà chấp nhận được…”
Dung Điềm nhìn đăm đăm vào Phượng Minh đang chìm giữa giấc nồng, rất lâu sau mới có thể thốt ra: “Bản vương hiểu…”
Vóc người cao lớn như mũi thương căng thẳng, nhưng ánh nhìn lại vạn phần ôn nhu, khoé môi gượng gạo vẽ nên một nét cười: “Còn ai có thể gần gũi với Phượng Minh hơn ta?” Đoạn quay sang nói với Lộc Đan: “Đại quân sẽ dừng lại tại đây, để bảo hộ thân thể của Minh Vương. Bản vương sẽ dẫn theo thị vệ tuỳ thân trở lại vương cung, việc triệu hồi linh hồn Phượng Minh, quốc sư, người…”
TruyenLau
Lộc Đan không thể chối từ mà nói: “Lộc Đan đương nhiên sẽ theo Đại vương trở về, việc triệu hồi hồn phách cần đến pháp sư, Lộc Đan cũng hy vọng bản thân có thể giúp đỡ được phần nào đó.”
Câu này chính là tiếng lòng của Dung Điềm, làm sao hắn có thể yên tâm rời đi, bỏ lại Phượng Minh đang hôn mê bất tỉnh vào tay một kẻ bí hiểm như Lộc Đan. Đối với vị quốc sư có khuôn mặt có thể lừa dối hết thảy mọi sinh linh dưới gầm trời này, sự nghi ngờ của Dung Điềm vĩnh viễn không thể nào triệt tiêu hết thảy, chính vì vậy hắn liền nói: “Thế là tốt nhất, vậy chúng ta phải lập tức khởi hành.”
Lộc Đan lại tiếp: “Việc triệu hồi hồn phách cần rất nhiều loại dược liệu trân quý, thỉnh Đại vương phân phó hạ nhân chuẩn bị trước.” Đoạn đề bút viết lên tấm cẩm bạch trên thư trác vài dòng, đoạn đưa lại cho Dung Điềm.
Dung Điềm nhìn thấy, quả nhiên nhận ra chúng là những loại trân quý khó kiếm nhất trong thiên hạ, nhưng cũng may, vương cung Tây Lôi vẫn trữ lại không ít. Vì Phượng Minh, hắn há có thể tiếc rẻ mấy vật ngoài thân này, liền gật đầu ngay tắp lự: “Những thứ này bản vương sẽ sai người chuẩn bị đầy đủ, quốc sư chỉ cần chuyên tâm triệu hồn Phượng Minh về là được.”
Lộc Đan nói: “Việc triệu hồi hồn phách rất tổn hao tâm lực, từ giờ đến lúc đó, Lộc Đan sẽ ngừng ăn mặn, toàn lực tu luyện.”
“Quốc sư muốn dùng các món chay, chuyện này ta sẽ dặn xuống. Ngài còn yêu cầu gì khác không?”
“Không.”
Sau khi thương lượng thoả đáng xong, Dung Điềm liền nói: “Quốc sư hãy đi chuẩn bị trước, nửa canh giờ nữa sẽ xuất phát.” Đẩy Lộc Đan ra ngoài, hắn triệu Đông Lăng, tới giao phó lại công vụ trong quân, trầm giọng nói: “Lộc Đan sẽ theo bản vương quay lại, các ngươi phải cẩn thận đám thủ hạ của y, ngoại trừ Thu Lam và mấy đại thị nữ còn lại, tuyệt đối không cho phép bất cứ ai tiến vào doanh trướng. Kẻ nào tự tiện xông vào bên trong, quấy nhiễu Phượng Minh, trảm bất luận tội.”
Chuyện hồn phách Phượng Minh bị tách khỏi thân thể chỉ có vài người có mặt trong doanh trướng biết, nên khi Đông Lăng thấy Phượng Minh mê mệt trên thảm nhung, hắn không khỏi cả kinh: “Minh vương bị bệnh? Có cần triệu ngự y?”
“Chỉ là chút phong hàn vặt, không đáng ngại. Bản vương phải quay về xem bệnh tình của Thái hậu, lập tức ngay bây giờ. Ngươi phải cẩn thận theo dõi, không được để xảy ra sơ sót.”
“Rõ!”
Sau khi Đông Lăng rời đi, lại truyền đám Thu Lam tiến vào, không đợi Dung Điềm lên tiếng, cả bốn đã đồng loạt quỳ xuống. Mắt Thu Lam đỏ hoe hoe: “Đại vương hãy yên tâm, nếu Minh vương có chuyện cứ hỏi tội chúng tì nữ trước nhất. Chúng tì nữ tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây nửa bước, bất kể là ai, cũng không để chúng chạm vào một sợi tóc của Minh vương.”
“Không sai, đây chính là chuyện bản vương muốn dặn dò các ngươi. Cẩn thận hầu hạ, chỉ cần Phượng Minh tỉnh, bản vương sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho tất cả, đứng lên đi.” Dung Điềm đi qua đi lại hai bước, đoạn dừng lại bên người Phượng Minh, không kềm được bản thân đưa tay v**t v* gương mặt ấy. Làn da căng mịn non nớt, làm sao nhận ra được hồn phách bên trong đã lìa đi? Lòng hắn đau như dao cắt.
Dung Điềm nghĩ lại nghĩ, mơ hồ nhận thấy có điều gì không ổn đang diễn ra, giống như một tràng sinh ly tử biệt, chung quy vẫn không ngừng cồn cào trong dạ, liền gọi một mình Thu Lam lại gần, cẩn thận căn dặn thêm: “Lời của Lộc Đan, bản vương không thể tin tất cả, nhưng Phượng Minh thế này, bản vương có muốn cũng không thể không tin. Phượng Minh ở đây, có ngàn vạn đại quân ngoài kia canh giữ, mấy đại thị nữ các ngươi yểm hộ bên trong, còn cả Dung Hổ Liệt Nhi nay mai sẽ tức tốc quay về, có lẽ Lộc Đan sẽ không thể giở trò tiểu xảo ra nổi. Nhưng, nếu vạn bất nhất… có biến cố xảy ra, các ngươi nhất định phải liều chết bảo hộ Phượng Minh. Bảy dặm cách A Mạn giang có một làng chài nhỏ, địa thế kín đáo, đó là nơi Mị Cơ ẩn cư. Nếu các ngươi lâm vào hiểm cảnh, có thể cầu cứu đến nàng. Nàng nhất định sẽ vì nể mặt ta mà cứu giúp Phượng Minh.” Đoạn rút mảnh địa đồ Mị Cơ đã đưa cho hắn trước khi rời đi ra.
Cảm động trước tình ý của Mị Cơ, Dung Điềm luôn mang theo mảnh địa đồ này bên người. Nhưng vì sợ Phượng Minh ghen, nên từ trước tới nay, hắn chưa dám hé nửa lời với cậu. Nhiều lần h**n ** thoát y xém chút đã bại lộ, cũng may bản tính Phượng Minh vốn ba trợn ba trạo, chưa bao giờ tự ý lục soát y bào của Dung Điềm, nên mới có thể giấu diếm đến tận giờ.
Cầm mảnh địa đồ trong tay, nhớ tới những lúc lo lắng sợ Phượng Minh phát hiện mảnh địa đồ này xong sẽ vì ghen mà gây náo loạn, Dung Điềm như thể bị mắc nghẹn bởi một món đồ mới nấu nào đó, vị chua cay ngọt đắng lẫn lộn, không ngừng quyện lấy nhau, bỏng rát khiến cả trái tim hắn nhức nhối từng hồi.
Nếu Phượng Minh có thể tỉnh lại bây giờ đây, thì đừng nói là gây náo loạn, mà dẫu có đập nát cả vương cung Tây Lôi đi nữa thì cũng đã sao?
Thu Lam nhận lấy, cẩn thận giấu đi. Dung Điềm lưu luyến nhìn lại Phượng Minh thêm một lần, dịu dàng thì thầm: “Phượng Minh, ta sẽ trở lại, rất nhanh.” Bước tới gần cửa, bỗng nhiên khựng lại.
“Thái Thanh?”
Không đoán được Dung Điềm sẽ chỉ đích danh mình, Thái Thanh kinh hoàng đáp lại: “Có nô tì.”
“Ngươi cũng đi ra, theo bản vương.”
“Dạ?”
“Thế nào? Không đồng ý?”
“Vâng, nô tì tuân mệnh.”
Giữa sắc trời u ám thảm đạm, Dung Điềm dẫn theo Thái Thanh cùng hơn vài trăm thị vệ thiếp thân, tính cả cỗ mã xa chuyên chở Lộc Đan, tốc hành trở về đô thành Tây Lôi.
Gấp rút băng đi hơn ba mươi dặm, thình lình thấy ánh lửa thấp thoáng nơi tiền phương, tựa hồ như có một đoàn người ngựa đang hối hả tiến về phía hắn. Hai mã đội dần tiếp cận, đều một dạng phất cờ xí Tây Lôi.
Dung Điềm nheo mắt nhìn ra xa, kẻ dẫn đầu chính là Đồng Nhi.
“Đại vương!” Đồng Nhi vừa nhác thấy Dung Điềm, vừa mừng vừa sợ, ghì chặt dậy cương chạy vội tới trước mặt hắn, hô lên: “Đại vương đang quay về vấn an thái hậu ư? Chúng thần đã phái người truyền thư, nhưng không nhận được hồi đáp về hành trình của người. Thúc thúc lo lắng quân trung xảy ra chuyện, mới vội vàng hạ lệnh cho thần đuổi theo xem thế nào.”
“Bệnh tình thái hậu ra sao rồi?”
“Đã khoẻ hơn rất nhiều, chỉ nhớ thương Đại vương thôi ạ.” Mắt Đồng Nhi nhìn Dung Điềm loé lên tia sáng kỳ dị, gã không ngừng cười nói: “Kỳ thật thần cũng biết mình đi chuyến này cũng chỉ uổng công, có Đại vương ở, đại quân làm sao sinh biến? Chỉ là, tại sao Đại vương đã nhận được tin tức, mà tới bây giờ mới vội vã hồi kinh?”
Dung Điềm không muốn nhắc tới chuyện của Phượng Minh, chỉ thản nhiên đáp: “Tối nay vừa nhận được tin tức, bản vương đã lập tức khởi hành.”
Đồng Nhi thất kinh kêu lên: “Sao có thể? Đại vương vừa đi ba ngày Thái hậu đã thấy không khoẻ trong người, chúng thần cũng lập tức truyền thư cho Đại vương. Truyền lệnh sứ do một tay thần phái đi, tính theo ngày khởi hành, thì ba ngày trước Đại vương đã phải nhận được tin tức rồi mới đúng chứ?”
Sắc mặt Dung Điềm tức thì trầm xuống: “Không ổn, tên truyền lệnh sứ kia nhất định có trá, chỉ e là gian tế.”
Tất cả mọi người đều chấn động kinh hãi. Đồng Nhi nói: “Bệnh tình thái hậu đã chuyển biến tốt đẹp, lúc này chỉ sợ chỗ Đại vương cần phải cẩn thận đôi chút. Để Đồng Nhi cùng Đại vương quay lại nơi trú đóng, chuyện xử lý gian tế sau hãy đề cập.”
Dung Điềm đang lúc gấp rút quay về đô thành triệu hồn phách Phượng Minh, sao có chuyện chịu quay đầu ngựa trở về, có điều hắn thừa biết trong quân có gian tế, không phải là chuyện nhỏ. Càng quan trọng hơn chính là, thân thể Phượng Minh còn ở trong doanh, nếu gian tế liên hợp với địch nhân giở trò xằng bậy, khiến Phượng Minh bị thương thì biết phải sao bây giờ?
Lòng hắn nóng như lửa đốt, nhưng trên mặt lại không hề để lộ bất cư một tia cảm xúc, ngược lại còn ung dung cười nói: “Chỉ một hai tên tiểu tặc thì làm nên được trò trống gì? Bản vương tiếp tục quay về đô thành thỉnh an thái hậu.” Đoạn lạnh lùng quát: “Đồng Nhi!”
“Có!”
“Bản vương giao cho ngươi đại quyền sinh sát, lập tức đuổi theo đại quân, cùng tổng quản thị vệ Đông Lăng xử lý nội vụ quân doanh, bắt tên truyền lệnh sứ, nghiêm hình tra khảo, phàm bất luận kẻ nào có liên hệ, hay tiếp xúc với hắn đều không được bỏ qua. Phải ngăn chặn tất cả mọi xung đột xảy ra trong quân!”
“Đồng Nhi cẩn tuân vương lệnh!” Đồng Nhi hô lớn một tiếng, lại chợt cau cau mày, nghi hoặc hỏi lại: “Đại vương thật sự không quay về cùng Đồng Nhi sao ạ?”
“Bản vương còn chuyện quan trọng khác. Quân tình khẩn cấp, các ngươi nhanh đi đi.” Đoạn vung roi, con tuấn mã dưới thân Dung Điềm hí dài một tiếng bật dựng lên, phi nước đại băng về phía trước.
Hoàng thổ lại một lần nữa tung bay mù trời.
Tinh tú trên thiên không đang lẳng lặng mở tròn xoe từng cặp mắt.
Hỡi những chúng thần nơi thiên giới, thỉnh người hãy chăm sóc giùm Tây Lôi Minh Vương của ta…
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.