Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 1926: SƠ QUẦN THIÊN MỆNH! (TIẾP)

lý trở thành gông xiềng, ngươi chọn quỳ xuống cầu xin công lý, hay tự tay cầm kiếm?
Hắn chậm rãi nhắm mắt:
“Vấn tâm.”
Nếu chỉ dạy người ta giảng đạo lý, giảng công bằng, trong khi kẻ thiện tuân thủ quy tắc còn kẻ ác lại chà đạp lên chúng, chẳng phải là đang giúp kẻ ác hại người lương thiện sao?
Diệp Vô Danh cười nhạt:
“Đạo của ta... nên là lấy đức báo đức, lấy máu rửa hận.”
Dứt lời, hắn bước lên một bước.
Uỳnh! Khí tức của hắn như vũ trụ sơ khai, bùng nổ dữ dội, chấn động cả tinh hà.
“Đạo của ta... kẻ thiện, ta tặng người tinh hà rực rỡ.”
Một luồng khí tức đại đạo cuộn trào, khiến cả Nguyên Thủy Tinh Hải sôi sục.
“Đạo của ta... kẻ ác, trả lại hắn địa ngục vô gián.”
Website TruyenLau.com Ầm ầm! Hàng vạn dặm nước biển dưới chân hắn nghịch lưu mà lên, hóa thành bậc thang thông thiên dẫn thẳng tới tận cùng tinh hà. Vô số phù văn đại đạo cổ xưa hiện ra, như triều bái quân chủ, hóa thành kim quang tràn vào cơ thể hắn.
Ba bước chứng Nguyên Thủy Cổ Đạo! Ba bước vượt qua thử thách nơi này!
Cảm nhận sức mạnh vô tận, Diệp Vô Danh khẽ cười: Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cũng không cần thiết phải như vậy.”
Hắn phất tay, toàn bộ phù văn đại đạo khiến vạn người điên cuồng kia lập tức tan thành mây khói. Lập đạo, rồi lại tán đạo ngay tức khắc.
TruyenLau.com Đạo chảy qua lòng hắn, nhưng hắn không cần chiếm hữu, càng không cần cố thủ. Bởi đó là đạo của Nguyên Thủy, là con đường của người khác. Còn hắn, chỉ đi con đường của chính mình.
Hành động này chấn động cả Hỗn Độn Chi Địa. Khí tức của hắn không hề suy giảm sau khi tán đạo, ngược lại càng thêm khủng bố.
“Tán đạo mà đắc thần.” Hắn nhìn về phía cuối tinh hà, lẩm bẩm:
“Nguyên Thủy Đạo quý ở chữ Kỷ. Chấp niệm vào hình thái phù văn chỉ là hạ đẳng. Ta hôm nay chỉ mượn ý niệm vấn tâm cầu chân này để đúc đạo cơ.”
Trước mặt hắn, tinh hải chia làm hai ngả. Một bên là tinh hà rực rỡ, một bên là địa ngục vô gián.
“Đạo của ta không mô phỏng tiền nhân, không cố thủ luật lệ. Tâm ta hướng về đâu, đạo ở nơi đó. Thiện giả đắc trợ, ác giả đắc tru. Tâm này, đạo này... chính là Thiên Mệnh!”
Khí tức của hắn lại một lần nữa bùng nổ, thiết lập nên một hệ thống đại đạo hoàn toàn mới: Thiên Mệnh Đại Đạo!
Trong hư không thâm sâu, Lão Dương nhìn xuống mà chết lặng. Ba bước định Nguyên Thủy Cổ Đạo, rồi lại tán đi để lập nên đại đạo mới. Đây có còn là người không?
Cách đó không xa, Tố Quần Nữ Tử vẫn bình thản quan sát.
Diệp Vô Danh lại cười:
“Thiên Mệnh? Không, cũng không cần như thế.”
Hắn phất tay, Thiên Mệnh Đại Đạo vừa thành hình lại tan biến.
Lão Dương ngây người. Hắn đang làm cái quái gì vậy?
“Thiên Mệnh là gì? Đạo ta ngộ ra là Thiên Mệnh của Diệp Thiên Mệnh ta, chứ không phải của chúng sinh. Cái ta muốn, là chúng sinh đều có Thiên Mệnh của riêng mình...”
Khí tức Thiên Mệnh Đại Đạo mới lại xuất hiện. Lần trước là Kỷ Đạo Thiên Mệnh, lần này là Chúng Sinh Thiên Mệnh.
Lão Dương như mất hồn, lẩm bẩm:
“Lập... phá... lập... phá...” Hắn run rẩy nhìn sang Tố Quần Nữ Tử, người cũng từng như vậy từ thời Nhân Gian Kiếm Chủ.
“Tiền bối... hắn thật sự có thể vượt qua người sao?”
Tố Quần Nữ Tử nhìn xuống phía dưới, nhàn nhạt đáp:
“Điều đó... phải xem ta có cho phép hay không!”"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu