Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 2098: TỶ MUỘI CÙNG GẢ!

Nam tử trường bào có chút nghi hoặc.
"Về sau, đế quốc kia bắt đầu biến cách..."
Diệp Vô Danh tiếp tục nói:
"Nó cướp đoạt sức mạnh từ bên ngoài, nhào nặn lại căn cơ cũ kỹ, đi ra một con đường mới đầy rẫy tì vết nhưng lại thuộc về chính nó. Trên con đường đó, 'chân lý' cũ đã bị phá vỡ. Nhưng ngươi có thể nói, những người đã cống hiến cả đời cho chân lý cũ, nỗ lực của bọn họ là hoàn toàn vô nghĩa sao?"
Y quay đầu, nhìn nam tử trường bào trước mặt, nghiêm túc nói:
"Không thể. Bởi vì chính nhờ sự tuân thủ, nghiên cứu, thậm chí là đẩy chân lý cũ đến mức cực hạn của bọn họ, người đến sau mới có thể nhìn thấy rõ ràng điểm cuối của con đường đó ở đâu, bình cảnh là gì. Công việc của bọn họ, là nền tảng cho sự biến cách về sau, là tấm gương soi sáng con đường mới."
Biến cách!
Con đường mới!
Trong mắt nam tử trường bào có một tia xúc động.
Diệp Vô Danh tiếp tục nói:
"Lý luận của ngươi, về thời gian không thể chia cắt, về nghịch lý tồn tại vân vân... Theo ta thấy, cũng không phải là sai. Mà là ở trên 'tầng diện pháp tắc' mà ngươi nhận thức, nơi ngươi đang đứng, nó là đúng, là chặt chẽ, là kết tinh trí tuệ rực rỡ."
Nói đến đây, y hơi dừng lại, rồi nói tiếp:
"Nó miêu tả rõ ràng quy luật vận hành bản chất nhất, hài hòa nhất của dòng sông thời gian này. Nếu không có người nghiên cứu nó đến cực hạn như ngươi, làm sao chúng ta có thể nhận thức rõ ràng như thế về những gông cùm xiềng xích của tầng diện thời gian hiện tại?"
TruyenLau.com Thân thể nam tử trường bào khẽ run lên, dưới đáy mắt xám tro, dường như có đốm lửa cực kỳ yếu ớt đang cố gắng bùng cháy trở lại.
Diệp Vô Danh giơ tay lên, nhìn lại chiếc nhẫn cổ phác kia, ánh mắt phức tạp:
"Nhưng ngươi có thể nói, bởi vì có người có thể đứng bên ngoài tầng diện thời gian hiện tại, nên những nghiên cứu ban đầu liền mất đi ý nghĩa sao?"
"Không!"
Diệp Vô Danh khẽ lắc đầu:
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Hoàn toàn ngược lại, chúng ta hiểu càng sâu về tầng diện thời gian hiện tại, thì khi có một ngày cơ duyên xảo hợp, hoặc là được người nằm ngoài thời gian điểm hóa, bắt đầu thử đi tìm hiểu góc nhìn mới, quay đầu nhìn lại, những thứ này vẫn là tài phú cùng căn cơ của chúng ta."
Y tự nhiên sẽ không dùng năng lực của mẹ mình để đè sập tín ngưỡng của nam tử trước mắt này, như thế là không công bằng, càng là tàn khốc.
Về phần hành vi đòi ăn phân trước đó của đối phương, y càng không để trong lòng.
Người trước mắt này, mặc dù có chút kích động, nhưng không thể nghi ngờ, là một nhân tài. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Diệp Vô Danh tiến lên một bước, đỡ nam tử trường bào dậy, tiếp tục nói:
"Bây giờ, một 'hiện tượng' siêu việt cực hạn của tầng diện thời gian này đã xuất hiện, đây chẳng lẽ không phải là một chuyện vô cùng đáng hưng phấn sao? Đây chẳng phải chính là một tấm biển chỉ đường khổng lồ chưa từng có trên con đường tìm kiếm chân lý sao?!"
"Biển chỉ đường..."
Nam tử trường bào khàn giọng lặp lại hai chữ này, màu xám tro trong mắt dần dần biến thành ánh sáng.
"Đúng, biển chỉ đường!"
Diệp Vô Danh mỉm cười:
"Việc ngươi cần làm bây giờ, không phải là chìm đắm trong sự nản lòng vì 'bên ngoài ranh giới đã sớm có người', mà là nên làm trống bản thân, bắt đầu lại từ đầu... Ví dụ, ngươi có thể tới không gian đặc thù này của ta để nghiên cứu, nghiên cứu nguyên lý của nó, nghiên cứu quá trình của nó, nghiên cứu 'chân tướng' cuối cùng của nó... Sau đó ngươi lại đến thảo luận với ta. Ừm, cứ như vậy đi."
Nói rồi, y lại nhìn về phía Hư Vân và Linh Duẫn cách đó không xa:
"Hai người các ngươi cũng có thể!"
Hai người lập tức đại hỉ!
Kỳ thật bọn họ rất muốn đi vào nghiên cứu, nhưng lại ngại mở miệng, không ngờ Diệp Vô Danh thế mà chủ động đề xuất.
Chuyện này đối với bọn họ mà nói, tự nhiên là một chuyện tốt bằng trời.
Mà cách đó không xa, Linh Hi cũng cười rộ lên. Diệp Vô Danh để những người này đi vào nghiên cứu, đối với nền văn minh vũ trụ này của bọn họ mà nói, cũng là một chuyện tốt.
Ba vị trưởng lão kia cũng cười, Diệp Vô Danh vô tư như thế, đối với nền văn minh vũ trụ này mà nói, đó là phúc khí a!
Sở dĩ Diệp Vô Danh bại lộ chiếc nạp giới này, ngược lại không lo lắng cho an toàn của bản thân. Thứ nhất, tổng thể nền văn minh vũ trụ này khá tốt; thứ hai, thân phận Linh Hi rất không bình thường.
Mà lần này, cũng làm cho y nhận ra, chân lý của y không nên chỉ cục hạn trong chúng sinh, mà nên bước về phía tầng diện vũ trụ... Trong vũ trụ, có quá nhiều quá nhiều chân lý đang chờ y đi kiểm chứng.
Chân lý chúng sinh, đánh không lại vị Khổ Chủ kia.
Còn chân lý vũ trụ thì sao?
Bí mật thời không bên trong nạp giới này... cũng nên từ từ được hé lộ rồi.
Đương nhiên, do thiên phú bị phong ấn, cho nên y quyết định kéo một đám đồng bạn cùng nhau nghiên cứu...
Lúc này, nam tử trường bào ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Danh, đưa ra câu hỏi:
"Tiên sinh, hai loại nghịch lý thời gian song hành, đây là nguyên lý gì?"
Diệp Vô Danh nghĩ nghĩ, thành thật đáp:
"Không biết."
Nam tử trường bào lập tức ỉu xìu, lần nữa bị đả kích... Trong mắt hắn lại xuất hiện vẻ mờ mịt:
Thiên tài chân chính... chẳng lẽ có thể trực tiếp bỏ qua quá trình, ngộ ra... kết quả?
Lúc này, Linh Hi len lén kéo Diệp Vô Danh sang một bên, sau đó thấp giọng hỏi:
"Cái này là nương chàng chế tạo sao?"
Diệp Vô Danh gật đầu.
Linh Hi chớp chớp mắt, sau đó nghiêm mặt nói:
"Tiểu Thiên Mệnh, nếu nương chàng không chê, ta nguyện bái bà ấy làm nghĩa mẫu!"
Diệp Vô Danh lắc đầu:
"Sợ là không được."
Lúc này, Linh Duẫn không biết đã lẻn tới từ lúc nào đột nhiên nói:
"Ngươi gả cho hắn, mẹ hắn chính là mẹ ngươi, chẳng phải càng tốt hơn sao?"
Linh Hi liên tục lắc đầu:
"Không được không được, ta đã nói với tỷ tỷ rồi, muốn gả thì gả cùng một người..."
Linh Duẫn nói:
"Vậy bảo tỷ tỷ ngươi cũng cùng gả không phải là được rồi sao?"
Diệp Vô Danh nhìn về phía Linh Duẫn... Ta thật cảm ơn ngươi a!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu