Vô Địch Thiên Mệnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thiên Mệnh

CHƯƠNG 1639: THẾ NÀO GỌI LÀ BÁ KHÍ?

Yết Thiên Mệnh nhìn Diệp Huyền, khẽ nói: "Ngươi biết không, ta từng có một người bạn, hắn cũng là kiếm tu, nhưng hắn lại không có kiếm ý."
Diệp Huyền hơi nhíu mày.
Yết Thiên Mệnh tiếp tục: "Hắn không có kiếm ý, nhưng kiếm của hắn lại rất mạnh, mạnh đến mức ta cũng phải kiêng dè. Sau này ta mới hiểu ra, kiếm của hắn không phải là kiếm ý, mà là một loại 'đạo' khác."
Diệp Huyền trầm mặc.
Yết Thiên Mệnh nhìn Diệp Huyền: "Ngươi có kiếm ý, nhưng kiếm ý của ngươi vẫn còn quá yếu. Ngươi cần phải tìm ra 'đạo' của riêng mình, một 'đạo' thuộc về ngươi, không phải của người khác."
Diệp Huyền khẽ gật đầu.
Yết Thiên Mệnh lại nói: "Ngươi có biết tại sao ta lại nói với ngươi những điều này không?"
Diệp Huyền lắc đầu.
Yết Thiên Mệnh cười khẽ: "Bởi vì ta nhìn thấy ở ngươi một tiềm năng vô hạn. Ngươi có thể trở thành một kiếm tu vĩ đại, thậm chí còn vượt qua cả ta."
Diệp Huyền nhìn Yết Thiên Mệnh, trong lòng có chút chấn động.
Yết Thiên Mệnh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, khẽ nói: "Thế giới này rất lớn, có rất nhiều cường giả. Ngươi không nên tự mãn với những gì mình đang có."
Diệp Huyền trầm mặc.
Yết Thiên Mệnh quay đầu nhìn Diệp Huyền: "Ngươi có muốn biết, 'đạo' của ta là gì không?"
Diệp Huyền gật đầu.
Yết Thiên Mệnh cười khẽ: "Đạo của ta là 'Vô Đạo'. Vô Đạo tức là không có đạo, không bị bất kỳ đạo nào ràng buộc. Kiếm của ta, chính là Vô Đạo Kiếm."
Diệp Huyền ngẩn người.
Vô Đạo Kiếm!
TruyenLau Yết Thiên Mệnh lại nói: "Ngươi có thể không hiểu, nhưng không sao. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, kiếm của ngươi, phải là kiếm của chính ngươi, không phải của người khác."
Diệp Huyền hít sâu một hơi, khẽ nói: "Ta hiểu rồi."
Yết Thiên Mệnh gật đầu: "Vậy thì tốt. Ngươi hãy đi đi, tìm kiếm 'đạo' của riêng mình. Khi nào ngươi tìm được, chúng ta sẽ gặp lại."
Diệp Huyền ôm quyền: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
TruyenLau Sau khi Diệp Huyền rời đi, Tần Quan xuất hiện bên cạnh Yết Thiên Mệnh, khẽ nói: "Ngươi thật sự tin tưởng hắn có thể tìm ra 'đạo' của riêng mình sao?"
Yết Thiên Mệnh nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: "Ta tin. Hắn có một trái tim kiếm đạo thuần túy, một trái tim không sợ hãi. Hắn sẽ thành công."
Tần Quan trầm mặc. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Yết Thiên Mệnh lại nói: "Ngươi có biết, ta đã chờ đợi một người như hắn bao lâu rồi không?"
Tần Quan nhìn Yết Thiên Mệnh, trong mắt có chút phức tạp.
Yết Thiên Mệnh khẽ thở dài: "Thế giới này, cần một người có thể phá vỡ mọi xiềng xích, một người có thể tạo ra một con đường mới."
Tần Quan khẽ nói: "Ngươi muốn hắn trở thành người đó?"
Yết Thiên Mệnh cười khẽ: "Ta không muốn, mà là hắn sẽ trở thành người đó."
Tần Quan trầm mặc.
...
Sau khi rời khỏi Yết Thiên Mệnh, Diệp Huyền không lập tức rời đi, mà là tìm một nơi yên tĩnh, bắt đầu suy nghĩ.
Vô Đạo Kiếm!
Yết Thiên Mệnh đã cho hắn một gợi ý rất lớn.
Kiếm của hắn, phải là kiếm của chính hắn!
Diệp Huyền nhắm mắt lại, bắt đầu hồi tưởng lại tất cả những gì mình đã trải qua.
Từ khi bắt đầu tu luyện kiếm đạo, hắn luôn học hỏi từ người khác, bắt chước người khác. Hắn có kiếm ý, nhưng kiếm ý của hắn lại không có linh hồn.
Kiếm ý của hắn, là kiếm ý của người khác.
Diệp Huyền đột nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Hắn hiểu rồi!
Kiếm của hắn, phải là kiếm của chính hắn!
Hắn không cần phải bắt chước bất kỳ ai, không cần phải học hỏi bất kỳ ai. Hắn chỉ cần đi theo con đường của chính mình, tạo ra kiếm đạo của riêng mình.
Diệp Huyền đứng dậy, nhìn về phía chân trời, trong mắt"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu