Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 1947: HOÁN TỔ!!

Tế Uyên nhìn về phía gã nam tử trung niên kia, không một lời thừa thãi, giơ tay đè xuống.
Ầm ầm!
Gã nam tử trung niên còn chưa kịp phản ứng, đã trực tiếp nổ tung tại chỗ... hóa thành hư vô!!
Triệt để bị xóa sổ!
Tế Uyên nói: "Không có thực lực... đừng cố 'trang bức'!"
Nói xong, hắn xoay người đi về phía Nguyên Thủy Cổ Tông ở đằng xa.
Nam tử trung niên: "???"
Xung quanh, những kẻ ẩn nấp trong bóng tối kinh hãi đến rớt cả cằm. Ngọa tào, cứ thế mà diệt rồi sao?
Rất nhanh, Tế Uyên xuất hiện trên bầu trời Nguyên Thủy Cổ Tông, hai tay chắp sau lưng, nhìn xuống Nguyên Thủy Cổ Tông: "Ta chỉ một người!"
Ta chỉ một người!
Một người đánh một tông!
Bên trong Nguyên Thủy Cổ Tông, sắc mặt tất cả cường giả lúc này đều vô cùng khó coi.
Ngươi chỉ có một người?
Miệt thị!
Đây là sự miệt thị trần trụi!!
Còn những thế lực ủng hộ Nguyên Thủy Cổ Tông, sắc mặt lúc này cũng khó coi không kém.
Bọn họ cũng không ngờ Tế Uyên này lại dám đến một mình.
Kẻ này nếu không phải thằng ngu thì chính là... sở hữu sự tự tin tuyệt đối!
Giờ khắc này, bọn họ đều bắt đầu lo lắng.
Lần này thế lực đứng về phía Nguyên Thủy Cổ Tông không ít, nhưng đáng nói là, mấy đại Hỗn Độn Cổ Tộc vậy mà đều đứng về phía Tế Tộc!!
TruyenLau.com Cổ Võ Tộc!
Cổ Tiên Tộc!
Cổ Thần Tộc!
Tất cả đều đứng về phía Tế Tộc.
Tông chủ Nguyên Thủy Cổ Tông là Tề Vân bước ra, hắn nhìn Tế Uyên cách đó không xa, cười khẽ: "Tế tộc trưởng chỉ có một người?" TruyenLau
Tế Uyên gật đầu: "Một người... là đủ."
Một người là đủ!
Lời này vừa nói ra, hiện trường lập tức xôn xao.
Sắc mặt của đám cường giả Nguyên Thủy Cổ Tông và các thế lực ủng hộ bọn họ lập tức trở nên càng thêm khó coi. TruyenLau
Tế Uyên này quả thực không coi bọn họ ra gì a!
Nhưng Tề Vân lại không hề tức giận, ngược lại còn cười nói: "Tế tộc trưởng rất tự tin nhỉ."
Tế Uyên đang định nói chuyện, đúng lúc này, một nam tử bỗng nhiên từ xa chậm rãi đi tới.
Người tới không phải ai khác, chính là Diệp Vô Danh.
Hôm nay là đại chiến giữa Tế Tộc và Nguyên Thủy Cổ Tông, hắn tự nhiên muốn tới xem một chút.
Khi Tế Uyên nhìn thấy Diệp Vô Danh, mày hắn lập tức nhíu lại, sau đó liền thu hồi ánh mắt... Trước tiên cứ tránh đi mũi nhọn của hắn!
"Đại ca!"
Đúng lúc này, một tiếng gọi đột nhiên vang vọng từ hư không phía xa. Ngay sau đó, một nam tử dẫn theo một đám cường giả đồng loạt lao xuống.
Nam tử này chính là Võ An.
Sau lưng hắn là một đám cường giả Cổ Võ Tộc.
Võ An cũng không che giấu khí tức của mình. Hắn vừa xuất hiện, một cỗ uy áp kinh khủng lập tức lan tràn, khiến sắc mặt tất cả mọi người tại hiện trường đều thay đổi.
Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả!
Thấy cảnh này, tông chủ Nguyên Thủy Cổ Tông Tề Vân nhíu mày thật sâu.
Hắn không ngờ tới, Cổ Võ Tộc này lại xuất hiện một vị Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả, hơn nữa còn trẻ tuổi như vậy.
Các thế lực văn minh còn lại cũng vô cùng khiếp sợ.
Từ khi nào lại xuất hiện thêm một vị Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả?
Và ngay lúc này, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Võ An kia đột nhiên bước nhanh tới trước mặt Diệp Vô Danh, sau đó trực tiếp quỳ trượt xuống, kích động nói: "Đại ca..."
Ngọa tào?
Hành động này của hắn trực tiếp khiến tất cả mọi người tại hiện trường hóa đá!!
Ngươi con mẹ nó quỳ rồi??
Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả cứ thế mà quỳ??
Không chỉ các cường giả xung quanh, đám cường giả Cổ Võ Tộc sau lưng Võ An cũng ngẩn tò te.
Tộc trưởng... cứ thế mà quỳ?
Ngài là Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả đấy!
Bọn họ đều mông lung.
Tất cả mọi người nhất thời không biết làm sao.
Võ An sau khi gọi tiếng 'Đại ca' kia xong, đầu liền dập mạnh xuống đất, sau đó là... căng thẳng.
Bởi vì giờ phút này hắn có chút khôn vặt.
Trước kia, hắn gọi Diệp Thiên Mệnh là tiền bối, bây giờ gọi đại ca, tự nhiên là muốn kéo gần quan hệ thêm một bước.
Nhưng hắn không chắc Diệp Vô Danh trước mắt có nguyện ý hay không... càng sợ Diệp Vô Danh vì thế mà tức giận.
Nhưng hắn vẫn quyết định thử một lần.
Bởi vì vị tiền bối trước mắt này... rất thiện lương.
Mà hắn - Võ An, cũng không có ác ý.
Diệp Vô Danh cũng không tức giận, hắn đánh giá Võ An một chút rồi cười nói: "Thăng tiến cũng nhanh đấy chứ, đứng lên đi."
Võ An mừng như điên, vội vàng đứng dậy, nói: "Đều là nhờ phúc của đại ca."
Diệp Vô Danh cười nói: "Ngươi hiện tại là tộc trưởng Cổ Võ Tộc?"
Võ An gật đầu: "Đúng vậy... Đại ca, huynh đứng phe nào?"
Diệp Vô Danh đáp: "Ta trung lập."
Võ An lập tức nói: "Từ giờ khắc này, Cổ Võ Tộc ta trung lập, ai cũng không theo..."
"Tộc trưởng!"
Một lão giả Cổ Võ Tộc vội vàng lên tiếng: "Việc này..."
Võ An lạnh lùng liếc hắn một cái, lời của lão giả lập tức nghẹn lại trong họng.
Võ An trực tiếp đi tới sau lưng Diệp Vô Danh.
Ý tứ này đã quá rõ ràng.
Tế Tộc hắn không theo, Nguyên Thủy Cổ Tông hắn cũng không theo... hắn theo Diệp Vô Danh.
Trong sân, những cường giả Cổ Võ Tộc đưa mắt nhìn nhau.
Làm sao bây giờ?
Tự nhiên là đi theo Võ An.
Dù sao, hiện tại Võ An không chỉ là tộc trưởng Cổ Võ Tộc, mà còn là Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả duy nhất của Cổ Võ Tộc.
Cổ Võ Tộc trung lập!
Lúc này, ánh mắt của rất nhiều người đều đổ dồn vào Diệp Vô Danh, trong mắt bọn họ mang theo sự tò mò mãnh liệt.
Vậy mà có thể khiến một vị Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả quỳ xuống...
Bọn họ tự nhiên sẽ không cho rằng đầu óc vị Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả kia bị hỏng.
Vậy thì chỉ có một lời giải thích, đó là người mà Võ An quỳ lạy chắc chắn còn "ngưu bức" hơn cả Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả.
Nghĩ tới đây, thần tình mọi người dần trở nên ngưng trọng.
Tông chủ Nguyên Thủy Cổ Tông Tề Vân nhìn sâu vào Diệp Vô Danh. Lúc đầu, hắn tưởng Diệp Vô Danh cũng giống hắn, là Nguyên Thủy Cổ Đạo Giả, nhưng bây giờ xem ra..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu