Tiểu viện nho nhỏ trong Hợp Khánh vương phủ, nơi mà Phượng Minh đang ở đã không còn náo nhiệt như mọi khi, trái lại giăng đầy một mảnh lặng ngắt như tờ.
Tin tức từ Vĩnh Ân truyền đến, khiến không khí vốn đang vui vẻ ấm áp như ánh mặt trời, trong nháy mắt triệt để tiêu tan. Sau khi biết tin Liệt Nhi có khả năng trọng thương rơi xuống dòng nước siết, Dung Hổ vẫn luôn vô cùng trầm lặng. Sau khi dùng bữa xong xuôi hắn liền nhờ cậy Lạc Vân thay mình chăm sóc Phượng Minh, còn bản thân thì tự động về phòng.
Thu Lam lo lắng nói, “Dung Hổ này gặp chuyện lúc nào cũng âm thầm chịu đựng một mình, chẳng biết sẽ lo âu thành ra cái dạng gì nữa, nô tỳ đi nhìn thử một chút xem sao.” Thu Lam cáo lỗi với Phượng Minh một tiếng, nhanh chân chạy theo Dung Hổ ra ngoài.
Nhớ tới chuyện Liệt Nhi sống chết còn chưa rõ, Phượng Minh buồn bực không nói nên lời, lại nhìn Thu Nguyệt và Thu Tinh ở cạnh bên cũng đang cau mày lo lắng không thôi, bèn miễn cưỡng an ủi, “Đừng lo lắng, Liệt Nhi không giống với những người khác, hắn thông minh hơn người thường gấp chục lần, hơn nữa trước kia lại từng là gian tế nằm vùng ở Vĩnh Ân. Phàm là những kẻ có thể trở thành gian tế, trời sinh đều tinh ranh hơn quỷ rất nhiều…”
Phượng Minh nói được một nửa, bất chớt nhớ tới Hạ Quản năm xưa. Người nọ thông minh cởi mở, bản lĩnh đầy mình, cũng không phải một kẻ dễ dàng mất mạng. Ấy vậy mà…
Gian tế vốn là một việc đem mạng ra đùa, đem đầu buộc ở thắt lưng.
Lần này Liệt Nhi mất tích ngay tại địa phận Vĩnh Ân, chẳng lẽ là bởi vì những việc hắn đã làm ở hoàng cung Vĩnh Ân năm đó, nay đã bị Vĩnh Ân vương phát hiện, cho nên đối phương liền phái đi người bắt cóc Liệt Nhi để trả thù?
Phượng Minh không dám nghĩ tiếp nữa, sắc mặt càng lúc càng kém đi. Hắn cảm thấy ngồi yên trong phòng, như thế nào cũng sẽ vô cùng lo sợ, vì thế đứng lên khoát tay với mọi người, “Không nên suy nghĩ lung tung nữa, phía Vĩnh Ân đã nói như vậy thì rất nhanh sẽ có tin tức gửi qua thôi. Các ngươi đang bận rộn cái gì thì cứ tiếp tục đi lo liệu cái đó đi.” Dứt lời, bản thân Phượng Minh cũng thong thả bước ra ngoài cửa, dự định tìm chút việc để làm, miễn cho phải lo lắng về chuyện của Liệt Nhi.
Không ngờ vừa mới bước xuống bậc thềm, một cao thủ Tiêu gia vội vàng chạy tới, bẩm báo, “Thiếu chủ, có sứ giả đến đây, nói là muốn mời thiếu chủ ra ngoài gặp mặt chủ nhân của nàng.”
Lạc Vân ở một bên hỏi, “Sứ giả là ai? Nàng nói mời Thiếu chủ tới nơi nào để gặp mặt người kia?”
Thái độ của cao thủ kia đối với Lạc Vân còn cung kính hơn so với vị Tiêu gia Thiếu chủ Phượng Minh này vài phần, hắn đáp, “Nữ nhân đó không chịu cho biết rõ ràng, có điều nàng nói, trên tay nàng có một phong thư, chỉ cần Thiếu chủ xem qua sẽ tức thì minh bạch.” TruyenLau
Người nọ từ trong ngực lấy ra một lá thư, bất quá bởi vì hiểu rõ quy củ cho nên không trực tiếp giao cho Phượng Minh, trái lại chuyển tới tay của Lạc Vân.
Lạc Vân xé mở phong thư, nhìn lướt qua chữ ký và con dấu, lại đưa lá thư lên mũi ngửi ngửi một hồi, sau đó mới đưa sang cho Phượng Minh đầy vẻ tò mò đang đứng ở một bên, nói, “Là Tử Nham gửi tới.”
Chữ của Tử Nham ngay ngắn nghiêm chỉnh, nét bút mạnh mẽ bức người có vài phần giống với Dung Điềm, Phượng Minh vừa nhìn liền có thể nhận ra một chút. Vội vàng xem xong lá thư, hắn bất chợt lộ ra biểu tình khó hiểu, “Thư này của Tử Nham không đầu không cuối, chỉ nói mời ta tức tốc đi theo sứ giả đưa thư, tình hình cụ thể đợi đến nơi sẽ luận bàn chi tiết. Quái lạ, vì cái gì mà thần thần bí bí muốn ta lập tức đi cùng nàng ta như vậy chứ? Ôi trời!”
Phượng Minh bỗng nhiên kinh hô một tiếng, biến sắc nói, “Chẳng lẽ Tử Nham đã xảy ra chuyện? Nhưng một khi như thế, tại sao Vương tử Hạ Địch ngay cả một tin nhắn ngắn ngủi cũng không cho người truyền tới đây? Không được! Chúng ta phải đi xem ngay lập tức!”
Lạc Vân khẽ kéo Phượng Minh lại, nhìn vào bộ dáng cuống quýt của vị Tiêu gia thiếu chủ này, suýt chút nữa nhịn không được mà ném cho đối phương một ánh mắt xem thường. Hắn nhẫn nhịn một hồi, sau đó vô cùng lãnh tĩnh nói, “Thiếu chủ nhất định đoán sai rồi. Tuy rằng thời gian ta sống cùng Tử Nham không dài, nhưng ánh mắt người này kiên nghị chính trực, chứng tỏ hắn là hạng người đặc biệt trung tâm. Nếu như gặp phải nguy hiểm, hắn tuyệt đối sẽ không viết thư cầu thiếu chủ đi chi viện. Thuộc hạ phỏng đoán, hắn là do phát hiện thiếu chủ có chuyện cần phải đề phòng, cho nên mới viết phong thư này sai người mời thiếu chủ tới.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giọng điệu của Lạc Vân không chút ôn hòa, thế nhưng kì lạ thay, những lời ấy lại khiến Phượng Minh cảm thấy an tâm.
Cẩn thận nghĩ lại, Tử Nham quả thật là người như vậy.
Phượng Minh yên lòng một chút, gật đầu nói, “Ngươi nói rất đúng, chúng ta đi theo người này một chuyến, xem xem rút cục Tử Nham có việc quan trọng gì.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong lúc bọn thuộc hạ nhận lệnh ra ngoài chuẩn bị ngựa, Phượng Minh lại gọi Dung Hổ từ trong phòng ra, cẩn thận hỏi, “Dung Hổ có khá hơn chút nào không? Ta vừa nhận được thư tay do Tử Nham viết, phải ra ngoài một lúc, ngươi ở lại đây, nói rõ với bọn Thu Lam giúp ta, có được không?”
Dung Hổ cầm lấy lá thư của Tử Nham, nhìn thoáng qua một chút, nói, “Đúng là chữ của Tử Nham.” Sau đó hắn lắc đầu cự tuyệt thái độ quan tâm săn sóc của Phượng Minh, nghiêm mặt nói, “Thuộc hạ phụng mệnh bảo hộ Minh vương, Minh vương ra ngoài, làm sao thuộc hạ lại không đi theo cho được?”
Mọi người chuẩn bị xong xuôi liền vây quanh Phượng Minh, bảo hộ hắn xuất môn.
Sư Mẫn là sứ giả do Trường Liễu Công chúa phái tới. Để không khiến cho người trong vương phủ của Khánh chương phát hiện, nàng cố ý cải nam trang, đầu đội mũ rộng vành có màn đen che kín khuôn mặt, có điều, bởi vì thân hình mềm mại thướt tha, cho nên vẫn bị cao thủ Tiêu gia nhìn ra chân tướng.
Ở ngoài chờ đợi đến suốt ruột, sau cùng cũng thấy Phượng Minh bước ra, lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhõm một hơi, đi tới nghênh đón, “Minh vương, mời ngài theo ta, đến nơi chủ nhân ta sẽ lập tức nói cho ngài biết tình hình cụ thể.”
Khi đám người bọn họ còn chưa đi được mười bước, lại bắt gặp Lạc Trữ vừa mới xong việc trở về.
Lạc Trữ hỏi, “Thiếu chủ đi đâu vậy?”
Phượng Minh đối với vị tổng quản này hoàn toàn không chút nghi ngờ, giơ lên lá thư của Tử Nham, nói chính mình phải đi theo Sư Mẫn một chuyến.
Lạc Trữ vừa mới xuất môn, kỳ thực chính là lén lút đi gặp muội muội Lạc Thiên Thiên để bàn bạc làm sao ném đá giấu tay, bất động thanh sắc đưa Phượng Minh vào chỗ chết. Hắn từng gặp qua Sư Mẫn, cho nên vừa thấy vị sứ giả này chính là nàng ta thì liền nghi ngờ chuyện Khánh Chương đã bại lộ rồi. Lạc Trữ trong lòng vừa khẩn trương vừa tự âm thầm trấn định, nói, “Thuộc hạ đi cùng thiếu chủ. Đồng quốc cũng không phải là nơi tốt lành gì, mọi người phải cẩn thận một chút.”
Ấn tượng của Sư Mẫn đối với Lạc Trữ rất tốt, nàng nghe thế thì vui sướng nói, “Có Lạc tổng quản đi cùng, đương nhiên tốt không gì bằng rồi.”
Sư Mẫn dẫn đường, thế nhưng nàng không dám trực tiếp đi đến đại môn của Đồng An viện mà thừa dịp hoàng hôn buông xuống, chọn một con đường nhỏ dẫn tới cửa phụ phía sau của phủ viện này.
Dung Hổ bất chợt dừng lại, quát, “Chờ chút, đây không phải phủ đệ của Khánh Ly Vương tử hay sao?”
Phượng Minh thế nhưng lại rất thong dong, “Nếu Tử Nham đã bảo chúng ta đến nơi này, đương nhiên hắn có đạo lý riêng, dùng người thì không được phép nghi ngờ, cứ đi theo nàng ta thôi.”
Lạc Trữ nghe được lời này thì âm thầm cả kinh. Dùng người thì không được phép nghi ngờ? Tiểu tạp chủng này thường nói ra một số câu khiến người ta phải giật mình kinh ngạc.
Đáng tiếc hắn lại là nhi tử của Diêu Duệ, là kẻ ngay từ lúc sinh ra đã định sẽ đối đầu cùng với Lạc Vân.
Dưới sự che chắn của trong bóng đêm, mọi người tiến vào Đồng An viện.
Trường Liễu Công chúa dựa vào bản lĩnh của mình đã sớm thu xếp ổn thỏa cả trong lẫn ngoài. Mọi chuyện cũng không tính là khó khăn cho lắm, đối với phương thức xử lí Khánh Ly – Thường Y và đám ‘cao thủ thích khách’ kia, người hầu vòng ngoài Đồng An viện đa phần đều không được biết tình huống chính xác, bí mật bị vây hãm bên trong đám hạ nhân nơi nội viện. Tuy rằng dù ít dù nhiều cũng có một vài lời đồn đại truyền ra, thế nhưng những tin đồn này đều là đồng tình với Trường Liễu.
Có lão thiên gia chứng giám, dựa vào việc mê hoặc Khánh Ly, chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, Thường Y nhanh chóng vênh váo lên tới tận trời, khiến cho rất nhiều người ở trong Đồng An viện nhìn không thuận mắt. Một ngày nọ bỗng nhiên thấy Trường Liễu nói ả ta là gian tế, còn dùng mê dược hãm hại Khánh Ly, ai lại có thể không âm thầm ủng hộ hành động của Trường Liễu cho được đây.
Hơn nữa dù sao thì đây cũng là một chuyện đã rồi.
Trường Liễu Công chúa ưỡn cái bụng bầu ba tháng, tự mình bước xuống bậc thềm chào đón đám người Phượng Minh. Sau khi tiến vào trong phòng, nàng vui mừng cười nói, “Rút cục cũng mời được Minh vương tới đây, Trường Liễu rất sợ tin tức bị lộ ra ngoài, khiến cho Khánh Chương xấu xa kia ra tay hạ độc thủ với Minh vương.”
Ấn tượng của Phượng Minh với Khánh Chương cũng không tệ lắm, vừa nghe được lời này hắn liền sửng sốt không thôi, “Công chúa nói vậy là có ý gì?”
Lời hắn còn chưa dứt, Trường Liễu đã đưa một phong thư tới, nhẹ giọng đáp, “Sự tình quá phức tạp, Trường Liễu cũng không thể nói rõ ràng, có điều Sứ giả đại nhân đã lưu lại một phong thư, Minh Vương xem xong tự nhiên sẽ hiểu.”
Lạc Vân là người đầu tiên mở lá thư ra, sau khi kiểm nghiệm bên trong không hề có độc mới đưa lại cho Phượng Minh. Tất cả mọi người dò xét mà thò đầu tới gần muốn xem thử rốt cuộc Tử Nham lưu lại cái thứ thần thần bí bí gì.
Trong thư, Tử Nham trình bày vô cùng tỉ mỉ, từ việc bọn họ làm sao phát hiện manh mối, Hạ Địch đã lén đổi thuốc như thế nào, Khánh Ly đã từng có chuyển biển tốt đẹp ra sao, cho tới chuyện Thường Y ra ngoài gặp mặt kẻ đồng mưu vào thời điểm nào, vân vân… Cái duy nhất hắn không đề cập đến chính là lý do tại sao hắn không đích thân bẩm báo chuyện này tới Phượng Minh. Có điều, hiện tại Phượng Minh cũng không rảnh mà cân nhắc vấn đề đó.
Mọi người vừa biết được nội dung chấn động trong thư, không ai bảo ai đều nhất thời toát đầy một thân mồ hôi lạnh. Thật không ngờ, Khánh Chương thoạt nhìn luôn tươi cười thân thiện, lại còn nhiệt tình cung cấp nơi ăn chốn ở thoải mái tiện nghi cho bọn họ, ấy vậy mà lại là một tên mặt người dạ thú. Thì ra ngay cả chuyện Khánh Ly muốn ám sát Phượng Minh cũng đều do một tay hắn ta sắp đặt!
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1
- Quyển 3 - Chương 1
- Quyển 4 - Chương 1
- Quyển 5 - Chương 1
- Quyển 6 - Chương 1
- Quyển 7 - Chương 1
- Quyển 8 - Chương 1
- Quyển 9 - Chương 1
- Quyển 10 - Chương 1
- Quyển 11 - Chương 1
- Quyển 12 - Chương 1: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Quyển 13 - Chương 1: Kinh thiên ma thuật
- Quyển 14 - Chương 1: Kì dị chi cục
- Quyển 15 - Chương 1: Yêu hận khói lửa
- Quyển 16 - Chương 1: Ngôn kinh tứ toạ
- Quyển 17 - Chương 1: Nhất xúc tức phát
- Quyển 18 - Chương 1: Phong khởi vân dũng
- Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Quyển 21 - Chương 1: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Quyển 23 - Chương 1
- Quyển 20 - Chương 1-1: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Quyển 22 - Chương 1-1: Hải dạ dị sắc
- Quyển 24 - Chương 1-1: Quyển 24 - Văn án
- Quyển 20 - Chương 1-2
- Quyển 22 - Chương 1-2
- Quyển 24 - Chương 1-2
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2
- Quyển 3 - Chương 2
- Quyển 4 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2
- Quyển 6 - Chương 2
- Quyển 7 - Chương 2
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 9 - Chương 2
- Quyển 10 - Chương 2
- Quyển 11 - Chương 2
- Quyển 12 - Chương 2
- Quyển 13 - Chương 2
- Quyển 14 - Chương 2
- Quyển 15 - Chương 2
- Quyển 16 - Chương 2
- Quyển 17 - Chương 2
- Quyển 18 - Chương 2
- Quyển 19 - Chương 2
- Quyển 20 - Chương 2
- Quyển 23 - Chương 2
- Quyển 24 - Chương 2
- Quyển 21 - Chương 2-1
- Quyển 22 - Chương 2-1
- Quyển 21 - Chương 2-2
- Quyển 22 - Chương 2-2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3
- Quyển 3 - Chương 3
- Quyển 4 - Chương 3
- Quyển 5 - Chương 3
- Quyển 6 - Chương 3
- Quyển 7 - Chương 3
- Quyển 8 - Chương 3
- Quyển 9 - Chương 3
- Quyển 10 - Chương 3
- Quyển 11 - Chương 3
- Quyển 12 - Chương 3
- Quyển 13 - Chương 3
- Quyển 14 - Chương 3
- Quyển 15 - Chương 3
- Quyển 16 - Chương 3
- Quyển 17 - Chương 3
- Quyển 18 - Chương 3
- Quyển 19 - Chương 3
- Quyển 21 - Chương 3
- Quyển 23 - Chương 3
- Quyển 24 - Chương 3
- Quyển 20 - Chương 3-1
- Quyển 22 - Chương 3-1
- Quyển 20 - Chương 3-2
- Quyển 22 - Chương 3-2
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4
- Quyển 3 - Chương 4
- Quyển 4 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4
- Quyển 6 - Chương 4
- Quyển 7 - Chương 4
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 9 - Chương 4
- Quyển 10 - Chương 4
- Quyển 11 - Chương 4
- Quyển 12 - Chương 4
- Quyển 13 - Chương 4
- Quyển 14 - Chương 4
- Quyển 15 - Chương 4
- Quyển 16 - Chương 4
- Quyển 17 - Chương 4
- Quyển 18 - Chương 4
- Quyển 20 - Chương 4
- Quyển 21 - Chương 4
- Quyển 23 - Chương 4
- Quyển 24 - Chương 4
- Quyển 19 - Chương 4-1
- Quyển 22 - Chương 4-1
- Quyển 19 - Chương 4-2
- Quyển 22 - Chương 4-2
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5
- Quyển 3 - Chương 5
- Quyển 4 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5
- Quyển 6 - Chương 5
- Quyển 7 - Chương 5
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 9 - Chương 5
- Quyển 10 - Chương 5
- Quyển 11 - Chương 5
- Quyển 12 - Chương 5
- Quyển 13 - Chương 5
- Quyển 14 - Chương 5
- Quyển 15 - Chương 5
- Quyển 16 - Chương 5
- Quyển 17 - Chương 5
- Quyển 18 - Chương 5
- Quyển 19 - Chương 5
- Quyển 21 - Chương 5
- Quyển 23 - Chương 5
- Quyển 22 - Chương 5-1
- Quyển 22 - Chương 5-2
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6
- Quyển 3 - Chương 6
- Quyển 4 - Chương 6
- Quyển 5 - Chương 6
- Quyển 6 - Chương 6
- Quyển 7 - Chương 6
- Quyển 8 - Chương 6
- Quyển 9 - Chương 6
- Quyển 10 - Chương 6
- Quyển 11 - Chương 6
- Quyển 12 - Chương 6: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Quyển 14 - Chương 6
- Quyển 15 - Chương 6
- Quyển 16 - Chương 6
- Quyển 17 - Chương 6
- Quyển 18 - Chương 6
- Quyển 19 - Chương 6
- Quyển 21 - Chương 6
- Quyển 23 - Chương 6
- Quyển 22 - Chương 6-1
- Quyển 22 - Chương 6-2
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7
- Quyển 3 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7
- Quyển 5 - Chương 7
- Quyển 6 - Chương 7
- Quyển 7 - Chương 7
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 9 - Chương 7
- Quyển 10 - Chương 7
- Quyển 11 - Chương 7
- Quyển 14 - Chương 7: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Quyển 15 - Chương 7
- Quyển 17 - Chương 7
- Quyển 18 - Chương 7
- Quyển 19 - Chương 7
- Quyển 21 - Chương 7
- Quyển 23 - Chương 7
- Quyển 22 - Chương 7-1
- Quyển 22 - Chương 7-2
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8
- Quyển 3 - Chương 8
- Quyển 4 - Chương 8
- Quyển 5 - Chương 8
- Quyển 6 - Chương 8
- Quyển 7 - Chương 8
- Quyển 8 - Chương 8
- Quyển 9 - Chương 8
- Quyển 10 - Chương 8
- Quyển 11 - Chương 8
- Quyển 15 - Chương 8
- Quyển 17 - Chương 8
- Quyển 18 - Chương 8
- Quyển 19 - Chương 8
- Quyển 21 - Chương 8
- Quyển 22 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9
- Quyển 3 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9
- Quyển 5 - Chương 9
- Quyển 6 - Chương 9
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 10 - Chương 9
- Quyển 11 - Chương 9
- Quyển 17 - Chương 9
- Quyển 21 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10
- Quyển 3 - Chương 10
- Quyển 4 - Chương 10
- Quyển 5 - Chương 10
- Quyển 6 - Chương 10
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10
- Quyển 11 - Chương 10
- Quyển 17 - Chương 10
- Quyển 21 - Chương 10: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 2 - Chương 11
- Quyển 3 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11
- Quyển 5 - Chương 11
- Quyển 6 - Chương 11
- Quyển 7 - Chương 11
- Quyển 11 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 2 - Chương 12
- Quyển 3 - Chương 12
- Quyển 4 - Chương 12
- Quyển 5 - Chương 12
- Quyển 6 - Chương 12
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 11 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 2 - Chương 13
- Quyển 3 - Chương 13
- Quyển 5 - Chương 13
- Quyển 6 - Chương 13
- Quyển 7 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 2 - Chương 14
- Quyển 5 - Chương 14
- Quyển 6 - Chương 14
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15
- Quyển 5 - Chương 15
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 5 - Chương 16
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 2 - Chương 17
- Quyển 5 - Chương 17
- Quyển 6 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18
- Quyển 5 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19
- Quyển 5 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 2 - Chương 20
- Quyển 5 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 2 - Chương 21
- Quyển 5 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 2 - Chương 22
- Quyển 5 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 23
- Quyển 5 - Chương 23
- Quyển 2 - Chương 24
- Quyển 2 - Chương 25
- Quyển 2 - Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169: Tiểu phượng hoàng sơ minh
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174: Phiên ngoại : địch thụ gặp lại
- Chương 175: Kinh thiên ma thuật
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Kì dị chi cục
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186: Phiên ngoại : Lễ trao giải
- Chương 187: Yêu hận khói lửa
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195: Ngôn kinh tứ toạ
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: Nhất xúc tức phát
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Phong khởi vân dũng
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Thập diện mai phục | Mai phục trùng trùng
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234: Tật phong kình thảo | Gió mạnh mới hay cỏ cứng
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Phiên ngoại - Trận bóng rổ thế vận hội
- Chương 245: Hải dạ dị sắc
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267: Quyển 24 - Văn án
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
Phượng Vu Cửu Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.