Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 2102: KHỔ CHỦ!

Lão Dương quay đầu nhìn Thanh Khâu, Thanh Khâu lại không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn về một hướng nào đó của Cửu Trọng Vĩ Độ.
Lão Dương thấp giọng hỏi:
"Thanh Khâu cô nương, đối phương là ai?"
Thanh Khâu mỉm cười:
"Không ngại."
Lão Dương gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Ánh mắt Thanh Khâu lần nữa rơi vào trên người Diệp Vô Danh.
Lão Dương có chút tò mò:
"Thanh Khâu cô nương, hắn còn bao lâu nữa mới có thể lấy lại tên của mình?"
Thanh Khâu đáp:
"Nàng ấy sẽ ra tay." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lão Dương hiểu rồi.
Vị kia... đích thân ra tay sao?
...
Trên đường trở về Vĩ Độ Thứ Chín.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Ba vị trưởng lão đi tuốt đằng trước, bọn họ im lặng trao đổi.
Tự đưa ra nghi vấn của mình:
"Vị Diệp công tử này đối với văn minh chúng ta có lẽ không có ác ý, nhưng cũng không nên chỉ vì một lời của hắn mà tùy tiện ra tay với Khô Chủ."
Hành ở bên cạnh gật đầu, tỏ vẻ tán đồng:
"Khô Chủ tuyên bố tiêu diệt Chân Lý Thánh Điện, lý do này không đủ tin, dù sao đầu óc nàng ta cũng không bình thường lắm." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tự khẽ gật đầu, tán đồng.
Vị Khô Chủ này xưa nay đầu óc vẫn luôn không bình thường, cũng không phải ngày một ngày hai.
Nhưng nói nàng muốn hủy diệt nền văn minh vũ trụ này, đừng nói bọn họ, các tộc khác cũng sẽ không tin.
Bởi vì hoàn toàn không có lý do!
Châm dẫn đầu liếc nhìn Diệp Vô Danh cách đó không xa, sau đó nói:
"Các ngươi nói xem, hắn từ tương lai đến đây, chỉ là để vu oan giá họa cho nàng ta một chút sao?"
Tự cùng Hành đều trầm mặc.
Vị Diệp công tử này, chắc sẽ không nhàm chán như vậy chứ?
Châm nói:
"Sự tình trọng đại, phải tiên phát chế nhân, bằng không, đợi Diệp công tử này đến Cửu Trọng Vĩ Độ, nếu nàng ta cảm giác được cái gì, nàng ta ra tay trước thì chúng ta sẽ bị động."
Tự đột nhiên hỏi:
"Nếu oan uổng nàng ta thì sao?"
Châm nhìn Diệp Vô Danh cách đó không xa:
"Đổ trách nhiệm lên đầu hắn."
Tự: "..."
Hành: "..."
Ai nói, người đó chịu trách nhiệm.
Không có tật xấu!
Mà cách đó không xa, Diệp Vô Danh lúc này thì có chút mong chờ, còn có chút thấp thỏm.
Mẹ nó!
Cuối cùng cũng sắp gặp được vị Khổ Chủ trong truyền thuyết này rồi, không biết vị Khổ Chủ này trước kia rốt cuộc là một người như thế nào.
Lần này trở về Vĩ Độ Thứ Chín, còn có mấy người nữa, theo thứ tự là Càn Giản Thư, Linh Duẫn cùng Hư Vân.
Ba người bọn họ cũng không ở bên ngoài, mà là ở trong nạp giới thời không của y.
Nghiên cứu!
Bọn họ khát cầu như hạn hán gặp mưa rào.
Mà việc Diệp Vô Danh để ba người này tiến vào nạp giới thời không nghiên cứu, cũng khiến ba vị trưởng lão rất khiếp sợ và bất ngờ.
Đồng thời cũng thu được hảo cảm của bọn họ.
Quả thật.
Diệp Vô Danh không có ác ý, không những không có ác ý, ngược lại còn có thiện ý rất lớn đối với nền văn minh vũ trụ này của bọn họ.
Chuyện này đối với bọn họ mà nói, là chuyện tốt.
Nếu ba tên kia thật sự có thể nghiên cứu thấu đáo, vậy có khả năng thay đổi vận mệnh của cả nền văn minh vũ trụ bọn họ.
Chỉ là tên này đi lại có chút quá gần gũi với Linh Hi.
Đương nhiên, bọn họ không có ý kiến gì.
Linh Hi dọc theo con đường này sắc mặt đều đau khổ.
Thật vất vả mới chạy ra được, bây giờ lại phải trở về.
Hơn nữa, sau khi trở về còn phải bị mắng!
Nhìn Linh Hi vẻ mặt đau khổ, Diệp Vô Danh tự nhiên biết nguyên nhân, y có chút ngại ngùng nói:
"Liên lụy nàng rồi."
Linh Hi quay đầu nhìn Diệp Vô Danh:
"Vậy chàng phải... bồi thường cho ta, sau này dẫn ta đi Ngân Hà chơi!"
Diệp Vô Danh cười nói:
"Không thành vấn đề!"
Linh Hi hỏi:
"Ngân Hà thật sự rất vui sao?"
Diệp Vô Danh gật đầu:
"Vui, đến lúc đó ta gọi cả Tiểu Bạch Nhị Nha đi cùng, hai người bọn họ đặc biệt biết chơi, chúng ta đi theo bọn họ chơi."
Linh Hi bỗng nhiên hỏi:
"Ta có thể đi tới tương lai không?"
Diệp Vô Danh hỏi ngược lại:
"Nàng không thể đi sao?"
Linh Hi chớp chớp mắt:
"Bản thân chàng... đã từng đi đến tương lai của chính mình chưa?"
Diệp Vô Danh lắc đầu.
Tiếp đó, lông mày y nhíu lại.
Y từng đi ngược dòng tuế nguyệt, nhưng đó đều là quay về quá khứ, y chưa từng đi tới tương lai!
Bởi vì tương lai là không xác định.
Trong những năm tháng tương lai, có rất nhiều rất nhiều khả năng, làm sao ngươi biết được khả năng nào là chân thực?
Hơn nữa, tương lai đang không ngừng biến hóa.
Diệp Vô Danh trầm mặc...
Y đột nhiên nhận ra rất nhiều rất nhiều vấn đề, ví dụ như, hiện tại y trở lại nơi này, quen biết, chung đụng với người của vị diện vũ trụ này, vậy tương lai của bọn họ, là sở hữu vô số khả năng, hay là bởi vì y mà biến thành chỉ có một loại khả năng?
Bội luận!
Logic!
Y nghĩ đến mức có chút đau đầu.
Dứt khoát không nghĩ nữa.
Đến lúc đó để Càn Giản Thư cùng Hư Vân đi nghĩ logic.
Mà Linh Hi thì rơi vào trầm tư.
Hiển nhiên, nàng đang suy nghĩ vấn đề này, mà theo nàng thấy, đây xác thực cũng là một vấn đề.
Tương lai không thể dự báo, chính là bởi vì tương lai là không xác định.
Linh Hi đột nhiên hỏi:
"Tiểu Thiên Mệnh, chàng đến đây bằng cách nào?"
Diệp Vô Danh lắc đầu:
"Không biết, dù sao thì ta cứ thế mà tới thôi."
Linh Hi quay đầu nhìn Diệp Vô Danh, nghiêm túc nói:
"Có khi nào là âm mưu không?"
Diệp Vô Danh gật đầu:
"Ta cảm thấy có khả năng... Ta hoài nghi, là Khổ Chủ đang giở âm mưu!"
Mặc dù người có năng lực để y im hơi lặng tiếng đến đây cũng không ít, thế nhưng, người nhà y hẳn là sẽ không làm như vậy.
Mà ngoại trừ người nhà, trước mắt đã biết còn có năng lực này, cũng chỉ có Khổ Chủ.
"Âm mưu?"
Linh Hi chớp chớp mắt:
"Nàng ấy... hình như không biết làm đâu."
Diệp Vô Danh hỏi:
"Nàng ấy là một người như thế nào?"
Linh Hi chỉ chỉ đầu mình:
"Chỗ này của nàng ấy không bình thường lắm."
Diệp Vô Danh nhíu mày."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu