CHƯƠNG 4
“Không ai phái ta đến hết.”
Phượng Minh hổn hển thở ngay dưới chưởng của Dung vương, hai tay che chở yết hầu của mình.
“Còn dám mạnh miệng?”
Tay của Dung vương càng tăng thêm lực, cơ hồ khiến Phượng Minh muốn ngừng thở: “Nói! Thái tử chạy đi đâu rồi? Ngươi thế nào lại đến được đây? Trong cung còn bao nhiêu đồng bọn?”
Phượng Minh vừa mới tỉnh lại, thân thể suy yếu, bị Dung vương bóp chẹt như vậy, đừng nói muốn minh oan, ngay cả muốn thở cũng thở không nổi, chỉ có thể hừ nhẹ một tiếng.
Dung vương cảnh giác nhìn kỹ Phượng Minh, thầm nghĩ không thể cứ như vậy dồn tiểu tử này vào chỗ chết, cười lạnh một tiếng, chậm rãi thu tay, lui về một bên nhìn Phượng Minh như cá rời khỏi nước, tay ôm ngực há mồm thở hào hển.
Khi khôi phục được hô hấp, cổ áo Phượng Minh lại bị nắm chặt.
“Ngoan ngoãn khai ra, sẽ không phải chịu khổ.”
Phượng Minh ngẩng đầu, phẫn nộ hỏi:
“Ngươi muốn ta khai cái gì?”
Cái tên gian thần này, dám đối đãi với thái tử như vậy. Mà ta, tự nhiên lại xui xẻo chỉ có thể giơ đầu ra đỡ đạn.
“Nói, thái tử chạy đi đâu? Đã bị các ngươi bắt phải không?”
“Ta chính là thái tử.”
Phượng Minh thật sự không nhịn được nữa, hét toáng lên. Nếu có thể, thật sự muốn cho vô mặt tên Dung vương ghê tởm này thêm một quyền nữa. Dung vương âm thầm đánh giá Phượng Minh trong chốc lát, rốt cuộc buông cổ áo cậu ra: “Ngươi nói ngươi chính là thái tử, vậy lấy gì làm chứng cớ?”
Phượng Minh ương bướng đối đáp: “Ngươi nói ta không phải thái tử, vậy cũng lấy gì làm chứng cớ?’
“Thái tử tuyệt đối không có cách nói chuyện giống như ngươi.” Dung vương đang suy nghĩ, đột nhiên hỏi: “Tháng trước, sinh nhật hoàng hậu, ngươi đã tống lễ vật gì?”
Phượng Minh nhất thời ngẩn ngơ. Chuyện của tháng trước, mình làm sao biết được? Mắt cậu đảo vòng, đành mở miệng nói xạo: “Bổn thái tử công việc bề bộn, mỗi ngày đều có nhiều chuyện phải làm, làm thế nào nhớ kỹ chuyện tháng trước?”
TruyenLau.com
Đôi mắt Dung vương thật quỷ dị, khiến Phượng Minh trong lòng phát cáu, lại hỏi: “Hôm trước thái tử cùng Lâm tướng quân nói chuyện, là nói về chuyện gì?”
“Nếu cùng tướng quân nói chuyện, không phải quân sự thì chính là quốc sự, thiên nam địa bắc mỗi chỗ đều nói một chút.”
“Ha ha ha…” Dung vương đột nhiên ngửa đầu cười to, Phượng Minh trong lòng biết đã không ổn. Dung vương dừng lại, tươi cười, cúi đầu nhìn Phượng Minh nói: “Thái tử hôm trước không hề gặp mặt Lâm tướng quân, mọi chuyện trước đó, chẳng lẽ thái tử đã quên hết rồi?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không thể nào lại lọt vào một cái bẫy đơn giản như thế! Phượng Minh thầm mắng chính mình ngu ngốc.
“Còn có một chuyện….” Dung vương ánh mắt lấp lánh, thân hình cao lớn dần dần chuyển tới gần Phượng Minh, hình thành cảm giác áp bức mạnh mẽ. Hắn nhẹ giọng nói bên tai cậu: “Hôm nay thái tử vẫn dùng ‘bổn thái tử’ để tự xưng hô, khác hẳn thói quen thường ngày chỉ dùng tên. Chẳng lẽ…” đ** l*** **t *t bỗng nhiên duỗi ra, chạm vào vành tai Phượng Minh.
Phượng Minh bất thình lình bị chấn động.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Chẳng lẽ kể cả tên của mình thái tử cũng đã quên mất rồi?”
Phượng Minh không chịu được việc Dung vương tiến đến gần, vùng vẫy định lui ra phía sau, bị hai tay Dung vương vươn đến, giam cầm trong lòng ngực.
“Ngoan ngoãn nói cho ta biết thái tử đang ở nơi nào, mang hết tất cả mọi chuyện ta muốn biết khai ra. Nếu không… thân thể xinh đẹp này không cách nào chịu nổi đại hình của ta đâu.” Thân người tiến cực sát đến, Dung vương dùng ngữ khí nhẹ nhàng uy h**p Phượng Minh.
Phượng Minh quay ngoắt đi: “Quên tên có gì là kỳ quái? Ta bị té xuống sông, sợ đến nỗi cái gì cũng quên hết rồi.” Nghĩ đến việc bị giam vào ngục tù cổ đại thụ hình, trong lòng cũng có chút sợ hãi. Phượng Minh ngoan cố chấn vấn Dung vương: “Ta toàn thân thượng hạ, có chỗ nào không phải thái tử?”
Dung vương âm hiểm cười khẩy, đưa tay xốc y phục của Phượng Minh lên, gật đầu nói: “Không sai, cả vết thương này cũng có thể bắt chước tương tự, quả thật khiến kẻ khác phải bội phục.” Ngón tay thon dài, đã bị da thịt mềm mại hấp dẫn, bắt đầu trắng trợn v**t v* không kiêng nể.
“Buông ra!” cảm giác được chính mình đang lâm vào tình cảnh nguy hiểm, Phượng Minh vội vã giãy giụa trốn tránh sự xâm phạm của Dung vương.
Thân thể phía sau đang gắt gao giam cầm Phượng Minh thở nhanh, càng lúc càng gấp gáp.
“Muốn hấp dẫn ta à?” Dung vương có chút khàn giọng, hơi thở thổi vào bên trong tai của Phượng Minh, nhồn nhột.
“Không phải! Tuyệt đối không phải!” Ai da, ngàn vạn lần đừng phát sinh hiểu lầm như vậy chứ!
Phượng Minh hiện tại tuổi còn trẻ, tình cảm lại thuần khiết nên đối với tình ái hoàn toàn không biết gì. Phát hiện mình càng giãy giụa lại càng khiến sự tình chuyển hướng quái đản, cậu lập tức dừng tất cả động tác, cả người cứng ngắc như gỗ ngây ra nằm trong lòng ngực Dung vương.
Thấy Phượng Minh đột nhiên yên tĩnh, Dung vương kinh ngạc cúi đầu, nhìn lại cơ thể vốn đã rất quen thuộc trong tay mình, giờ phút này khắp nơi lại lộ ra vẻ hấp dẫn nam nhân một cách khác thường.
Mười bảy tuổi, ở Tây Lôi quốc được xem như là đã trưởng thành rồi.
Cho đến bây giờ, thái tử hoàn toàn vẫn không biểu thị ra nê ngẫu [ph*t d*c], nhưng ngay lúc này, Dung vương kinh ngạc phát hiện, nê ngẫu này giống như bay lên trời gặp gỡ thần tiên vạn năng, được ban tặng cho một linh hồn mới.
Cho dù đó là một thích khách hạ đẳng, so với thái tử ban đầu vô năng bảo thủ chẳng phải thú vị hơn sao?
“Nếu như vào đại lao, chỉ dùng khốc hình trong một buổi tối là đủ để ngươi tan xác.” Ánh mắt Dung vương đột nhiên trở nên thâm hiểm, hắn chụp lấy tay của Phượng Minh, lẩm bẩm nói: “Chỉ cần lột móng tay của ngươi ra, sau đó dùng kim châm đâm vào, nếu như vẫn không chịu cung khai, dùng nước sôi tiếp tục đổ lên.”
Phượng Minh nghe Dung vương miêu tả sợ đến thịt phải nhảy, rùng mình nói: “Không được làm ta sợ!”
Dung vương lại không giống như đang hù dọa Phượng Minh, hắn tựa hồ như đang lo lắng một chuyện quan trọng lắm, liếc nhìn thân hình Phượng Minh: “Khi đó, cho dù có muốn khai cũng không ra hình người nữa rồi. Dù sao cũng chỉ là con rối, không bằng tìm đến một chỗ tương đối chẳng phải thú vị hơn sao?” Nói đến đây, xem như đã quyết định xong, vui vẻ cười rộ lên.
Phượng Minh dùng sức đấm Dung vương một cái: “Này, ta chính là thái tử, ngươi không thể đưa ta vào đại lao thụ hình được.”
Đôi môi tuyệt đẹp của Dung vương chợt hiển thị một nụ cười lạnh lẽo: “Ngươi là thái tử? Muốn làm thái tử cũng được thôi. Thái tử là con chim nhỏ ta nuôi dưỡng trong cung nội, sẽ đối với ta tất cung tất kính, mọi việc đều phải nghe lời. Được rồi, tên gọi của thái tử là An Hà, ngươi nhớ kỹ.”
Phượng Minh kinh ngạc nhìn Dung vương. Tên nam nhân đáng sợ này, rõ ràng biết lai lịch mình bất chính, tại sao vẫn như cũ chấp nhận thân phận của mình?
Bất quá mặc kệ mọi chuyện vậy, cửa ải khó khăn trước mặt tạm thời đã qua được rồi.
Phượng Minh thở dài một hơi, thì thầm: “An Hà, An Hà, ta biết rồi. Này, buông ta ra nhanh lên.” Nếu cả Dung vương cũng đã chính miệng thừa nhận thân phận thái tử của mình, vậy thì đương nhiên phải ra dáng thái tử chứ.
“Buông ra?” Dung vương nhìn Phượng Minh đang bị vây trong lòng ngực, nghĩ tên này bất cứ lúc nào cũng có thể bị ném vào trong đại lao, vậy mà còn dám ngang nhiên ra lệnh, không khỏi buồn cười: “Ngươi đừng quên, mọi chuyện là do ta định đoạt. Cho dù có là thái tử thật sự, cũng phải ngoan ngoãn nghe theo lời nói của ta.”
“Ngươi là Tào Tháo! Hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu! Hiệp thiên tử dĩ sính sắc dục!” Đầu ngón tay giống như con rắn lắt léo trên da thịt, dừng lại nơi nhô cao trong ngực, khiến Phượng Minh cả người nổi da gà, nhất thời mở miệng mắng to: “A, hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu? Cái tên tiểu tử này ngươi có học thức không vậy, cái câu văn hay như thế, khó được lắm đấy…”
Một cái hôn bá đạo chợt giáng xuống. Tóc Phượng Minh bị nắm kéo ngược ra sau, bắt buộc cậu phải ngữa cổ nhìn gương mặt Dung vương càng lúc càng gần.
“Ư…” Trên môi bị hơi nóng của nam nhân bao trùm, quai hàm không thể chống lại ngoại lực bị mở banh ra.
Đôi mắt đen láy của Phượng Minh nhất thời mở trừng so với mắt mèo còn tròn to hơn.
Trời ạ, cái tên nam nhân này, cái tên nam nhân này, hắn…
Một trận hỗn chiến diễn ra ngay trong khoang miệng, cho đến khi Phượng Minh đờ đẫn ngây ra mới chấm dứt. Không thể nào miêu tả được vòm họng đã bị xâm nhập như thế nào, cũng không thể nào kể ra được cảm giác tê dại truyền đến đại não khi đầu lưỡi truy đuổi quấn quanh lấy nhau.
Hết thảy đều là hỗn loạn.
Một lát sau khi Dung vương hảo tâm thả ra, Phượng Minh ý thức được rõ ràng mình vừa bị một nam nhân cưỡng hôn.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên, nhưng quan trọng nhất chính là đã hôn nam nhân. Phượng Minh quyết định đổ hết tội lỗi vào nụ hôn c**ng b** đó.
“Không cần phải ra vẻ vừa bị làm nhục như vậy…” Dung vương vuốt nhẹ quai hàm Phượng Minh, nâng lên.
Tên tiểu tử này không ngờ lại trúc trắc phản ứng, khiến Dung vương mừng rỡ không thôi. Tại rất nhiều quốc gia, thích khách đều trải qua huấn luyện nghiêm khắc, trong đó cũng kể cả kỹ xảo lên giường. Hắn cũng không hi vọng Phượng Minh về phương diện này có quá nhiều kinh nghiệm.
Nếu chỉ là một nụ hôn, đối nam nhân mà nói cũng chẳng tính toán làm gì. Bất cứ đâu cũng có. Phượng Minh an ủi chính mình, ngẩng đầu oán hận nhìn Dung vương, ngay lập tức phủ định ý nghĩ vừa nảy ra.
Một cái hôn tuy không đáng, nhưng ngó bản mặt và bộ dáng tên vừa cưỡng hôn mình, thì thật sự là hỏng bét rồi. Hơn nữa thân thể này lại rất dễ đỏ mặt, không khó tưởng tượng kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì.
Phượng Minh thấy đôi mắt Dung vương từ từ toát ra lửa dục, trong lòng kêu to không ổn, không biết khí lực từ đâu, bất thình lình vùng ra khỏi cánh tay của Dung vương, lăn mình đến phía cuối giường.
“Đừng lại đây!” Phượng Minh vừa nhìn Dung vương quát lớn vừa dáo dác đảo mắt xung quanh, hi vọng có thể tìm được vũ khí bảo vệ trinh tiết của mình.
Thật đáng tiếc, trong thái tử điện một cái kéo cũng chẳng có.
Dung vương thú vị nhìn Phượng Minh cầm một bình rượu bằng bạc vung lên.
“Dám đến đây ta sẽ đập bể đầu ngươi!”
Phượng Minh cầm bình rượu trong tay làm bộ đe dọa, trong một chút sơ ý, bị Dung vương ôm lấy đè xuống giường. Bình rượu cũng bị Dung vương tiện tay quăng ra ngoài cửa sổ.
“Quả là một liệt nam…” Dung vương từ trên cao nhìn xuống cười chế nhạo.
Phượng Minh không đếm xỉa đến, trừng mắt nhìn Dung vương, nghiến răng nói: “Ngươi dám làm loạn, ta lập tức cắn lưỡi tự tử.” Đừng đùa, bị nam nhân c**ng b*c, chết còn sướng hơn!
Thật là mất mặt quá đi!
“Không phải sợ, hảo thái tử của ta.” Dung vương nhẹ nhàng v**t v* má Phượng Minh, làm giảm sự kích động của cậu. Giọng nói của hắn mê hoặc như đang hát: “Nói cho ta biết, tên chính thức của ngươi.”
“Cái gì?”
“Nói cho ta biết, hôm nay sẽ buông tha cho ngươi.”
Như vậy là sao?
Phượng Minh nhắm mắt tính tính toán toán. Dù sao Dung vương cũng đã biết mình là kẻ giả mạo rồi, nói cho hắn tên cũng không sao. Mặc dù làm vậy thì không uy phong chút xíu nào, nhưng ít ra so với bị c**ng b*c thì vẫn tốt hơn.
Đã hạ quyết tâm, Phượng Minh mở mắt nói: “Ta tên là Phượng Minh.”
“Phượng Minh? Phượng Minh…” Dung vương hoan hỉ thì thầm, cúi đầu nói khẽ vào tai Phượng Minh: “Ta là Dung Điềm, ngươi hãy nhớ kỹ.”
Lại phải đối mặt với một vòng hôn cuồng nhiệt, từ bên tai kéo dài đến trên môi, lại tiếp tục từ từ tiến sâu vào…
Quá đỗi dịu dàng khiến không thể nào cự tuyệt, rút hết sức lực cuối cùng còn sót lại để chống cự của Phượng Minh.
Biết nam nhân này mặc dù hôm nay đáp ứng buông tha cho mình, nhưng nếu chưa được một cái hôn nồng nàn thì sẽ không chịu đi, Phượng Minh bi ai cho vận mệnh của mình, cũng biết thân thể mình bây giờ, căn bản phản kháng cũng không có đường sống, không thể làm gì khác hơn là nhắm chặt mắt cầu mong hắn nhanh nhanh hài lòng một chút.
Cứ nghĩ Dung vương là một nữ nhân đi…
Phượng Minh nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý đưa môi mình sâu vào môi của một cô bạn gái nhiệt tình mà cậu tưởng tượng ra.
Cảm giác nồng nhiệt liên tục không ngừng trong khoang miệng, tê dại và kh*** c*m chồng chéo đan xen vào nhau.
Nói thật, thằng cha này kỹ thuật rất tốt…
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.