Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 122: KHÔNG CÒN MỘT AI CÓ THỂ ĐÁNH ĐƯỢC! (TIẾP)

hỏi.
Diệp Thiên Mệnh cũng gật đầu.
Một nam tử mập mạp chợt bước ra:
“Lý huynh, Cố huynh, nghe nói Tiêu gia rất ghê gớm, đang ỷ thế hiếp người à?”
Bên cạnh Diệp Thiên Mệnh, Cố Khởi giới thiệu:
“Tên mập này là người của nhà Thác Bạt, tên Thác Bạt Phì.”
Diệp Thiên Mệnh:
“...”
Thác Bạt Phì sải bước đến gần, ánh mắt hắn lập tức đặt lên người Diệp Thiên Mệnh:
“Ngươi là Diệp Thiên Mệnh?”
Diệp Thiên Mệnh gật đầu:
“Phì huynh, hân hạnh.”
Thác Bạt Phì nhìn chằm chằm Diệp Thiên Mệnh:
“Ta tên Thác Bạt Phỉ, không phải Thác Bạt Phì!”
Diệp Thiên Mệnh quay đầu kinh ngạc nhìn Cố Khởi:
“Chết tiệt, huynh đệ ngươi hố ta rồi!”
Cố Khởi cười ha hả:
“Giống nhau cả thôi mà, A Phỉ. Nghe nói Thác Bạt gia các ngươi có quan hệ rất cứng trong Tiên Bảo Các, ngươi giúp giải quyết chuyện này đi. Cái Tiêu gia này đúng là mẹ kiếp không phải người! Không những ỷ thế hiếp người, còn dám dùng quan hệ kéo người ta vào danh sách đen, quả là mẹ nó mất mặt đến tận nhà rồi!”
TruyenLau Rõ ràng hắn cố ý nói lớn tiếng, khiến mọi người trong đại điện đều nghe rõ mồn một.
“Ai đang nói xấu sau lưng đó?”
Lúc này, một giọng nói chợt truyền đến từ phía không xa. TruyenLau.com
Mọi người quay đầu nhìn lại. Cách đó không xa, một nhóm người đang đi tới, người dẫn đầu là một nam tử mặc thanh bào.
“Ối chà!”
Cố Khởi chợt cười phá lên: Website TruyenLau.com
“Ài chà! Ra là Tiêu Bình của Tiêu gia! Lão tử nói cho ngươi biết, lão tử không có nói xấu sau lưng, lão tử bây giờ sẽ đứng trước mặt ngươi mà mắng Tiêu gia các ngươi! Tiêu gia các ngươi đúng là mẹ kiếp không phải thứ gì tốt đẹp! Đ*t lão mẫu ngươi! Đ*t lão mẫu tất cả các ngươi!”
Sắc mặt nam tử tên Tiêu Bình lập tức trở nên dữ tợn:
“Cố Khởi, đây không phải Bỉ Ngạn Văn Minh của các ngươi!”
Cố Khởi chỉ vào Tiêu Bình:
“Ngươi đừng có nói nhảm với lão tử! Lão tử chính là muốn đ*t lão mẫu ngươi!”
Tiêu Bình làm sao chịu nổi? Lập tức muốn động thủ, nhưng đúng lúc này, một nam tử bên cạnh hắn chợt cản hắn lại. Nam tử kia cười:
“Thì ra đây chính là phẩm chất của Bỉ Ngạn Văn Minh?”
Cố Khởi nhìn nam tử kia:
“Ta cũng đ*t lão mẫu ngươi!”
Nam tử kia nhìn chằm chằm Cố Khởi:
“Nghe nói tổ tiên ngươi từng là một người đọc sách, một vị đại nho chân chính. Không ngờ hậu nhân của hắn lại thô bỉ đến mức này, ta không thèm nói chuyện với ngươi.”
Cố Khởi cười:
“Hành vi của Tiêu gia, thiên hạ đều biết! Để cướp suất đặc cách của Diệp huynh ta, lại dám không tiếc cưỡng đoạt, còn lấy gia tộc Diệp huynh ra uy hiếp! Loại thủ đoạn hạ lưu như vậy mà Tiêu gia bọn chúng cũng làm ra được, còn sợ người khác mắng sao?”
Nam tử kia không trực tiếp đáp lại vấn đề này, mà chuyển sang chuyện khác:
“Tiên Bảo Các không cho Diệp Thiên Mệnh này vào Tiên Bảo Các thì liên quan gì đến Tiêu gia? Cố Khởi, Cố gia các ngươi không phải rất ghê gớm sao? Có bản lĩnh thì đi mà làm khó Tiên Bảo Các đi!”
Cố Khởi nói:
“Ai không biết đây là Tiêu gia đứng sau giở trò? Sài Vân, ngươi đừng ở đây giở trò với lão tử! Ngươi không phải chỉ muốn làm chó cho Tiêu gia sao? Ta nói cho ngươi biết, cho dù muốn làm chó, cũng phải tìm một chủ nhân tốt chứ? Tiêu gia cái loại gia tộc ngu xuẩn này, ngươi đi tìm bọn chúng làm chủ nhân, ngươi có não không? Nói thật, ngươi còn không bằng làm chó cho lão tử, lão tử có phẩm chất hơn Tiêu gia nhiều.”
Sắc mặt nam tử tên Sài Vân lập tức trở nên âm trầm, đang định nói thì Thác Bạt Phỉ chợt bước ra:
“Thôi thôi, ồn ào thế này chẳng có ý nghĩa gì. Chúng ta đều là người văn minh, không làm những chuyện đấu võ mồm, trực tiếp mẹ kiếp đánh nhau một trận đi!”
“Được thôi!”
Tiêu Bình cười lạnh:
“Ta thật sự muốn xem thử Bỉ Ngạn Văn Minh...”
Nói rồi, hắn chợt chuyển chủ đề, quay đầu nhìn Diệp Thiên Mệnh đang đứng cạnh:
“Vị này chẳng phải Diệp Thiên Mệnh, người được xưng tụng có Đại Đế chi tư sao? Chậc chậc, ta thật sự muốn mở mang tầm mắt...”
Đúng lúc này, đồng tử hắn chợt co rụt lại, chỉ thấy Phục Tàng không biết từ khi nào đã xông đến trước mặt hắn.
Tiêu Bình còn chưa kịp phản ứng, đầu hắn đã trực tiếp bị một quyền đánh nổ tung, bắn tung tóe, máu tươi văng khắp nơi.
Phục Tàng rũ tay, khẽ nhíu mày:
“Thứ sinh vật rác rưởi gì thế này, yếu như vậy mà nói nhiều, đúng là không biết xấu hổ.”
Mọi người:
“...”
Phục Tàng liếc nhìn đám người trong sân:
“Không có ai đánh được cả.”
Diệp Thiên Mệnh kéo kéo tay áo Phục Tàng, thấp giọng nói:
“Sư tỷ, có người của mình.”
Phục Tàng nhìn hắn một cái:
“Ta có nói lời giả dối đâu.”
Diệp Thiên Mệnh:
“...”"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu