Chúng nhân trong trướng không khỏi bần thần kinh hãi, lặng như tờ mất một khắc, Phượng Minh thình lình bật ra: “Lập tức chỉnh quân, chúng ta phải quay về Tây Lôi.”
“Bản vương đã hạ lệnh.” Dung Điềm có chút áy náy nhìn Phượng Minh: “Thái hậu lâm trọng bệnh, bản vương nhất định phải trở về bên người. Thiên địa hoàn kia…”
“Đến lúc này còn nói Thiên địa hoàn gì nữa, trở về vấn an Thái hậu mới là vấn đề quan trọng nhất.” Hôm nay Phượng Minh nhạy cảm đến dị thường. Trên cõi đời này Thái hậu là người gần gũi cậu nhất, là bậc trưởng bối thân cận cậu nhất, giờ nghĩ đến chuyện nàng ngã trọng bệnh, trái tim cậu vặn thắt vì đau đớn, lại hệt như những cảm thụ ngày trước khi cha mẹ qua đời, càng khiến cậu thêm sợ hãi, một loại dự cảm chẳng lành càng lúc càng dâng lên trong lòng: “Phải nhanh trở về, ngươi là nhi tử duy nhất của bà.” Những thanh âm run rẩy, giấu không được những nghẹn ngào nơi cổ họng.
Đám Thu Lam cũng biến sắc, vây quanh cậu, gượng cười an ủi: “Minh vương đừng lo lắng quá, đám hạ cấp khi truyền tin bao giờ chẳng khoa trương phóng đại, để tránh bị truy cứu trách nhiệm sau này.”
“Thái hậu ắt cũng chỉ mắc chút bệnh vặt, có ngự y chăm sóc, lại thấy cả Đại vương lẫn Minh vương trở về, không chừng tâm lý vui sướng, sẽ tự động khoẻ lại đó a.”
Đến lúc này Phượng Minh mới bình tĩnh lại đôi chút, màu đỏ vựng dị thường vẫn lưu lại chút ít trên gương mặt, trải qua một cơn lộn xộn,đốc óc bất chợt nặng chình ch*ch, đưa tay day day hai bên thái dương, cậu hơi chau mày ngẩng lên nhìn Dung Điềm: “Mệt quá.”
Dung Điềm vươn tay kéo cậu vào lòng, nghi ngờ nhìn một vòng quanh đám thị nữ. Thu Nguyệt vội vàng bưng chén trà trộn lẫn chút lá khô an thần, mở ra cho Dung Điềm xem qua.
Dung Điềm lập tức hiểu ra, liền vỗ nhẹ lên vai Phượng Minh, ôn nhu nói: “Ngủ đi, đợi xe ngựa chuẩn bị xong, ta sẽ bế ngươi lên.”
“Ừ.” Phượng Minh ậm ừ một tiếng, quả nhiên ngoan ngoãn nhắm mắt.
Đại vương hạ lệnh chỉnh đốn quân ngũ khẩn cấp, khiến ngoài doanh trướng không khỏi một phen chó bay gà nhảy. Nào là thu dọn lều trại, chỉnh lý hành trang, dắt chiến mã quay về, tiếng ngựa hí cùng người nói không ngừng vang lên.
Xe ngựa chuyên dụng cho Phượng Minh chưa kịp chuẩn bị xong, Lộc Đan đã vội vàng tới xin được yết kiến.
Lộc Đan tiến thẳng vào doanh trướng hành lễ với Dung Điềm, nghi hoặc chất vấn: “Ta nghe nói Đại vương đã hạ lệnh, muốn lập tức chỉnh quân quay về Tây Lôi, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?”
TruyenLau.com
Dung Điềm bất động thanh sắc, không mặn không nhạt đáp: “Quốc sư đừng lo lắng, đợi về Tây Lôi xử lý xong xuôi mọi chuyện, chúng ta sẽ lập tức tiếp tục hành trình, tạm thời chỉ trì hoãn lại vài ngày thôi.”
Lộc Đan bặm môi cười nhạt, chắp tay: “Nếu đã vậy, hãy để Lộc Đan quay về viết một phong thư, báo cho Đại vương của ta biết chúng ta sẽ về chậm một thời gian.” Y xoay người định đi, ánh mắt chợt chú ý đến Phượng Minh đang cuộn tròn trong lòng Dung Điềm, mới khẽ “A” lên một tiếng, hơi ngẩn ra, hỏi khẽ: “Minh vương đến giờ đã mệt ngủ thiếp đi rồi ư?”
Dung Điềm hơi cúi xuống, khẽ siết vòng tay ôm quanh Phượng Minh say ngủ, gương mặt anh tuấn giãn ra ý cười chiều chuộng: “Đêm qua ngắm sao, cả đêm không chợp mắt, giờ đã mệt rồi.” TruyenLau
Lộc Đan không biết nhìn ra cái gì, như thể đang hồ nghi gì đó, mà bước lại gần một bước, nhìn chăm chú, rồi chợt nói: “Thứ cho Lộc Đan lắm lời, trên cổ Minh vương đeo một tấm bùa hộ mệnh mang khí tức kỳ quái, không hiểu là ai đã dâng lên?”
Dung Điềm căng thẳng, nhưng nét mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Là Tùng Đằng viết cho Phượng Minh, chẳng qua chỉ có ý phù hộ bình an cho hắn.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tùng Đằng?” Lộc Đan cau mày: “Trong quân đồn đại, đại pháp sư Tùng Đằng sớm nay không phải đã bị phát hiện…”
“Không sai.”
“Trời!” Gương mặt tuấn mỹ của Lộc Đan chợt biến sắc, thụt lui về sau từng bước, há hốc miệng không nói nên lời.
Dung Điềm nhất thời sinh cảnh giác, siết chặt Phượng Minh trong lòng, trầm giọng gặng hỏi: “Quốc sư làm sao vậy?”
“Minh vương hắn…”
“Phượng Minh làm sao?”
Khí áp trầm xuống, khiến mọi người trong doanh không thở nổi. Thu Nguyệt liếc Thu Lam, phát hiện trong mắt ai cũng chỉ rặt một mảng khốn hoặc, ẩn dấu sự sợ hãi không thốt thành lời.
Tầm mắt tất cả đổ dồn lên người Lộc Đan. Lộc Đan dưới áp lực kinh hồn của Dung Điềm chỉ trầm mặc hồi lâu, mãi sau mới dần hồi phục tinh thần, sắc mặt tuy vẫn tái nhợt như cũ, nhưng sự kinh hãi dường như đã nhạt bớt, chậm rãi, y thở dài sườn sượt: “Việc này hệ trọng, Lộc Đan chẳng dám loạn miệng đoán bùa. Thỉnh Đại vương cho phép Lộc Đan được nhìn rõ khí sắc của Minh Vương.”
Đoạn tiến lên hai bước, quan sát tỉ mỉ Phượng Minh đang ngủ vùi trong lòng Dung Điềm.
Thần sắc Phượng Minh vẫn như thường, giấc ngủ chính nồng, vẫn vô cùng vô cùng cuộn lại trong lòng Dung Điềm, như một chú mèo nhỏ. Lộc Đan nhìn xong, lại đưa tay dò cổ Phượng Minh.
Dung Điềm thấy vẻ mặt y càng lúc càng trầm trọng, cũng không khỏi bùng lên lo lắng, cau cặp mày rậm, vươn tay thăm dò hơi thở của Phượng Minh, cảm nhận được từng hơi khí mềm mại đều đều, nhẹ nhàng ngọt ngấy quấn quýt, mới có chút an tâm, nhìn Lộc Đan nói: “Quốc sư thấy gì?”
Lộc Đan yên lặng, lắc lắc đầu, ngửa đầu nhắm nghiền mắt, như thể vừa bị tra vấn một vấn đề quá khó khăn.
Đúng lúc đó, một tên thị vệ chợt lớn tiếng bẩm báo từ ngoài doanh: “Đại vương, mã xa đã chuẩn bị xong.”
Dung Điềm đang bị sự bí hiểm của Lộc Đan đốt bùng một cơn lửa lớn, không kiềm được mà rít lên: “Cút! Không phải quân tình trọng yếu không được phép chen ngang!” Khiến tên thị vệ bị doạ đến câm bặt.
Một lúc lâu sau, Lộc Đan mới dùng một vẻ mặt ưu tư không giải thích nổi nói: “Với vu thuật, Lộc Đan có thể nói cũng có chút nghiên cứu, nhưng tình huống Minh vương thế này…”
“Quốc sư ngươi đang giấu bản vương cái gì?” Dung Điềm ầm trầm rít qua từng kẽ răng.
Lộc Đan không chút sợ sệt, chỉ ung dung bật cười: “Lộc Đan nào dám? Chỉ có điều tình huống hiện tại của Minh vương khiến Lộc Đan vô cùng khó hiểu, không biết phải giải thích với Đại vương thế nào cho phải. Chiếu theo những gì Lộc Đan quan sát, Minh vương bây giờ… hồn phách dường như đã lìa thân.”
Lời vừa dứt, tất cả thị nữ đều trợn trừng mắt, thét lên kinh sợ.
Cả người Dung Điềm chấn động mãnh liệt, ôm thít thân hình mềm mại ấm áp của Phượng Minh vào lòng, hừ lạnh: “Hoang đường, sao có thể?”
“Chính bởi vì không thể, nên Lộc Đan mới không dám khinh suất bẩm báo cho Đại vương. Từ trước đến nay, hồn phách lìa thân, cần hội tụ rất nhiều điều kiện phức tạp, chỉ có những pháp sư cao cường nhất trong điều kiện thiên thời địa lợi mới có thể thành công. Trên người Minh vương lại giăng tầng tầng lớp lớp bùa bảo hộ, ai có thể hạ thủ với người cho đặng. Chỉ sợ Lộc Đan đã nhìn nhầm.”
“Quốc sự thực quá đáng, Minh vương chẳng qua chỉ thiếp đi một chút thôi, sao người lại doạ chúng ta?” Thu Lam nhìn Lộc Đan đầy trách cứ, cả người phát run từng đợt.
Thu Nguyệt cũng biết sự dị thường của Phượng Minh hồi hôm, trong lòng cũng sợ hãi như Thu Lam, nàng nhịn không nổi quỳ sụp xuống chân Dung Điềm, khe khẽ lay gọi: “Xe ngựa đã chuẩn bị xong, thỉnh Minh vương tỉnh dậy.”
“Phượng Minh, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi, lên xe hẵng ngủ tiếp.”
Lay động vài lần, nhưng người trong lòng, trong ***g ngực vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh lại, khoé miệng cong cong, như đang chìm giữa mộng đẹp.
Nhiệt độ trong doanh trướng như đông cứng lại, Thu Tinh cũng cuống quýt quỳ xuống bên cạnh Phượng Minh, hàm răng run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố duy trì nụ cười méo xệch ra sức khuyên lơn: “Minh vương, nên tỉnh rồi.”
Phượng Minh vẫn không chút động đậy.
“Minh vương nếu không dậy, Đại vương… đại vương sẽ bỏ đi một mình đó.” Thu Lam điên cuồng bổ nhào xuống trước mặt Phượng Minh, liều mạng muốn lay tỉnh cậu: “Nhanh dậy đi, Minh Vương, Minh Vương à!!!”
Dung Điềm thình lình gầm lên: “Phượng Minh, tỉnh lại!”
Tâm cứng thành băng, những luồng hàn khí dày đặc không ngừng áp bách.
Lộc Đan cũng cả kinh lắp bắp: “Sao có thể? Thật sự hồn phách đã dời thân, này… Này sao có thể? Chẳng lẽ trên đời có pháp sư lợi hại đến chừng này?”
Thu Nguyệt “Oa” một tiếng khóc lớn, nhưng thình lình nhận ra giờ không thể lên tiếng, mới cố gắng tự bịt miệng, lại hoàn toàn chẳng thể khống chế nổi bờ vai nhỏ run rẩy đến kịch liệt.
Thân thể Dung Điềm cứng ngắc như hoá đá, hắn lặng lẽ nhìn xoáy vào thân hình Phượng Minh đang cuộn lại trong giấc ngủ yên ả, thanh âm khàn đặc: “Quốc sư là pháp sư nổi tiếng của Đông Phàm, xin hỏi quốc sư, muốn tách hồn phách khỏi thân xác một người bình thường vô cùng khó khăn, vậy… Giả như hồn phách kia, nguyên bản không thuộc về thân xác này thì sao?’
“Hả?”
“Cái gì?”
Mọi người trong doanh trướng nhất tề rung động, không dám tin nhìn về phía Dung Điềm.
Bọn Thu Nguyệt vốn đang quỳ bên cạnh Phượng Minh, sợ đến quên cả khóc, sau đó cùng lúc, ngã phệt xuống đất.
“Loảng xoảng” một tiếng khoa trương phụ hoạ, Liệt Thương – một tiểu tì đứng cạnh Thái Thanh, bàng hoàng đánh rơi chiếc đĩa ngọc trên bàn, lăn xuống đất vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Lộc Đan chần chừ nửa ngày, đối diện với tầm mắt lãnh liệt của Dung Điềm, rành rọt lên tiếng: “Hồn phách lẫn thân thể nếu không cùng xuất phát từ một nguyên thể, đương nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
“Phượng Minh, Phượng Minh…” Cúi đầu lẩm bẩm tên ái nhân, vẫn hoàn bất động, lòng Dung Điềm rối bời, hắn cố gồng mình chống đỡ, gằn giọng phân phó: “Các ngươi cút hết ra, canh gác ngoài cửa, không cho phép bất cứ kẻ nào được tiến vào.”
Chờ đám Thu Lam đi hẳn, Dung Điềm mới thấp giọng lên tiếng: “Quốc sư lại đây.”
“Đại vương?”
“Quốc sư tu hành nhiều năm, công lực cao thâm, nhất định sẽ có biện pháp cứu hắn. Nghe cho kỹ, hắn tỉnh, ta đem toàn lực Tây Lôi dâng tặng cho ngươi,” Cười lạnh một tiếng, âm điệu chậm rãi của Dung Điềm sắc nhọn đến thấu xương: “Hắn nếu không tỉnh, bản vương muốn toàn bộ vương tộc Đông Phàm nhà ngươi cùng bồi táng.”
Lộc Đan đã sớm đoán được tính cách độc đoán bá đạo của Dung Điềm, nhưng không hề kinh hoàng, ngược lại còn nghiễm nhiên hành lễ đáp: “Uy h**p của đại vương đối với Lộc Đan ta vô dụng, Đông Phàm tuy là tiểu quốc, nhưng không phải nơi Đại vương nói một tiếng giết là giết. Có điều vì ân cứu mạng của Minh Vương, Lộc Đan sẽ dốc toàn lực giúp đỡ. Thỉnh Đại vương đặt Minh vương nằm xuống tấm thảm nhung này, để Lộc Đan nghĩ biện pháp.”
Lời nói của y tuy có phần ngỗ ngược, nhưng giờ trước mắt Dung Điềm chỉ còn một ý niệm cầu y cứu người, còn đâu tâm trạng để để tâm, hắn cẩn thận từng ly từng tý đặt Phượng Minh xuống tấm thảm nhung.
Sắc mặt Phượng Minh hồng nhuận, thân thể mềm mại, được quây giữa nền thảm nhung nhu nhuyễn, bộ dáng tuấn mỹ lại thêm phần đẹp đẽ khôn cùng, khiến lòng Dung Điềm không khỏi chua xót, thổn thức gọi giữa hy vọng mong manh: “Phượng Minh, Phượng Minh?” Tự biết bản thân chẳng qua chỉ đang huyễn tưởng, trái tim không ngừng bị bóp nghẹt, thối lui hai bước khỏi nơi ấy, xót xa nói: “Thỉnh quốc sư.”
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.