Đầu đông ở kinh thành luôn đến bằng mùi gió khô và tiếng lá khô vỡ dưới chân. Trong hậu viện phủ Thế tử, một cây mai già nở sớm, hoa trắng như sương đậu lên cành đen nhánh. Linh Nhi ôm thùng nước lớn, vai nhỏ nghiêng hẳn sang một bên. Nước văng ra, thấm lạnh bàn tay nứt nẻ vì giá rét.
“Ê, nô con, ngẩng đầu chi? Đồ dơ bẩn không được nhìn vào sân chính.” Bà quản sự nhà bếp hất hàm, cây roi trúc quất “véo” một tiếng, trúng ngay cổ tay gầy. Thùng nước trượt tay, đổ ào ra sân.
Linh Nhi cúi đầu, nhỏ giọng “nô tỳ biết sai”, tay siết lại đến bật trắng đốt ngón. Cô còn nhỏ, giọng như sợi tơ. Lạnh quá, cơn rát trên cổ tay khiến mắt cay xè.
"Bà không được đánh nàng." Tiếng thiếu niên vang lên trong veo từ phía sau, mang theo hơi lạnh của gió. Diệp Tranh bước ra từ hành lang, áo bào xanh sẫm, bên hông đeo kiếm gỗ. Hắn nắm lấy roi, giật gọn như kéo một cọng cỏ, ánh mắt đen thẫm nhìn thẳng bà quản sự. “Đập vỡ thùng nước thì đổi thùng khác. Đụng vào người của ta, roi này đổi sang lưng bà.”
Bà quản sự mặt trắng bệch, lắp bắp: “Thế, Thế tử… nô tài đáng chết, nô tài không biết…”
“Biết hay không, lần sau thử nữa.” Hắn nói, rồi quay sang Linh Nhi, giọng mềm đi. “Có đau không?”
Nàng lắc đầu, chóp mũi đỏ ửng vì gió. “Không… không đau.”
Diệp Tranh cúi xuống, kéo tay nàng lên, thổi nhẹ một cái. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền sang da thịt lạnh buốt. “Đồ ngốc. Mùa này tay nứt ra rồi.” Hắn tháo túi gấm bên hông, lôi ra một chiếc lò sưởi tay nho nhỏ, bọc vải lụa. “Cầm.”
Nàng ôm lấy, hơi ấm lan dần, như một mảnh mặt trời bé. Hắn đứng im giây lát dưới bóng mai, ngước nhìn chùm hoa trắng. Bất chợt, hắn nhón chân bẻ một nhánh, cài lên mái tóc rối của nàng. “Đẹp.”
Linh Nhi ngẩn người. Hắn cười - nụ cười của tuổi mười ba, rực rỡ và bướng bỉnh. "Nghe đây, Linh Nhi. Đừng khóc. Đợi ta lớn lên, ta sẽ cưới nàng làm thê tử, để cả thiên hạ không ai dám khinh khi nàng."
Gió thổi qua, rung rinh nhánh mai. Nàng không biết nên đáp thế nào, chỉ biết gật đầu thật mạnh, và giấu sợi chỉ đỏ buộc lò sưởi vào tay áo, như giấu một lời hẹn.
---
Nhiều năm sau.
Đêm thịnh yến mừng thọ long ân, điện Kim Loan đèn thắp như ban ngày. Hương trầm quyện mùi rượu và mỡ nướng, tiếng tỳ bà quyện tiếng tiêu, múa vũ y bay như mây mỏng. Trên bậc cao, hoàng đế ngồi thẳng lưng, áo long bào rực lên dưới ánh lửa. Hai bên là văn võ trăm quan, màu áo quan lại xếp thành từng hàng, rì rầm như sóng.
Dưới bậc, hàng tì nữ quỳ dọc theo thảm đỏ. Linh Nhi cũng quỳ ở đó, tay nâng khay ngọc chứa bình rượu ngự ban. Gối quỳ đặt trên đá xanh, lạnh xuyên qua lớp vải, đầu gối như có hàng nghìn mũi kim châm. Nàng cúi đầu rất thấp, nhìn thấy rõ duy nhất vạt bào thêu rồng của một người đang đến gần.
Tiếng nội giám xướng to: “Thái tử điện hạ giá lâm!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Áo bào đen biếc viền chỉ bạc, thắt lưng ngọc bạch, bóng người thẳng như tùng. Diệp Tranh bước lên bậc thang, khẽ chắp tay hành lễ. Trong khoảnh khắc ngang qua hàng tì nữ, hắn dừng nửa nhịp. Linh Nhi hạ mắt sâu hơn, ruột gan như bị vặn lại. Chỉ một nửa gấu bào sượt qua, hơi lạnh lẫn mùi mực hương quen thuộc. Sợi chỉ đỏ cũ kỹ trong tay áo bỗng cộm lên cổ tay, như nhắc về lời hẹn năm nào dưới gốc mai.
“Tranh nhi,” hoàng đế cười, giọng khàn mà bén, “ngồi cạnh Trường Lạc đi. Hôm nay công chúa đang mệt, ngươi chăm sóc nó.”
Trường Lạc công chúa mặc y phục hoa lệ, trâm phượng lấp lánh như lửa. Nàng ta hơi ho khẽ, đưa tay lạnh như sương. Diệp Tranh ngồi xuống, tự tay rót rượu, đẩy chén sứ về phía công chúa. Giọng hắn rất nhẹ: “Rượu nóng. Điện hạ chậm một chút.”
“Thái tử thật hiểu lòng người.” Trường Lạc cong môi cười, ánh mắt liếc qua hàng tì nữ đang quỳ, rồi dừng một nhịp như cố ý trên mái đầu cúi thấp của Linh Nhi. TruyenLau.com
Một đại thần vỗ tay cười, giọng to đến mức hai hàng cột cũng rung: “Điện hạ cùng công chúa là thiên tác chi hợp!”
“Bưng rượu lên.” Giọng thị vệ lạnh như nước. Khay ngọc trên tay Linh Nhi nặng hơn bình thường, tay run một chút. Nàng hít sâu, gắng giữ vững, đầu vẫn cúi.
Khi nàng quỳ tới trước án bàn, chiếc đế chén sứ trên khay nghiêng một phần. Một giọt rượu trào ra, rơi lên mép khăn tay trắng như tuyết của công chúa. Bao ánh mắt đồng loạt đổ tới. Linh Nhi quỳ thụp xuống, trán chạm thảm. “Nô tỳ đáng chết!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trường Lạc khẽ “ôi” một tiếng, môi đỏ khựng một nụ cười nhợt. Nàng ta rút khăn, chậm rãi lau dấu rượu không đáng kể. “Không sao. Chỉ là tì nữ, tay chân vụng về là chuyện thường.”
Hoàng đế nhướng mày, như cười như không. “Tranh nhi, người của ngươi tay chân vụng về đến vậy sao?”
Điện Kim Loan bỗng im phăng phắc. Linh Nhi cúi đầu, cảm thấy ánh mắt trên cao đang chờ xem một trò vui. Nàng nghe tiếng bước chân quen thuộc. Tim đập hỗn loạn - mong rằng hắn sẽ đỡ nàng dậy như năm nào, nói một câu “Đừng sợ”.
Nhưng giọng nói rơi xuống lại bình thản như đọc một đoạn văn kiện: “Tội bất kính trong yến thọ, phạt quỳ đến tan yến.”
Không cao không thấp, không lạnh không nóng, khó mà cãi. Nhẹ như gió, mà rơi vào tai Linh Nhi, nặng tựa búa đập.
“Tuân chỉ!” Nội giám đáp. Hai gối nàng thấm lạnh, xương như bị nghiền nhỏ. Máu dần rịn qua lớp vải ướt, nhuộm một vệt sẫm trên thảm đỏ.
Yến nhạc lại nổi lên. Diệp Tranh nghiêng người đỡ áo cho công chúa khi nàng ta đứng dậy nâng chén chúc thọ. Tay hắn đỡ nhẹ khuỷu tay mềm, động tác trân trọng mà ôn nhu. Hắn mỉm cười, đôi mắt nghiêng xuống - nhưng không nhìn vào mắt Trường Lạc, mà lướt qua bên dưới: nơi có một bóng người bé nhỏ đang quỳ, tóc mai ướt bết mồ hôi.
Khớp ngón tay trong tay áo hắn siết đến bật đốt, móng tay khía vào lòng bàn tay, mùi tanh của máu hòa vào mùi hương trầm. Hắn không nhúc nhích. Một sợi gân nơi quai hàm rung lên rất khẽ, rồi biến mất như chưa từng có.
Giữa cuộc vui, có tiếng quan lại rủ rỉ: “Thái tử quả nhiên dứt tình.” “Ừ, một nô tỳ thôi mà, trước sau gì chẳng quên.” Những tiếng thì thầm bay trong không khí như dao găm bọc tơ.
Đến canh hai, gió đêm luồn qua kẽ cột, đuốc hắt bóng người thành những vệt dài trên sàn đá. Trường Lạc xin lui vì mệt, hoàng đế phất tay cho tản yến. Nội giám hô tắt nhạc, tiếng tì bà ngừng như bị cắt sợi dây.
Linh Nhi vẫn quỳ. Khi người cuối cùng rời bậc thềm, đại điện bỗng rộng đến nghẹt thở. Nàng chậm rãi chống tay lên, gắng đứng. Đầu gối tê rần, mỗi cử động như có ai ghim kim vào xương.
“Đứng dậy.” Tiếng ấy rất khẽ, như gió thổi qua cạnh tai.
Nàng rùng mình. Bóng người đứng ngược sáng dưới bậc cao, áo bào đen như mực, chỉ viền bạc liếm qua mép tay áo. Linh Nhi cúi đầu sâu hơn, mi cong run lên. “Thái tử…”
Hắn bước đến gần, dừng lại trước mặt nàng nửa bước, không xa không gần. Ánh nến soi nghiêng, làm nổi đường nét sắc như dao của gương mặt quen thuộc đến đau. Một bình lò sưởi tay bằng bạc chạm nổi hình mai được đặt xuống thảm, cách đầu gối nàng một gang tay. Hắn đứng yên.
“Cầm.” Giọng hắn vẫn bình đạm, nhưng đầu ngón tay hắn khẽ run - run rất nhẹ, như một sợi tơ bị gió lùa.
Linh Nhi nhìn lò sưởi. Hoa mai chạm nổi trên nắp bạc, giống đến kỳ lạ với chùm mai năm nào hắn cài lên tóc nàng. Một tiếng gì đó rạn trong ngực, âm thanh im lặng vang dội hơn bất kỳ tiếng trống nào.
“Thái tử, ban ngày nô tỳ làm bẩn khăn của công chúa.” Nàng nói chậm, cố gắng để giọng mình đều. “Tối đến lại nhận ơn ấm tay của người. Nô tỳ ngu dại, sợ rằng… sẽ không phân nổi đâu là thật, đâu là giả.”
Hắn thở hắt ra, hệt như ai vừa bóp nghẹt cổ yết hầu. “Đừng nói vậy.”
“Vậy nô tỳ nên nói thế nào?” Nàng ngẩng lên một chút - chỉ một chút thôi, đủ để nhìn thấy ánh mắt hắn. Bên trong là một biển đen đầy giông, sóng cuộn mà mặt hồ lại phẳng như gương.
Một khoảng lặng dày đặc. Rồi hắn nghiêng người, động tác rất khẽ, nhặt lò sưởi đặt vào tay nàng, mười ngón chạm nhau một thoáng. Đầu ngón tay hắn lạnh giá, nhưng lòng bàn tay lại nóng rực, như muốn thiêu đốt cả cơ thể nàng.
“Nghe ta,” hắn nói, giọng khàn, từng câu từng chữ như vỡ ra từ cổ họng.. “Sau này, ban ngày… đừng nhìn ta. Đừng nghe ta. Đừng tin bất cứ điều gì ta nói. Đêm xuống, nếu nàng lạnh, nếu nàng đau, cứ đốt lò. Ta sẽ đến.”
Linh Nhi cười, nhưng nụ cười không chạm đến đôi mắt. “Đêm xuống người đến, ban ngày người ra lệnh trượng hình. Ôn nhu trong bóng tối, tàn nhẫn giữa ánh đèn. Thái tử muốn nô tỳ tin điều gì đây?”
Hắn siết chặt tay. Những đốt ngón nổi gân xanh. “Tin rằng ta chưa từng… chưa từng thôi yêu nàng.”
Ngoài hiên, gió bật tung một dải rèm, ánh lửa chao nghiêng. Trên thảm, một giọt máu từ lòng bàn tay hắn rơi xuống, chấm đỏ như nhụy mai.
Linh Nhi cúi đầu, ngón tay lần vào tay áo. Sợi chỉ đỏ cũ kỹ buộc lò sưởi năm nào bị kéo ra, mảnh sờn mỏng như tơ. “Hồi nhỏ, dưới gốc mai, người nói sẽ cưới ta làm thê tử.” Nàng nói rất khẽ, như kể chuyện của một người khác. “Lúc ấy, ta tin.”
“Ta vẫn tin,” hắn đáp, giọng khan. “Chỉ là… con đường đến ngày ấy, cần nàng…” Hắn nghẹn lại, như nuốt vào cổ chữ “chịu”.
“Cần ta chịu,” nàng nói thay, khóe môi nhạt đi. “Chịu thêm bao nhiêu roi? Bao nhiêu lần quỳ? Bao nhiêu lần nhìn người rót rượu cho người con gái khác? Bao nhiêu lần giả vờ không quen biết?”
Hắn im. Trong im lặng, có tiếng tim đập của hai người lệch nhau nửa nhịp.
Một lúc rất lâu, hắn lui lại một bước, như kẻ vừa buông lưỡi dao đang nóng đỏ. “Về đi. Đừng để lạnh.” Hắn xoay người, bóng lưng thẳng băng, biến mất vào hành lang âm u.
Linh Nhi ngồi thêm một lúc, mới chậm rãi đứng dậy. Lò sưởi trong tay ấm dần. Nàng đưa tay áo ra, sợi chỉ đỏ rơi xuống thảm, im lặng như một tiếng thở dài. Nàng cúi nhặt - sợi chỉ đứt làm hai, không thể nối lại.
Ngoài cửa điện, hoa mai ở sân trước hẳn đã rụng, cành đen cào lên trời tối. Nàng ôm lò sưởi, đi lùi về bóng tối. Trong lòng, nơi sợi chỉ vừa đứt, một khoảng trống mở ra - sâu, lạnh, và không có đáy.
Đêm đó, kinh thành có tuyết. Từng bông trắng rơi, tan ngay khi chạm vào ngưỡng cửa điện, để lại vệt nước nhỏ trên nền đá. Ở đâu đó trong cung, tiếng gió thổi qua hành lang dài nghe như tiếng ai cười khẽ, lại giống như tiếng khóc bị nuốt vào ngực.
Dưới Bóng Ánh Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.