Ánh mắt Tử Nham đột nhiên trở nên sắc bén, hắn sải chân đá sang ngang, hòng đẩy người kia ra. Chẳng ngờ lần này Hạ Địch đã sớm có phòng bị, chỉ sử dụng hư chiêu, vừa thấy Tử Nham mắc mưu, liền thừa dịp đối phương không lưu ý tới chân phải của mình, khéo léo mà móc một cái. Hiện tại, thân thể Tử Nham đã chuyển biến tốt hơn so với mấy ngày trước đó, thế nhưng lực chân vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, hơn nữa đang trong trạng thái nghiêng người, cho nên nhất thời mất đi cân bằng, không tử chủ được mà ngã về phía sau, bị Hạ Địch đáng giận kia một phen ôm lấy.
“Chậc chậc…” Hạ Địch từ trên cao nhìn xuống, khẽ cong khóe môi mỏng đầy tà khí, ”Muốn bản vương tử ôm ngươi đi lên phải không? Sứ giả đại nhân thực am hiểu tình thú!”
Tử Nham vừa tức giận lại vừa quẫn bách, âm thầm vận lực ở thắt lưng, muốn nhảy khỏi vòng tay Hạ Địch. Song đối phương lại hung hăng nhéo vào bên hông hắn một cái, khiến toàn thân hắn mềm nhũn ra, không cách nào nhúc nhích được.
Hạ Địch lên tiếng dặn dò đám thủ hạ, “Bản đại thủ lĩnh phải ngủ trưa, không có chuyện lớn gì khẩn cấp không được tới quấy rầy, kẻ nào dám làm xằng làm bậy, ta liền ném kẻ đó xuống biển làm mồi cho cá mập, hiểu chưa?”
“Hiểu!” Chúng hải tặc sôi nổi trả lời.
Mọi người nháy mắt nhìn nhau, trong lòng ai nấy đều hiểu rất rõ ràng, thậm chí có kẻ còn hăng hái kêu lên, ”Đại thủ lĩnh nhất định phải ngủ trưa đến thư thư thái thái a!”
Hạ Địch lại hắc hắc cười hai tiếng, ngay trước mặt mọi người, ngông nghênh ôm Tử Nham rời đi. Sau khi được Hạ Địch ôm vào bên trong cánh cửa của khoang lớn nhất trên thuyền, Tử Nham rốt cục thành công vận lực nhảy khỏi lồng ngực đối phương. Chân vừa chạm đất, hắn đã dán chặt sống lưng lên vách thuyền, hai tay thủ thế, tỏ ra bản thân bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng kịch liệt ứng chiến.
Hạ Địch buồn cười mà liếc mắt nhìn người kia một cái, trêu chọc, ”Sau khi hiến tế Hải thần mới bắt đầu những ngày tháng chính thức, hiện tại ngươi sợ cái gì?” Hắn vỗ vỗ hai tay, tỏ vẻ hoàn toàn không có ý định công kích, ngông nghênh đi qua người Tử Nham, ngồi xuống tấm thảm lớn thêu dệt đến rực rỡ sắc màu, vắt chéo chân, thỏa mãn vừa lắc lư vừa nhìn chằm chằm vào đối phương.
“Sứ giả đại nhân, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi.”
Tử Nham hận nhất chính là ánh mắt to gan lớn mật, tựa hồ muốn nuốt người ta vào trong bụng này của tên kia. Hắn cảnh giác thủ thế một lát rồi mới buông tay, tận lực né tránh mặt thẳm mềm mượt thoải mái, tìm một góc tường ngồi xếp bằng xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Hạ Địch tặc lưỡi lắc đầu, ”Ngươi thực thích tìm ngược, sàn nhà cứng như vậy ngồi không thoải mái, đến chỗ ta đây có cái gì không tốt? Muốn ta ôm ngươi tới hay không?” Nói đoạn, hắn làm bộ định đứng lên.
Tử Nham bỗng nhiên mở bừng đôi mắt chứa đầy tinh quang sắc bén, từ khoảng cách một nửa gian phòng, nhìn chăm chằm vào đối phương, thấp giọng nói: ”Cút xa một chút cho ta.”
Trong lòng Hạ Địch không khỏi bực tức một hồi. Ở trong xe ngựa bị ta làm cho dục tiên dục tử, không biết phát tiết bao nhiêu lần, hiện tại, vừa mặc xong quần áo liền trở mặt! Chưa từng thấy tên nào đáng giận như vậy cả. Có điều, cái bộ dạng lạnh băng kia, ngược lại càng lúc càng khiến người ta mê đắm.
Website TruyenLau.com
Hạ Địch trời sinh chính là trên mặt bộc lộ một đằng trong đầu lại nghĩ một nẻo. Cả loạt suy nghĩ không ngừng lướt qua trong óc hắn, mỗi một ý niệm, nếu để Tử Nham biết được, nhất định người nọ sẽ nổi gân xanh mà nhảy dựng lên. Song ngoài mặt hắn vẫn duy trì thần thái cà lơ phất phơ, cười cợt mà nói đùa với Tử Nham, “Đêm nay hiến tế Hải thần, các vị phó thủ lĩnh của hải tặc đều sẽ tới, tuyến đường biển vận chuyển song lượng của ngươi có thể thuận lợi khai thông hay không, phải xem biểu hiện của ngươi rồi.” Vừa nói, hắn vừa cầm hoa trái tươi ngon bày trong đĩa bạc ở trước mặt đưa đến bên miệng.
Tử Nham có chút ngạc nhiên, “Chuyện trong hải vực Đan Lâm không phải đều do ngươi định đoạt sao?”
“Hải tặc có quy tắc của hải tặc, bọn họ chỉ tôn trọng người có năng lực, cho dù ta ủng hộ ngươi, nhưng bản thân ngươi cũng không thể chịu thua kém.”
Hạ Địch bâng quơ nói một câu như thế, kế đó lại lập tức lộ ra lòng dạ lang sói của mình, ”Nếu ngươi đồng ý bỏ ra chút lợi ích, đêm nay ta sẽ tận lực tạo cơ hội để ngươi giành được sự tôn kính từ các huynh đệ.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Không cần.” Tử Nham thẳng thừng cự tuyệt, “Ta sẽ tự mình tranh thủ.”
Hạ Địch trở lại địa bàn của mình, đương nhiên được hưởng đãi ngộ cao nhất.
Hai người ở trong phòng đợi một lát, liền có mấy mỹ nữ đi vào, mỗi người một việc, chia nhau hầu hạ. Hạ Địch tận lực hưởng thụ lạc thú đầy xa xỉ của mình, há miệng ăn vào những trái quả tươi ngon nhất được những ngón tay mềm mại ngọc ngà tuyển chọn rồi đưa tới, thả lỏng toàn thân nằm ở gối mềm cao ngất trên thảm gấm, mặc cho tỳ nữ xinh đẹp giúp mình dùng khăn ấm lau sạch hai chân và chăm sóc móng tay. Có hai mỹ nữ ngồi hai bên đùi hắn, dùng đôi tay trắng nõn mang đầy tình sắc mà giúp hắn xoa bóp bắp đùi, từ đầu gối lên trên được chiếu cố vô cùng cẩn thận. Càng khiến người ta phải đổ mồ hôi lạnh chính là, đám nữ nhân vây quanh hắn, người nào người nấy ánh mắt hàm chứa ý xuân, bộ dáng đầy vẻ đợi chờ ân điểm được thị tẩm.
Một nữ tử dung mạo kiều diễm nhất, tay chân nương theo âm nhạc và tiếng chuông trong phòng, bắt đầu vũ động. Cũng với mỗi một động tác, tiếng chuông thanh thúy lại rung lên, chấn động cả tâm trí con người. Trên thân thể nàng, lụa mỏng nửa che nửa hở, đã thế còn không ngừng làm ra những động tác đầy khiêu khích khiến người ta đỏ mặt không thôi. Trong hoàng cung Tây Lôi, tuyệt đối sẽ không xuất hiện loại vũ đạo đẹp mà th* t*c rõ ràng như thế.
TruyenLau
Tuy rằng đây không phải lần đầu tiên Tử Nham chứng kiến những trò tình thú ‘hạ lưu dị quốc’ này của Hạ Địch, song vẫn khó nén được xấu hổ, chỉ có thể nhắm mắt bỏ qua biểu tình tựa hồ khoái trá hưởng thụ đối phương. Mà Hạ Địch vẫn luôn quan sát Tử Nham, lúc này vừa ăn một quả nho, vừa nhìn vào vũ nữ mà hất hàm về phía hắn ra hiệu.
Vũ nữ hiểu ý liên tục xoay người vài cái, tựa như một áng mây mềm mại bay tới trước mặt Tử Nham, làm động tác ngả người yêu cầu độ khó rất cao, lại vươn tay đùa giỡn khuôn mặt của hắn một phen.
Tử Nham bị tập kích ngay lúc không hề phòng bị, theo bản năng mà nhảy dựng lên, vươn tay đẩy người. Bất chợt đối mặt với một mỹ nữ lộ tay lộ đùi trắng nõn, lại thêm manh lụa mỏng tang như ẩn như hiện trên người, cơ hồ ngay cả khuôn ngực căng tràn của tuổi thanh xuân cũng có thể nhìn thấy được, hắn không khỏi sửng sốt, bàn tay thiếu chút nữa đụng vào b* ng*c tuyết trắng kia hệt như bị rắn cắn mà mạnh mẽ rút về. Ngay sau đó, khuôn mặt tràn đầy anh khí của hắn đỏ bừng từ trán xuống tận dưới cổ.
“Ha ha ha ha!” Hạ Địch trong lòng vui vẻ, ha ha cười mấy tiếng, kế tiếp nhặt lấy trái cây trong đĩa bạc, như thể ban thưởng mà ném ra.
Vũ nữ nọ dùng một tư thế duyên dáng bắt lấy trái cây ở giữa không trung, đưa lên miệng. Vì mua vui cho Hạ Địch, nàng lại nhanh chóng xoay người một cú khiến người khác nhìn mà hoa mắt không thôi, vươn tay quấn lấy thắt lưng của Tử Nham. Tử Nham nghiêng người né tránh, giận tái mặt mà quát: “Còn làm xằng làm bậy, ta sẽ động thủ đánh người!”
Hạ Địch bật ra một tiếng cười thích thú, phất tay bảo đám tỳ nữ đang đấm chân tránh ra, vỗ lên đùi mình, gọi: ”Mạt Nhi lại đây, sứ giả đại nhân không muốn, nhưng bản vương tử muốn.” Mỹ nữ tên gọi Mạt Nhi kia mừng rỡ, lập tức dừng nhảy múa, như chim sơn ca mà bay nhanh về phía Hạ Địch. Thời điểm hai đầu gối nhẹ nhàng chạm xuống đất, nửa thân trên của nàng đã kề sát vào lồng ngực đối phương, chậm rãi cọ xát, cầu xin sủng hạnh.
Hạ Địch ngồi dậy, ôm nàng rồi cúi đầu xuống, hôn nồng nhiệt. Mỹ nữ trong ngực hắn bị hôn đến dục hỏa đốt người, lắc lư thân thể mềm mại bật ra hai tiếng th* d*c khẽ khàng.
Tử Nham không thể tưởng tượng được, người này lại hoang dâm vô sỉ đến thế, trước mặt nhiều thị nữ và cả chính mình như vậy, hắn cư nhiên vẫn dám làm xằng làm bậy, vì thế kinh ngạc cùng sửng sốt mất một hồi lâu.
“Ô– Điện hạ … Ân–“ Hạ Địch một bên bá đạo hôn môi cuồng nhiệt, một bên giở trò khiến cho mỹ nữ nọ phát ra từng trận thở gấp, khó nhịn mà vặn vẹo thân mình. Đám tì nữ mỹ mạo xung quanh dùng ánh mắt hâm mộ nhìn người được sủng ái, ở một bên nín thở quan sát, chỉ sợ làm ảnh hưởng đến hứng thú của vương tử điện hạ, rồi vĩnh viễn mất đi cơ hội sau này. Trong không gian yên ắng, những lời đối thoại dâm loạn vang đên, vừa vặn để Tử Nham đang đứng cách đó không xa có thể nghe thấy được.
“Muốn không?”
“Ân– muốn…”
“Sờ chỗ này thoải mái không?”
“A– Điện hạ, tha cho ta đi– Có… thật thoải mái–”
Dâm từ đãng ngữ, quả thực ô uế lỗ tai. Chính là mọi người đã sớm quen với những hành động này của Hạ Địch, ai nấy đều làm như không có việc gì, chỉ riêng Tử Nham đứng cũng không yên, ngồi cũng không ổn, quẫn bách đến mức không biết phải bỏ đi đâu. Mà ngoại trừ quẫn bách ra, trong lòng hắn còn dâng lên vài phần tức giận ── cái trán cư nhiên toát ra một tầng mồ hôi rất mỏng.
Sau khi nghe thấy thanh âm trầm thấp mà phóng túng của Hạ Địch, dường như sâu trong cơ thể hắn bị người dùng một cọng lông chim nhẹ nhàng trêu chọc, sợi dây thần kinh nào đó thoáng căng ra, như thể khát cầu thầm kín ở một nơi không thể gọi tên đang chực chờ bùng nổ.
Rất… vô sỉ! Tử Nham phẫn hận nghiến răng, dưới đáy lòng lớn tiếng mà trách móc chính bản thân mình. Mắt thấy cảnh tượng hạ lưu như vậy, chính mình đáng lẽ phải sớm phá cửa bỏ đi, không chút do dự mà ném loại hỗn đản chẳng biết liêm sỉ như tên Hạ Địch này ra khỏi đầu. Người như thế thì biết cái gì là đạo đức? Cái gì là tôn nghiêm?
Nhưng là, bởi vì sinh khí, hắn lại cứng ngắc hai chân, giống như bị đóng đinh mà đứng yên tại chỗ, không cách nào dịch chuyển. Trong lúc nhất thời, Tử Nham cảm thấy dường như thân thể có chủ trương riêng của nó, chính là muốn tự chuốc lấy cực khổ mà ở lại nơi này, chứng kiến một màn khó lòng nhẫn nhịn ngay trước mắt.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tử Nham không biết cái cảm xúc chính mình không thể gọi tên kia rốt cuộc là cái gì. Súc sinh!
“Được rồi, chơi đến đây thôi.” Hạ Địch bỗng nhiên buông mỹ nữ tên gọi Mạt Nhi, lúc này đã mềm nhũn đang chờ đợi hắn tiến vào kia ra, ngồi thẳng dậy.
“Điện hạ … ” Mạt Nhi luống cuống chân tay trở mình, trên mặt lộ ra một tia kinh hoàng. Nàng không biết bản thân đã làm sai cái gì mà khiến cho Hạ Địch mất hứng.
“Đêm nay còn hiến tế Hải thần, trước khi nghi lễ kết thúc, bản vương tử sẽ không chạm vào nữ sắc.”
Hạ Địch tùy tiện phất tay với nàng, ”Hầu hạ không tồi, tới gặp Không Lưu lĩnh thưởng đi.”
Mạt Nhi sững sờ một trận, sau khi ngây người liền chỉnh lại xiêm y hỗn độn trên thân, mang theo biểu tình mất mát mà thi lễ rồi lui xuống.
“Các ngươi cũng lui xuống đi.” Hạ Địch đuổi hết đám mỹ nữ xung quanh, sau đó mới ngẩng đầu, biếng nhác nhìn Tử Nham vẫn còn đứng thẳng như mũi tên ở chỗ cũ.
“Lại đây.” Hắn vẫy tay như thể dụ dỗ mà gọi người nọ.
Tử Nham hung hăng trừng mắt nhìn hắn, một câu cũng không hề nói.
“Sứ giả đại nhân, đừng nóng giận.” Hạ Địch đứng lên, đi đến bên người đối phương, quan sát biểu tình trên mặt hắn, lộ ra một nụ cười ẩn giấu vài phần đắc ý, thanh âm cũng theo đó mà ôn nhu hơn rất nhiều, “Chỉ là ôm ấp một chút, lại hôn thêm vài cái, nếu ngươi sinh khí, ta cũng làm thế với ngươi là được rồi, thậm chí cả việc khó hơn ôm ấp ta cũng nguyện ý làm vì ngươi.”
Tử Nham thấy bàn tay người nọ mò tới, liền theo bản năng mà muốn tránh đi, song, thân thể vừa khẽ động, lại chẳng biết vì sao đột nhiên dừng lại giữa chừng.
Động tác trong một nháy mắt này, tựa hồ không đi qua đại não, bản thân hắn cũng không hiểu vì sao chính mình lại dừng lại để mặc đối phương chạm vào.
Nhưng là hiện tại tỉnh ra thì đã muộn, Hạ Địch thuận lợi đặt tay lên bờ vai của hắn, xoay người dắt hắn đi tới thảm gấm, nhẹ nhàng vỗ vỗ mấy cái, ”Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi.”
Tử Nham do dự một hồi, rốt cục cũng an tọa.
Hạ Địch càng thêm vui vẻ, chính mình cũng ngồi xuống bên cạnh Tử Nham, tiện tay kéo cái đĩa bạc bày đủ loại hoa quả rực rỡ sắc màu lại đây, chọn lấy một trái đỏ mọng nhất, vừa nhìn đã biết thực ngon, đưa cho Tử Nham, “Cái này rất ngọt, ngươi nếm thử xem.”
Tử Nham nhìn chằm chằm thứ trái cây kia, chẳng hiểu vì sao mặt đỏ tim đập một hồi, vì thế quay đầu đi, ra vẻ cứng rắn nói: “Ta không đói.”
“Được được, xem như ta sợ ngươi, ngươi không ăn, ta ăn.” Bên tai truyền đến một tiếng ’bọp’ khẽ khàng, hẳn là Hạ Địch đã cắn vào thứ trái cây đỏ mọng kia một miếng.
Tử Nham không kìm được lòng mà quay đầu lại, chính là, cổ vừa xoay, liền bất ngờ bắt gặp một cái bóng nhào tới trước mặt mình. Thân thể hắn rất nhanh đã bị Hạ Địch dùng hai tay ôm lấy.
“Ô ──” Trên môi cảm nhận được một thứ gì đó nóng nóng mềm mềm. Kế tiếp, hương vị thơm ngon của trái quả, từ đầu lưỡi đối phương lập tức được truyền đưa qua. Vị đạo này hắn đã phi thường quen thuộc, nó mang theo cuồng vọng và chấp nhất không ai sánh bằng, chỉ thuộc về một mình Hạ Địch.
“Tử Nham,” Hạ Địch hung hăng hôn người nọ một lúc, thấp giọng cười nói: ”Ngươi cò ngọt hơn cả trái cây, ta thực hận không thể kết thúc lễ hiến tế Hải thần ngay lập tức.”
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.