Ánh mặt trời xán lạn từ ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào giữa khoang thuyền, khiến cho Tử Nham vừa mơ màng tỉnh lại liền thấy được rõ ràng gương mặt tuấn tú mà tà mị ngay gần trong gang tấc kia. Hai người bọn họ cơ hồ dán chặt lấy nhau. Hắn xoay người ý đồ kéo giãn khoảng cách với Hạ Địch theo bản năng, thế nhưng thời điểm vặn vẹo sống lưng, h* th*n đã truyền đến một cảm giác vừa quái dị vừa tê dại cực kỳ rõ nét. Vì thế, hắn nhất thời hóa đá.
Trong một nháy mắt, hắn đã nghĩ, chẳng lẽ… cái ảo giác tràn đầy tình sắc bị người xâm nhập như mộng mà lại như không vào lúc say rượu đêm qua… chính là sự thật?
Duỗi cánh tay dài, kéo mảnh chăn mỏng đắp trên người xuống, Tử Nham lập tức hít vào một hơi lãnh khí. Chỉ thấy khắp thân thể hoàn toàn tr*n tr** của hắn phủ kín những dấu hôn loang loang lổ lổ, không cần phải hỏi cũng biết là tác phẩm của ai.
Hắn ngồi dậy, bất chợt bên hông và bộ vị khó nói phía sau, đồng thời truyền đến cảm giác khác thường do bị người chà đạp. Loại cảm giác này so với những lần Hạ Địch ôm ôm ấp ấp, động tay động chân chiếm tiện nghi lưu lại lúc trước, rõ ràng khác biệt hoàn toàn. Điều đó lại một lần nữa nhắc nhở hắn rằng, sự tình càng thêm nghiêm trọng giữa hai người bọn họ, đã xảy ra.
Sắc mặt Tử Nham đại biến. Tên vô sỉ này…
“Hạ Địch!” Tử Nham gầm lên một tiếng, mở to đôi mắt đen thui ngập đầy oán giận, dồn nén tất cả lửa hận trong lòng, một cước đá thẳng vào Hạ Địch lúc ấy còn đang nhắm mắt ngủ thật say sưa bên cạnh.
Khi gót chân người nào đó sắp đá tới thân thể mình, Hạ Địch đang ngủ như heo chết bỗng nhiên chuyển động, theo một cước này của Tử Nham mà lăn về phía sau, giảo hoạt lộn thêm vài vòng, thẳng một đường lăn tới vách gỗ của khoang thuyền.
“A!”
Hạ Địch làm bộ hét thảm một tiếng, sau đó mới xoa xoa cái đầu bị va đập vào vách thuyền, lộ ra một nụ cười tà mị mang theo ý tứ tuyệt không hối hận, mở rộng cánh tay nói: ”Việc không được làm cũng đã làm rồi, cho dù ngươi đá ta một trăm cước, cũng thay đổi không được sự thật tối hôm qua, trái lại động thủ động cước còn tổn thương hòa khí. Kỳ thực, bản vương tử không sợ động thủ động cước, chính là xót xa ngươi thôi, đêm qua mới là lần đầu tiên, hiện tại thân thể chắc hẳn không được linh hoạt… ”
Mấy lời khuyên nhủ này của hắn, còn hỏng bét hơn so với im lặng.
Tử Nham vốn dĩ đã bị cảm giác ở h* th*n làm cho dị thường chật vật, vừa nghe Hạ Địch nói thế, liền tức giận đến mức suýt nữa hôn mê. Bất chấp thân thể khó chịu, hắn mạnh mẽ xoay eo, tựa như một con báo nhảy dựng lên khỏi mặt thảm, ”Ta giết ngươi!” Thân là một kiếm thủ kiệt xuất, thế nhưng giờ phút này, người nào đó ngay cả tâm tư tìm bảo kiếm cũng hoàn toàn đánh mất, cứ thế lao đến trước mặt Hạ Địch, xiết chặt năm ngón tay, đánh tới một quyền.
Hạ Địch nhanh nhẹn nghiêng đầu né tránh, nắm tay Tử Nham vì thế mà nện trúng vách thuyền.
Rầm!
Vách gỗ bị đánh đến in hằn một dấu tay mờ nhạt.
“Tử Nham!”
Hạ Địch kinh hãi hô lên một tiếng, biểu tình vui vẻ tươi cười đột nhiên biến mất, một phen nắm lấy cổ tay Tử Nham, mạnh mẽ kéo tới trước mặt mình.
Vụn gỗ rất nhỏ đã đâm vào nắm tay, Khiến cho các đốt ngón tay cùng mu bàn tay tựa hồ rớm máu.
Website TruyenLau.com
“Có đau không? Ta băng bó cho ngươi một chút.”
Tử Nham đột ngột rút tay về, cả giận nói: “Không cần cái tên hạ lưu hỗn đản như ngươi quan tâm!”
“Chuyện này ngươi không đúng rồi.”
Hạ Địch nghiêm chỉnh nói, “Tối hôm qua, sau khi săn cá mập, ta đã thề với Hải thần, cả đời sẽ quý trọng ngươi, ngươi cho rằng bản vương tử ăn no rảnh rỗi mà làm loạn hay sao? Từ một khắc kia, ta liền nhất định phải quan tâm chăm sóc cho ngươi.”
Tử Nham tức giận vô cùng, lại bất thình lình vung chân đá đối phương một cước. Chính là, cơ thể mới chịu tổn lại không lâu, nhất cử nhất động của hắn đều ảnh hưởng tới bộ vị khó nói ở đằng sau, vì thế thân thủ vẫn là kém nhanh nhẹn hơn so với bình thường một chút. TruyenLau
Hạ Địch co đầu gối, dễ dàng tránh thoát công kích của Tử Nham, cười ha ha, lên tiếng: “Đừng nóng giận, ta có thể quan tâm ngươi, ngươi đương nhiên cũng có thể chăm sóc ta. Từ nay về sau, hai người chúng ta mỗi ngày đề ở bên nhau, ta hầu hạ ngươi, ngươi được ta hầu hạ, cam đoan sẽ khoái hoạt hơn so với bất cứ ngày tháng nào mà ngươi đã từng trải qua.”
Tử Nham thử nhiều lần, song vẫn không chạm được vào Hạ Địch, trong lòng hiểu rõ, tình trạng hiện tại của mình không tốt, nếu tiếp tục động thủ, cũng chỉ tạo cho đối phương thêm nhiều cơ hội trêu chọc hơn thôi. Vì thế, hắn không khỏi chán nản một hồi.
Hạ Địch phát hiện sắc mặt người nọ khẽ biến, liền nhích lại gần, dụ dỗ: ”Bảo bối ngoan, bất kể là nam nhân hay nữ tử, đều sẽ có lần đầu tiên, đây là lạc thú trời đất ban cho chúng ta, không phải chuyện xấu xa gì. Huống chi, ngươi xem, vận khí của ngươi thật tốt, một nam nhân vừa anh tuấn lại vừa ôn nhu săn sóc như ta đây, trên đời khó tìm thấy lắm. Khắp mười một quốc gia nơi đại lục cũng không thể mò ra đâu, chỉ có Đan Lâm, sau cả trăm ngàn năm mới may mắn mà ngẫu nhiên sản sinh ra một cái…”
Lời còn chưa dứt, Tử Nham đã vung quyền đánh tới, Hạ Địch đột ngột nhảy về phía sau.
Rầm! TruyenLau.com
Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên. Nắm tay Tử Nham thế nhưng không phải đánh về phía Hạ Địch, mà là nện thẳng tới vách thuyền. Một quyền này lực đạo rất lớn, đánh đến vụn gỗ bắn tứ tung, năm đốt ngón tay của hắn cũng theo đó mà tróc da, trong nháy mắt máu tươi ròng ròng chảy xuống.
Tử Nham không quan tâm tới cảm giác đau đớn, thu hồi nắm đấm, ý đồ muốn vung quyền đánh tiếp.
Hạ Địch nhìn mà hốc mắt như muốn nứt ra, lập tức xông tới cản lại, nói: ”Chẳng qua là ngươi muốn đánh ta, ta cho ngươi đánh thì được rồi.”
“Vì nam nhân của chính mình, bản vương tử lãnh mấy quyền cũng có là cái gì đâu? Ngươi đánh đi, muốn đánh bên trái hay là bên phải?”
Tử Nham tức giận ngập lòng, vốn muốn đánh cho Hạ Địch một trận đến chết đi sống lại, thế nhưng khi đối phương tự động giơ mặt ra cho mình đánh như thế, lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu ban đầu. Hắn phức tạp mà chăm chăm nhìn vào Hạ Địch. Người nọ diện mạo tuấn mỹ, mày kiếm môi mỏng, trong đôi mắt hẹp dài không ngừng lóe sáng tinh quanh. Tên thủ lĩnh hải tặc chết tiệt này, bề ngoài vẫn không khác gì lúc trước, vừa nhìn đã biết chẳng phải thứ tốt đẹp rồi. Chỉ là, không biết tại sao, hắn lại cảm thấy người ở trước mặt đây, hiện tại, đã không chỉ là một tên hỗn đản đơn giản mà mình nhận thức phiến diện ngày xưa nữa.
Trong lòng Tử Nham vô cùng hỗn loạn. Rõ ràng Hạ Địch đã đứng ngay trước mặt, thế nhưng nắm tay đã xiết chặt của hắn, trái lại không cách nào vung ra. Trầm mặc hồi lâu, Tử Nham lạnh lùng xoay người, đưa lưng về phía Hạ Địch, nói, ”Nếu không phải vì tuyến đường biển vận chuyển song lượng sa, ta nhất định sẽ giết ngươi, cút! Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.”
Vốn dĩ sắc mặt của Hạ Địch tương đối ôn hòa, thậm chí còn mang theo một chút ý cười mờ nhạt, song nghe được lời này, khuôn mặt tuấn tú bất ngờ trầm xuống. Hắn xông tới giữ chặt hai vai của đối phương, hung hăng xoay người nọ đối mặt với chính mình, ánh mắt b*n r* một tia khiến người ta phải kinh hãi, mở miệng nói, ”Song lượng sa, song lượng sa, song lượng sa. Cái gì cũng nhắc tới song lượng sa! Trong mắt ngươi, chẳng lẽ bản vương tử chỉ là một đống cát có thể tạo ra binh khí thôi ư?”
Tử Nham thấy đối phương tức giận, trái lại trong lòng cư nhiên nảy sinh một tia kh*** c*m không hiểu vì đâu, cố ý cười lạnh, hỏi vặn lại: “Chẳng lẽ còn có thể là cái gì khác? Vương tử điện hạ sớm nên hiểu được, quan hệ giữa hai chúng ta chỉ là minh hữu. Ta theo ngươi tới Đan Lâm, mục đích duy nhất chính là song lượng sa.”
Hạ Địch tức giận đến cứng người, mười đầu ngón cơ hồ bóp nát xương vai của đối phương. Chính là, ngay nháy mắt sau, hắn liền tỉnh táo lại, chuyển đảo con mắt vài vòng, rồi dứt khoát buông tay, thoải mái vỗ mạnh một chưởng, lạnh lùng cười rộ lên, ”Nguyên lai là như vậy, chuyện đó thì đơn giản hơn nhiều lắm. Ta sẽ cho sứ giả đại nhân một biện pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này.”
Tử Nham vẫn duy trì biểu tình băng lãnh, không nói một lời. Tên ích kỷ này thì có thể đề xuất ra cái biện pháp tốt đẹp gì? Tuyệt đối lại là quỷ kế gạt người thôi.
“Tuyến đường vận chuyển song lượng sa, vấn đề khó giải quyết nhất chính là hải tặc, khống chế được hải tặc Đan Lâm, muốn khai thông bao nhiêu tuyến đường liền có bấy nhiêu. Tối hôm qua ngươi đã g**t ch*t Ngô Mãnh, thuận lợi ngồi lên vị trí nhị đương gia của hải tặc Đan Lâm, hiện tại chỉ cần giết nốt đại thủ lĩnh ta đây, Tử Nham ngươi liền có thể đứng lên chủ trì đại cục.”
Hạ Địch xoay người bước lên tấm thảm, rút một thanh kiếm cất giấu dưới cái gối mềm ra, lại đi về phía này, nhét vào trong tay của Tử Nham, ”Cầm lấy, đây là cơ hội tuyệt vời để ngươi có thể báo mối thù thất thân, đồng thời có khả năng hoàn thành nhiệm vụ song lượng sa một cách viên mãn.”
Thanh kiếm kia, chính là bảo kiếm đêm qua hắn cho Tử Nham mượn để đối đầu với Ngô Mãnh, cũng là hung khí sắc bén đã chặt đứt cánh tay của đối phương chỉ trong nháy mắt.
Tử Nham kinh ngạc cúi đầu nhìn thanh bảo kiếm mà Hạ Địch nhét vào tay mình.
Một trận hàn ý chỉ có kim loại mới có thể tản mác ra, cứ thế thẩm thấu vào lòng bàn tay hắn.
“Nếu không dám động thủ, chẳng khác nào thừa nhận ngươi nguyện ý trở thành người của Hạ Địch ta.” Hạ Địch tràn ngập tự tin mà mở miệng khiêu khích.
Trên gương mặt góc cạnh của Tử Nham lộ ra thần sắc phi thường nghiêm nghị, hắn đột ngột rút kiếm.
Roẹt!
Bảo kiếm được tuốt ra khỏi vỏ, nhắm thẳng vào ngực trái của Hạ Địch mà lao tới. Hàn quang từ mũi kiếm tản ra, nhanh chóng chạm tới lồng ngực đang phập phồng dưới lớp y phục của người kia.
Chỉ cần hơi dùng sức một chút, liền có thể kết liễu tên ác ma vương tử vô sỉ hạ lưu này.
Hạ Địch đương nhiên không hề run sợ, mắt cũng không chớp lấy một cái mà chăm chú nhìn vào Tử Nham.
Giết?
Hay là không giết?
Nếu không giết, vậy thì nguyên nhân nằm ở đâu, ở đâu?
Rõ ràng giết hắn có thể giải quyết tất cả mọi chuyện. Mình sẽ thay thế hắn trở thành đại thủ lĩnh hải tặc Đan Lâm, hao tổn một ít công phu trấn áp đám thủ hạ vô pháp vô thiên kia, vì Minh vương thuận lợi an bài sự tình tuyến đường vận chuyển song lượng sa, từ nay về sau mãi mãi không bị người này khống chế nữa.
Tất cả những điều này, không phải mình hoàn toàn không nắm chắc.
Cân nhắc đến đại cục, một kiếm này đâm xuống… đích thực tạo ra cơ hội hoàn hảo vô cùng.
Song, Tử Nham tay cầm bảo kiếm, hô hấp thế nhưng lại hỗn loạn dần lên. Nhịp tim của hắn cũng giống như hơi thở, nhất thời vô cùng rối rắm. Mà tay hắn, cũng vô pháp khống chế sự run rẩy đang ngày càng mãnh liệt hơn.
Mũi kiếm dán chặt nơi lồng ngực Hạ Địch, theo bàn tay đang run rẩy của Tử Nham mà rung động nhẹ nhàng, tựa hồ hai loại khí vị lãnh khốc cùng ái muội dây dưa hòa trộn với nhau, khiến cho lòng người dị thường nhộn nhạo.
Đúng lúc ấy, Hạ Địch bỗng nhiên tiến về phía trước một bước.
Hành động này không khác gì dâng trái tim trong ngực mình cho lợi kiếm ‘yêu thương’.
Tử Nham kinh hãi, không hề nghĩ ngợi, tức thì thu kiếm. Ngay sau đó, Hạ Địch đã đến trước mặt hắn, khoảng cách giữa bọn họ nhỏ đến mức hai đầu mũi cơ hồ đụng chạm vào nhau.
Khí tức nóng ấm lại tràn đầy nam tính, phả lên trên mặt đối phương, khó có thể tin mà khiến người ta mê muội.
Tử Nham run như cầy sấy, vừa định chuyển dười tầm mắt lại phát hiện chính mình vô pháp quay đi.
Ánh mắt như có lực hút của nam châm, cứ thế chăm chú nhìn vào người trước mặt, giằng co một lúc thật lâu.
Hạ Địch dùng đôi mắt sáng quắc mà hữu thần của chim Ưng quan sát người nọ, một lúc sau mới thấp giọng nói: ”không phải ngươi tò mò vì sao kiếm của chúng ta lại sắc bén như thế hay sao? Ta đem phương pháp rèn kiếm bí truyền của Đan Lâm nói cho ngươi biết, rồi để ngươi nói lại với Minh vương, được không?”
Tử Nham khiếp sợ, ”Cái gì?” Hắn không thể tin được mà ngẩng đầu.
Hạ Địch không hề bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào, áp sát bắt giữ đôi môi đạm nhạt của con mồi, xem như mỹ thực mà ngậm chặt lấy, mơ hồ phát ra những âm thanh không rõ, “Coi như sính lễ cho Minh vương thì được rồi.” Hắn vươn hai tay, gắt gao ôm lấy vòng eo rắn chắc hữu lực mà không kém phầm mềm dẻo của đối phương.
Khi bàn tay người nào đó chạm vào sống lưng, Tử Nham theo phản xạ mà căng thẳng thân mình, thế nhưng vừa nhìn vào con ngươi đen láy sâu thăm thẳm của Hạ Địch, cảm giác căng cứng rốt cục dần dần tiêu tan.
“Bảo bối ngoan…” Hạ Địch cưng chiều mà gọi một tiếng.
Bốn cánh môi nóng ấm chặt chẽ dán vào nhau, nụ hôn giữa hai người càng ngày càng sâu đậm.
m** l*** d** d** vấn vít, tiếng nước dâm mỹ loáng thoáng tràn ra, vang vọng đến mức gần như toàn bộ khoang đều có thể nghe thấy được.
Ngọn hỏa diễm lãng mạn đủ để thiêu rụi chiến thuyền vĩ đại thành tàn tro, rốt cục, được nhóm lên rồi.
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.