Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 1397: ĐỈNH THIÊN LẬP ĐỊA, CỬ THẾ VÔ ĐỊCH!

Giọng nói này, Diệp Thiên Mệnh rất quen thuộc. Chính là giọng của Bốc Thanh.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Bốc Thanh đang tựa vào một cây cột ở cách đó không xa, miệng cười tủm tỉm nhìn hắn.
Diệp Thiên Mệnh vội vàng đi tới, lòng đầy hiếu kỳ: "Sao cô lại ở đây?"
Bốc Thanh cười đáp:
“Đợi ngươi chứ sao.”
Diệp Thiên Mệnh nghi hoặc:
“Đợi ta?”
Bốc Thanh gật đầu:
“Phải.”
Diệp Thiên Mệnh tò mò hỏi: "Đợi ta làm gì?"
Bốc Thanh nói: "Người bên ngoài muốn giết ngươi, người của Toại Hải cũng sẽ không tha cho ngươi. Ngươi muốn sống sót thì chắc chắn chỉ có thể vào đây liều một phen, đúng không?"
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: "Phải."
Bốc Thanh đột nhiên nói: "Đi theo ta."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nói xong, nàng quay người rời đi. Diệp Thiên Mệnh không chút do dự, lập tức đi theo.
Bốc Thanh đột nhiên dừng bước, nàng quay đầu nhìn Diệp Thiên Mệnh: "Ngươi không sợ ta hại ngươi sao?"
Diệp Thiên Mệnh hỏi lại: "Tại sao cô phải hại ta?"
Bốc Thanh chớp mắt: "Hại người cũng cần lý do sao?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com Diệp Thiên Mệnh nghiêm túc nói: "Ta cảm thấy cô sẽ không hại ta."
Bốc Thanh hỏi: "Vì sao?"
Diệp Thiên Mệnh đáp: "Nếu cô muốn hại ta, căn bản không cần phiền phức như vậy. Dù sao thì cô chỉ cần một quyền là có thể đánh chết ta rồi, không phải sao?"
Hắn nói không hề khoa trương, nữ nhân trước mắt này nếu nghiêm túc thì thật sự có khả năng một quyền đánh chết hắn. Hắn từng giao đấu với cả Bốc Thanh và Câu Huyền, rõ ràng Bốc Thanh mạnh hơn rất nhiều.
"Ha ha!" Website TruyenLau.com
Bốc Thanh phá lên cười: "Ngươi đúng là một tên thú vị, tuy là kẻ đọc sách nhưng không hề hủ nho, vô vị. Được, được lắm, đi thôi."
Nói xong, nàng dẫn Diệp Thiên Mệnh đi về phía xa.
Diệp Thiên Mệnh nói: "Bốc Thanh cô nương, ta chỉ hơi tò mò, vì sao cô lại muốn giúp ta?"
Bốc Thanh đáp: "Vì ngươi đã giúp những người trong thôn đó."
Diệp Thiên Mệnh hỏi: "Chỉ vì thế thôi sao?"
Bốc Thanh gật đầu.
Diệp Thiên Mệnh liếc nhìn nàng một cái, không nói gì. Bốc Thanh này và Bốc Thanh hắn gặp trước kia rõ ràng không phải một người, nhưng hắn lại cảm thấy rất lạ, chính là cái cảm giác kỳ lạ không thể diễn tả thành lời.
Bốc Thanh lại nói: "Lần này Võ Tông bị đuổi đi, Bốc tộc của ta cũng tham gia vào."
Diệp Thiên Mệnh đáp: "Ta đoán được rồi."
Bốc Thanh nhìn Diệp Thiên Mệnh, có chút kinh ngạc: "Đoán được rồi?"
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: "Điều này phù hợp với lợi ích của Bốc tộc và Thánh Tông. Võ Tông bị đuổi đi, sau này 'Mệnh Số' của hai nhà các người sẽ nhận được nhiều hơn, đúng không?"
Bốc Thanh gật đầu: "Phải."
Diệp Thiên Mệnh nhìn Bốc Thanh chằm chằm: "Nếu cô có Mệnh Số, cô có thể đạt tới Bất Bị Định Nghĩa cảnh không?"
Bốc Thanh nói: "Một chút Mệnh Số thì không đủ, cần nhiều hơn. Đương nhiên, cho dù có đủ Mệnh Số, ta cũng không thể đạt tới Bất Bị Định Nghĩa."
Diệp Thiên Mệnh hỏi: "Những người ở trên không cho phép?"
Bốc Thanh đáp: "Không chỉ những người ở trên không cho phép, mà tổ tiên của Bốc tộc ta cũng sẽ không cho phép."
Diệp Thiên Mệnh nhíu mày: "Vậy chẳng phải các người vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được sao?"
Bốc Thanh cười đáp: "Thì có cách nào đâu? Bọn họ đã chiếm tiên cơ, vô địch trước rồi, những hậu lai giả như chúng ta... chẳng có cách nào cả."
Diệp Thiên Mệnh liếc nhìn nàng, cười nói: "Bốc cô nương, nhưng ta thấy cô có vẻ không tức giận chút nào."
Bốc Thanh đáp: "Tức giận cũng vô dụng, đã vậy thì tại sao phải tức giận? Sống tốt mỗi ngày hiện tại mới là quan trọng nhất."
Diệp Thiên Mệnh giơ ngón tay cái lên: "Tâm thái của cô đúng là vô địch."
Bốc Thanh liếc nhìn Diệp Thiên Mệnh, cười nói: "Ta thấy bao nhiêu người truy sát ngươi như vậy, tâm thái của ngươi cũng vững vàng lắm đấy chứ."
Diệp Thiên Mệnh lắc đầu: "Ta không giống cô. Ta không phải tâm thái vững vàng, mà là đã sụp đổ đến không thể sụp đổ hơn được nữa rồi. Bây giờ thuộc dạng vò đã mẻ thì cho nó mẻ luôn, tới đâu thì tới."
"Ha ha!"
Bốc Thanh bật cười: "Ngươi thảm thật."
Bốc Thanh nói: "Nhưng mà, đây cũng chẳng phải chuyện xấu. Có câu nói rất hay, gọi là gì nhỉ, trời sắp giáng... giáng cái quái gì ấy nhỉ?"
Diệp Thiên Mệnh nói tiếp: "Trời sắp giáng đại nhiệm xuống cho người nào, ắt phải làm cho khổ tâm chí, nhọc gân cốt người ấy trước."
"Đúng đúng!"
Bốc Thanh vội nói: "Chính là câu này. Tuy không biết ai nói nhưng ta thấy cũng có chút đạo lý. Dù sao thì cũng không phải ta khổ, ha ha!"
Bốc Thanh đột nhiên nghiêm túc nói: "Nói thật nhé, ta cảm thấy bây giờ ngươi khổ sở như vậy, chắc chắn sau này sẽ có đại sự phải làm đấy."
Diệp Thiên Mệnh nói: "Vậy hay chúng ta đổi cho nhau đi?"
Bốc Thanh quả quyết: "Không."
Bốc Thanh đột nhiên hỏi: "Ngươi biết nhiều về Dị Cổ chiến trường này không?"
Diệp Thiên Mệnh lắc đầu: "Không biết, chỉ nghe tửu quỷ nói qua một chút, rằng năm xưa Toại Hải có rất nhiều cường giả chống lại ngoại địch, sau đó đều tử trận tại đây."
Bốc Thanh gật đầu: "Phải."
Diệp Thiên Mệnh có chút tò mò: "Năm xưa những cường giả đỉnh cấp của Toại Hải đã chống lại những tồn tại như"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu