Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 2154: NGƯƠI MUỐN ĐỐI ĐỊCH VỚI TA?

Có tư cách gì?
Lời vừa thốt ra, sắc mặt lão giả đang quỳ sụp dưới đất nháy mắt biến hóa kịch liệt.
Đã rất lâu, rất lâu rồi lão không thấy Tu nữ nổi giận.
Tu nữ lạnh lùng nhìn lão giả:
"Đi thêm chuyến nữa, trong vòng một canh giờ, nếu không tới, hắn... tự gánh lấy hậu quả."
Lão giả kính cẩn thi lễ, hốt hoảng lui ra ngoài.
...
Thời Chi Thần Điện.
Diệp Vô Danh cau mày:
"Ả ta quả thật đã nói vậy sao?"
Thời Thần gật đầu:
"Phải."
Diệp Vô Danh trầm mặc.
Thời Thần liếc nhìn Diệp Vô Danh:
"Vĩnh Tịch Điện Đường, rất kiêu ngạo. Nền văn minh vũ trụ này của bọn họ, trời sinh đã mang theo một loại ưu việt bẩm sinh."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nói đoạn, y ngừng một chút, giải thích thêm:
"Nhưng bọn họ quả thực rất mạnh, đặc biệt là vị Tu nữ này. Nữ nhân này đã thay đổi cả chế độ từ xưa đến nay của Vĩnh Tịch Điện Đường, trực tiếp thâu tóm toàn bộ quyền lực, thực lực cường hãn vô biên..."
Diệp Vô Danh khẽ nói:
"Nếu đã vậy, thì câu nói kia của ả không hợp lý." TruyenLau.com
Thời Thần nhìn Diệp Vô Danh, hắn hơi ngẫm nghĩ, tiếp tục nói:
"Cho dù ả thực sự nổi giận, cũng sẽ không nói như vậy. Chuyện này không phù hợp với khí độ của một vị cường giả đỉnh cấp..."
Thời Thần cũng lờ mờ nhận ra điểm bất thường.
Đạt đến cấp bậc của bọn họ, cho dù thật sự tức giận, cũng sẽ không mở miệng thốt ra mấy lời có vẻ ấu trĩ như thế. TruyenLau
Tựa như nhớ ra điều gì, Thời Thần nhìn Diệp Vô Danh:
"Ý của Diệp công tử là, ả cố ý nói vậy sao?"
Diệp Vô Danh gật đầu.
Thời Thần thắc mắc:
"Vì sao phải làm thế?"
Diệp Vô Danh lại lắc đầu:
"Không quan trọng."
Thời Thần mang vẻ nghi hoặc.
Diệp Vô Danh mỉm cười:
"Đối với ta mà nói, lập tức nâng cao thực lực mới là chuyện hệ trọng nhất."
Thời Thần đáp:
"Nhỡ như Vĩnh Tịch Điện Đường và Chức Mệnh Thiên Tông liên thủ..."
Diệp Vô Danh lắc đầu:
"Nếu bọn họ muốn liên thủ, thì đã liên thủ từ sớm rồi, ta không cách nào ngăn cản."
Thời Thần chợt hiểu ra.
Sự kiện đảo ngược cả một nền văn minh vũ trụ, Vĩnh Tịch Điện Đường không thể nào không biết.
Mà khi đã biết được, đối phương đương nhiên sẽ cân nhắc cái lợi cái hại.
Tựa như Chức Mệnh Thiên Tông, mọi hành vi của bọn họ, thực chất đều là sự lựa chọn sau khi đã đong đếm cẩn thận.
Thời Thần trầm giọng:
"Nhưng Diệp công tử, ngươi cứ một mực không nể mặt bọn họ như vậy, không sợ bọn họ chạy đi kết giao với Chức Mệnh Thiên Tông sao?"
Diệp Vô Danh khẽ suy tư, rồi đáp:
"Tiền bối, nếu là trước kia, ta nhất định sẽ cất bước tới Vĩnh Tịch Điện Đường. Nhưng hiện tại..."
Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng lắc đầu:
"Những năm qua, ta lúc nào cũng vùi đầu vào sách vở, sau đó là quyền mưu, đấu trí đấu dũng với kẻ này kẻ nọ, thật sự là chẳng có ý nghĩa gì cả."
Chuyện này khiến hắn nhớ lại quãng thời gian dây dưa cùng Doanh Âm Nguyệt trước kia.
Bây giờ hồi tưởng lại, loại đấu trí đấu dũng đó, có ý nghĩa sao?
Nếu thực lực đủ mạnh, một tát vỗ chết ả là xong chuyện, bản thân tự tiện tại Đế quốc Đại Tần tiến hành cải cách chẳng phải tốt hơn ư?
Đấu trí đấu dũng!
Đó là một loại biểu hiện của việc thực lực không đủ.
Đương nhiên, không phải bảo ngươi không được dùng não, mà là ngươi không thể quá ỷ lại vào mấy loại tâm tư như thế.
Thực lực mới là vương đạo!
Hiện tại thiên phú của hắn đã giải phong, trọng tâm nên đặt vào việc đề thăng thực lực, chứ không phải đi bận tâm mấy trò âm mưu quỷ kế với người khác.
Thời Thần đột nhiên nói:
"Tiểu hữu, trước đó nghe ngươi chỉ điểm, ta có chút cảm ngộ, muốn bế quan..."
Diệp Vô Danh đáp:
"Đó là chuyện tốt, tiền bối lo lắng cho Thời Chi Thần Điện sao?"
Thời Thần lắc đầu:
"Chút Thời Chi Thần Điện này, dù có sụp đổ thì đã sao? Ta là lo lắng trong khoảng thời gian này Chức Mệnh Thiên Tông sẽ hạ thủ với ngươi."
Diệp Vô Danh lộ vẻ trang nghiêm, khẽ cúi người thi lễ với Thời Thần:
"Tiền bối đối đãi ta như vậy... sau này nếu có cơ hội, nhất định ta sẽ để mẫu thân ta chỉ điểm ngài thêm vài đường, giúp tiền bối thăng thêm vài cảnh giới."
"Haha!"
Thời Thần bỗng bật cười sảng khoái:
"Diệp tiểu hữu, ngươi... thật sự là quá thú vị rồi. Cơ mà, mấy lời này của ngươi quả thực làm lòng ta rạo rực nha!"
Y rất rõ ràng, đời này kiếp này y khó mà có cơ hội tái ngộ vị Tố Quần Tiền Bối kia.
Nhưng đối với Diệp Vô Danh... chết tiệt, đó là mẫu thân của người ta.
Chỉ cần Diệp Vô Danh muốn gặp, chẳng phải lúc nào cũng được sao?
Tuy nhiên, những lời y vừa nói ban nãy, thật ra cũng có vài phần chân ý. Năm xưa nếu không nhờ vị Tố Quần Tiền Bối kia tùy ý chỉ điểm, y căn bản không thể nào bước lên được tầng thứ như hiện tại.
Người ta sống có thể mưu đồ lợi ích.
Nhưng lòng biết ơn thì vẫn phải có.
Diệp Vô Danh mỉm cười:
"Tiền bối, ta nói được làm được. Đây không phải giao dịch, trong thâm tâm ta, tiền bối vừa là bậc trưởng bối, lại vừa là bằng hữu."
Bất kể Thời Thần giúp Diệp Vô Danh hắn vì nguyên cớ gì, không quan trọng, quan trọng là người ta mang cả tính mạng ra bảo bọc hắn.
Con người sống phải biết nhớ ơn.
Mà hắn cũng tường tận Thời Thần cần thứ gì nhất.
Bây giờ hắn đã triệt để suy thông, để mẫu thân mình điểm hóa một bề, nếu bản thân lại giở thói dở hơi tính toán cái gì mà ỷ lại Dựa Núi Vương này kia, sống như thế quả thực tẻ nhạt đến vô vị.
Con người sống, ngàn vạn lần đừng có kiêu căng làm bộ!
Thời Thần bắt đầu bế quan, mà sau khi y lui về mật thất, Thời Chi Thần Điện lập tức nằm trong tay Diệp Vô Danh.
Diệp Vô Danh đi đến một mảnh hư không, tùy ý búng ngón tay một cái.
Ầm!
Chỉ một cái búng này, dòng sông tuế nguyệt của tinh hệ Thời Chi lập tức hiện ra trước mắt hắn.
Ngắm nhìn dòng sông tuế nguyệt cuộn chảy, Diệp Vô Danh khẽ trầm ngâm.
Nâng cao chất lượng thời gian!
Biện pháp hắn nghĩ đến chính là áp súc (nén lại).
Nghĩ là làm, tay phải hắn hơi siết chặt lại.
Ầm!
Dòng sông tuế nguyệt kia kịch liệt chấn động, tiếp ngay sau đó, cả thảy dòng sông bắt đầu dần dần sụp đổ co rút vào bên trong.
Trong quá trình này, hắn có thể rõ ràng cảm nhận được vạn vật sinh linh đang nương nhờ trên dòng sông tuế nguyệt đó.
Hiện tại hắn đang đứng bên ngoài dòng sông tuế nguyệt, không phải nằm trong dòng chảy.
Thuộc diện kẻ đứng ngoài bờ ngắm nhìn.
Chỉ cần hắn muốn, lúc nào cũng có thể hủy diệt sạch sẽ mọi sinh linh của tinh hệ Thời Chi.
Bởi lẽ trừ Thời Thần ra, căn bản chẳng kẻ nào đủ khả năng nhảy thoát ra khỏi dòng sông này.
Giây lát sau, hắn xòe tay ra.
Dòng sông tuế nguyệt khôi phục lại như cũ.
Hắn nhếch môi cười.
Áp súc!
Quả thực khả thi!
Nhưng hắn không thể lấy tinh hệ Thời Chi làm vật thí nghiệm được.
Chỉ cần một chút rủi ro, sinh linh ở đây coi như đi đứt.
Nghĩ vậy, Diệp Vô Danh xoay người, lập tức hóa thân thành một tia kiếm quang biến mất khỏi chỗ đứng.
Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã là ở tinh hệ Nhân Quả...
Chức Mệnh Thiên Tông!
Sau khi đặt chân đến Chức Mệnh Thiên Tông, Diệp Vô Danh bễ nghễ nhìn xuống dưới:
"Cố Âm Dương, lăn ra chịu chết!"
Chức Mệnh Thiên Tông:
"..."
Bên dưới một góc nào đó, Cố Âm Dương đang bế quan tu luyện chợt nghe thấy thanh âm này, da đầu tức thì tê rần.
Gã ngẩng mặt lên khoảng không nhìn Diệp Vô Danh, sắc mặt u tối đáng sợ, mẹ kiếp... Cố Âm Dương ta đây không chết là không được sao??
Mà toàn thể cường giả Chức Mệnh Thiên Tông giờ phút này sắc mặt cũng cực kỳ bết bát.
Khốn kiếp!
Hắn lại tới nữa rồi!
Không đợi mọi người kịp định thần, lúc này, Diệp Vô Danh đột ngột vươn tay chộp một cái. Cái vồ này, cư nhiên trực tiếp túm lấy trọn vẹn dòng sông tuế nguyệt của tinh hệ Nhân Quả.
Kế đó, ngay trước mắt toàn thể cường giả Chức Mệnh Thiên Tông, hắn trực tiếp thi triển áp súc!
Ầm!
Khoảnh khắc đó, tất cả cường giả Chức Mệnh Thiên Tông chỉ cảm thấy yết hầu như bị gông xiềng thít chặt.
Mọi người sắc mặt đại biến!
Thế nhưng Diệp Vô Danh chẳng thèm cho bọn họ mảy may cơ hội giãy giụa, hắn hung hãn áp súc dòng sông tuế nguyệt nơi này.
Áp súc!
Cưỡng chế áp súc!
Hắn chính là muốn xem thử, chất lượng thời gian rốt cục có thể thông qua phương thức bạo lực đơn thuần này để nâng cao hay không.
Nếu được thì quá tốt, còn bằng không... thì để cho đám cường giả Chức Mệnh Thiên Tông này đi bồi táng!
Chỉ qua một chớp mắt, dòng sông tuế nguyệt của tinh hệ Nhân Quả lập tức bị hắn cưỡng ép áp súc thu nhỏ lại kịch liệt.
Trái lại, nụ cười trên gương mặt Diệp Vô Danh dần hé mở. Bởi lẽ hắn phát hiện, nương theo sức ép của hắn, chất lượng thời gian bên trong dòng sông tuế nguyệt của tinh hệ Nhân Quả thật sự đang không ngừng nhảy vọt.
Cái cách thô bạo này thật sự hiệu nghiệm!
Nhưng đúng vào lúc này, một cỗ uy áp chấn thiên động địa ngang nhiên phủ xuống. Kế đó, một ngón tay bỗng nhiên chĩa thẳng ngay trước mặt Diệp Vô Danh chẳng chút dấu hiệu báo trước.
Diệp Vô Danh nâng tay, tiện tay phất kiếm đâm tới.
Ầm ầm!
Diệp Vô Danh lùi liền vạn trượng.
Sau khi đứng vững, hắn ngước mắt nhìn thẳng tới chỗ tận cùng, bóng dáng Cố Chức Mệnh đang sừng sững ở đó.
Theo cái vung tay của Cố Chức Mệnh, dòng sông tuế nguyệt của vùng tinh hệ này dần trở về trạng thái ổn định.
Phía dưới, đám cường giả Chức Mệnh Thiên Tông lập tức trút đi được hòn đá tảng đè nặng. Bọn họ ngửa mặt nhìn lên vị trí của Diệp Vô Danh giữa hư không, vừa khiếp sợ lại vừa căm phẫn.
Tên khốn này đã là lần thứ hai trắng trợn xâm phạm Chức Mệnh Thiên Tông rồi!
Chức Mệnh Thiên Tông tính từ lúc khai tông lập phái tới giờ, chưa bao giờ phải chịu nỗi sỉ nhục bực này!!
Chưa bao giờ!
Đằng xa xa, sắc mặt Cố Chức Mệnh cũng u ám tới cùng cực.
Y quả thực không lường trước được, Diệp Vô Danh này lại trở về nhanh tới vậy.
Cố Chức Mệnh trừng mắt gắt gao nhìn Diệp Vô Danh:
"Lần này, ngươi đừng hòng rời đi."
Lời vừa cất lên.
Ầm!
Bên mạn phải chân trời, thời không bất thình lình nứt toác. Tiếp theo, Tu Nữ Vĩnh Tịch chậm rãi từ tốn bước tới.
Diệp Vô Danh tay cầm kiếm, từ từ xoay người qua, đăm đăm hướng về Tu Nữ Vĩnh Tịch:
"Ngươi... muốn đối địch với ta sao?"
...
Diệp Vô Danh phát hiện, hẳn là Cố Chức Mệnh đã lưu lại loại bí thuật gì đó bên trong hồn phách Cố Âm Dương, dẫn đến một kiếm ban nãy của hắn chưa kịp hủy diệt triệt để tàn hồn kẻ đó.
Khinh suất rồi.
Sau khi ngưng tụ lại hồn phách của Cố Âm Dương, Cố Chức Mệnh nói:
"Diệp công tử... chúng ta sau này còn gặp lại."
Dứt lời, y cùng cường giả Chức Mệnh Thiên Tông có mặt tại đó thoắt cái đã hư hóa.
Bỏ đi rồi.
Chờ tới khi Cố Chức Mệnh ly khai, hai mắt Diệp Vô Danh khẽ nheo lại, chuyện này không hề bình thường...
Chức Mệnh Thiên Tông này rõ ràng là đang làm trò!
Hắn dán mắt về khoảng không xa xăm, lẩm bẩm trong lòng:
"Bọn chúng là cố ý muốn kết ác nhân quả với ta..."
..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu