Dưới Bóng Ánh Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8: Hỷ phục đỏ như máu

Gió đông thổi hun hút, phủ hoàng thành sáng nay được trang hoàng lộng lẫy với cờ hỉ bay phất phới, trống chiêng vang lên rộn ràng, báo hiệu một đám cưới trọng đại. Người dân trong thành tấp nập, từng đoàn người chen lấn, những lời chúc tụng và tiếng cười nói xôn xao khắp phố phường. Mọi người đều vui mừng cho hôn sự của Đại hoàng tử Diệp Lục, nghĩ rằng đây là hôn lễ đế vương của một gia tộc vinh quang.

Nhưng trong căn phòng tĩnh mịch ở tây viện, Linh Nhi ngồi đối diện với gương đồng, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, lớp phấn son dày che đi khuôn mặt tái nhợt, nhưng không thể che giấu được ánh mắt vô hồn của nàng. Hỷ phục đỏ như màu máu, rực rỡ đến mức khiến nàng cảm thấy như bị thiêu đốt.

Đôi tay nàng đặt trên đùi, run rẩy như không còn sức sống. Trong lòng nàng, vẫn còn vết sẹo chưa lành, nơi đứa con bị cướp đi trong tuyệt vọng. Đó là vết thương mà nàng không thể nào quên được, không bao giờ chữa lành.

Một cung nữ bên cạnh nhìn nàng với vẻ thương xót, khẽ lên tiếng:
“Cô nương, hôm nay là ngày đại hỷ, xin đừng quá lo lắng. Đại hoàng tử đối với cô nương một mảnh chân tình, cả thiên hạ đều biết.”

Linh Nhi mỉm cười nhạt, nhưng trong đáy mắt không còn gợn sóng, chỉ có một nỗi buồn vô tận:
“Chân tình sao?” Nàng nói, giọng lạc đi, như thể một giấc mơ đã quá xa vời. “Chân tình cũng giống như lời hứa năm nào. Rồi cũng bị gió thổi tan mất.”

Nói rồi, nàng đưa tay chỉnh lại khăn phượng, từng động tác của nàng như đang dồn nén hết thảy nỗi đau vào sâu trong lòng, không dám để ai nhìn thấy sự vỡ vụn trong trái tim mình.

—-----

Ngoài cổng phủ

Diệp Tranh quỳ gối trong mưa phùn, áo bào tím sẫm ướt đẫm, người hắn lạnh buốt, nhưng hắn không thể rời đi. Từ đêm qua, hắn đã đứng ngoài phủ, chờ đợi một cơ hội duy nhất để nhìn thấy Linh Nhi một lần nữa, để cầu xin nàng đừng làm vậy.
Website TruyenLau.com
Hắn siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da, rướm máu, nhưng hắn không thể xông vào. Đây là hôn lễ hoàng gia, là sự kiện mà hoàng đế ban, là tôn nghiêm của hoàng thất.

Giọng hắn khàn đặc, gần như nghẹn ngào trong mưa:
“Linh Nhi… nàng đừng gả cho huynh ấy. Đừng…”

Hắn chỉ có thể nhắm mắt lại, nắm chặt tay trong sự tuyệt vọng. Nhưng cửa điện vẫn đóng chặt, bất lực nhìn Linh Nhi bước vào trong hôn lễ, mái tóc xõa nhẹ trong gió, gương mặt không còn nét tươi cười mà chỉ còn lại nỗi buồn im lặng.

—-
TruyenLau
Trong đại điện

Tiếng trống cưới vang lên dồn dập, Diệp Lục khoác lên mình chiếc áo bào đỏ thẫm. Hắn bước vào trước mặt Linh Nhi, dáng người cao lớn, uy nghiêm, nhưng ánh mắt lại không còn vẻ đùa cợt như thuở đầu. Ánh mắt hắn giờ đây đầy quyết tâm và si tình nặng tựa núi.

Diệp Lục nhìn vào mắt Linh Nhi, giọng hắn dịu dàng nhưng đầy kiên quyết:
“Linh Nhi, ta biết lòng muội không đặt nơi ta. Nhưng ta nguyện dùng cả đời này để cho muội một mái ấm, cho muội danh phận đường đường chính chính. Nếu muội mệt mỏi rồi, hãy dựa vào ta.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Câu nói vang vọng trong điện, làm không ít quan thần thở dài. Cả đại điện như chìm vào sự im lặng. Linh Nhi không phản ứng ngay, nhưng trong lòng nàng, nỗi đau như đâm sâu hơn, mỗi lời của Diệp Lục như xát muối vào vết thương đã quá sâu.

Nàng nhìn hắn, rồi nhìn xuống chiếc ly rượu trong tay, nơi nước mắt nàng lại rơi, thấm ướt vạt váy.

Những hình ảnh về Diệp Tranh bắt đầu quay lại trong đầu nàng: những đêm hắn quỳ xuống bôi thuốc cho nàng, những lần thì thầm trong bóng tối rằng sẽ cưới nàng. Nhưng rồi nàng cũng không thể quên được chén thuốc đắng mà hắn buộc nàng uống, máu nóng trào ra từ bụng mình, và ánh mắt lạnh lẽo của hắn khi nhìn nàng trong lúc hoàng đế ép hắn phải lựa chọn giữa ngôi vị và gia đình.

Nước mắt nàng rơi xuống, và nàng gật đầu. Giọng nàng mỏng manh như sợi tơ:
“Được… ta gả.”

—--

Ngoài cửa điện

Tiếng nhạc cưới vang lên, như từng nhát búa đập vào tim Diệp Tranh. Từ xa, hắn nhìn thấy bóng dáng nàng khoác hỷ phục đỏ rực rỡ, từng bước đi của nàng như xé nát trái tim hắn. Mỗi bước chân nàng bước lên bái đường, với hắn, là một nhát dao rạch nát lồng ngực.

Hắn muốn xông vào, muốn hét lên “Nàng là của ta!”, nhưng lại chỉ có thể quỳ trong mưa, đôi mắt hắn đỏ ngầu, dưới mưa, nước mắt và máu hòa lẫn vào nhau. Hắn không còn sức lực, không còn khả năng để làm gì ngoài việc nghiến răng chịu đựng.

Một tên thị vệ từ trong điện bước ra, khuyên nhủ:
“Điện hạ, xin người về đi… Người quỳ thế này, sẽ khiến người trong điện chê cười.”

Diệp Tranh cười khan, tiếng cười nghe như nức nở, khản đặc và đau đớn tột cùng:
“Chê cười ư? Cả thiên hạ có thể chê cười ta, nhưng chỉ cần nàng quay lại nhìn ta một lần thôi… một lần thôi…”

Nhưng cửa điện đóng chặt, Linh Nhi không ngoái đầu.

—-----

Đêm động phòng

Trong tân phòng sáng rực ánh nến, Diệp Lục ngồi đối diện Linh Nhi. Hắn không chạm vào nàng, không làm bất cứ điều gì ép nàng phải miễn cưỡng. Hắn nhẹ nhàng nâng ly rượu hợp cẩn, giọng hắn dịu dàng và thấu hiểu:
“Hôm nay, ta chỉ mong muội yên ổn. Muội không cần miễn cưỡng cười, cũng không cần hạnh phúc ngay lập tức. Chỉ cần… cho ta cơ hội được ở bên muội.”

Linh Nhi nhìn vào ly rượu, và nước mắt lại rơi, lần này nàng không thể kìm nén nữa, lệ ướt đẫm vạt váy. Hắn không chạm vào nàng, không ép nàng phải là người vui vẻ, nhưng sự im lặng, sự kiên nhẫn của hắn khiến nàng cảm thấy như mình đang chịu một cái chết âm thầm.

Bên ngoài, trong góc tối, Diệp Tranh đứng đó, bóng dáng run rẩy, hắn biết, từ nay nàng thuộc về huynh trưởng hắn.

Nhưng trái tim hắn thì vĩnh viễn không thể buông. Hắn đưa tay chạm vào ngực, nơi nỗi đau như xé nát tâm can. Hắn nghẹn ngào, không thể thốt lên lời:

“Linh Nhi… nàng thật sự bỏ ta rồi sao?”

Nhưng câu trả lời, như những lời gió thoảng qua, không còn chạm tới trái tim nàng nữa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu